- Đó là một buổi chiều tuyết lớn đầy trời…
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, trong phim truyền hình đều như vậy.
Tiếu Sơn cũng không để ý tới, chậm rãi nhớ lại.
- Khi đó ta còn không phải thành chủ, chỉ là một phú thương.
Buổi chiều hôm ấy, có người đặt một bé gái ở trước cửa nhà ta. Ta
thấy nữ hài kia ở trong mùa đông rét lạnh, lại vẫn chớp mắt to,
không khóc không náo. Ta liền động tâm, ôm nàng vào nhà, chăm sóc
nuôi nấng. Trên người người nữ hài kia mang một ngọc bội hoa lệ,
mặt trước có một chữ Hàm. Vì vậy ta liền đặt tên cho nàng là Tiếu
Hàm.
Thạch Trung Ngọc lẳng lặng nhìn Tiếu Sơn, chờ mong đoạn tiếp
sau. Tiếu Sơn uống một ngụm trà, ánh mắt lưu chuyển, không biết
đang suy nghĩ cái gì.
- Không còn nữa sao?
Thạch Trung Ngọc rốt cục nhịn không được.
Tiếu Sơn sửng sốt.
- Còn cái gì?
Thạch Trung Ngọc gãi đầu.
- Vậy sau đó thì sao?
Tiếu Sơn vô tội nói.
- Còn có cái gì ở sau nữa hả?
- Được rồi!
Thạch Trung Ngọc buồn bực đứng lên.
- Đại bá muốn ta làm cái gì đây?
Vẻ mặt Tiếu Sơn càng vô tội.
- Ta có thể muốn ngươi làm cái gì chứ?
Mẹ kiếp nhà ngươi, lão vương bát đản này, thật biết giả bộ.
Thạch Trung Ngọc thầm mắng một tiếng, hắn còn tưởng sẽ có nhiệm vụ
gì chứ.
- Nếu như không có chuyện gì, ta đi trước.
Tiếu Sơn sửng sốt, cúi đầu suy tư.
- Hiền chất, nếu như ngươi có thời gian, giúp ta điều tra thân
thế của Tiếu Hàm.
Thạch Trung Ngọc ảo não.
- Đại bá cũng phải cho ta manh mối gì chứ, không có manh mối ta
làm sao tra?
Tiếu Sơn suy nghĩ một chút, từ trong lòng móc ra một miếng ngọc
bội, đưa cho Thạch Trung Ngọc.
- Miếng ngọc bội này là năm đó treo ở trên cổ Hàm nhi, ta tra
không ra lai lịch của nó, cũng thấy không rõ thuộc tính của nó.
Thạch Trung Ngọc vội vàng tiếp nhận, thi triển thuật thăm
dò,
- Ngọc bội thần bí (kim sắc), xuất xứ không biết, thuộc tính cụ
thể không rõ. Đeo nó, có thể từ từ khôi phục HP và MP. Tăng kháng
tính Băng hệ nhất định.
Thần khí? Thần khí màu vàng! Trên mặt Thạch Trung Ngọc vui vẻ,
vội vàng cất ngọc bội. Mặc dù không biết thuộc tính cụ thể, thế
nhưng có thể khôi phục HP và MP cũng đã rất tốt, còn gia tăng kháng
tính Băng hệ, hắc hắc. Dù sao mình cũng thiếu cái ngọc bội, trước
mang a. Lúc đầu có cái nhẫn Tiên khí, có thể mỗi giây khôi phục 5%
HP. Cái này là Thần khí, sợ rằng hồi phục càng cường đại hơn. Cộng
lại cũng đã 10%.
Cái này đến hậu kỳ, 10% là một con số biến thái. Đơn giản là
Tiểu Cường đánh không chết a. Thạch Trung Ngọc cảm giác mình có
chút phá hư du hí cân bằng.
Từ trong thư phòng đi ra, Thạch Trung Ngọc lại tới hậu hoa viên.
Chúng nữ không biết chuyện gì xảy ra, cũng cùng Tiếu Hàm hát kịch
hoàng mai.
Bất quá chúng nữ không rành môn này, chỉ có thể ở bên cạnh hừ
hừ, chơi đùa cực kỳ vui vẻ.
- Các cô nương, thi đấu sắp bắt đầu rồi!
Thạch Trung Ngọc hô.
Lúc này chúng nữ mới không tình nguyện xuống đài, mnn thương
lượng một phen, cuối cùng mang theo Tiếu Hàm đi tới nơi so tài.
Chúng nữ thi đấu đều ở gần cuối, hiện tại trên sân vẫn đang tiến
hành cuộc tranh tài thứ 6. Trận thứ 8 Hướng Lâm. Trận thứ 9 Hướng
Lam, trận thứ 11 Cơ Như Nguyệt, trận thứ 14 Tuyết Sương Yên. Dương
Tử đã sớm bị loại. Dù sao một tiểu nha đầu, cũng không có kỹ xảo
chiến đấu gì nha.
Bất quá phòng làm việc Hinh Vũ có thể có năm người tiến vào 32
cường đã rất không tệ. Dù sao toàn quốc có bao nhiêu người tham gia
thi đấu?
Đối với vấn đề thân thế của Tiếu Hàm, Thạch Trung Ngọc không có
nói cho chúng nữ, cũng không nói cho Tiếu Hàm. Dù sao vấn đề này
cũng không tiện nói, chỉ là việc tư của Tiếu Sơn.
Trong đấu trường, một Chiến Sĩ và một Pháp Sư đang chiến đấu say
sưa.
Kỹ xảo chiến đấu của hai người đều cực kỳ tốt, Pháp Sư linh
hoạt, Chiến Sĩ sắc bén, trên đài đánh sinh động, dưới đài cũng xem
nồng nhiệt.
Bất quá cuối cùng vẫn là Chiến Sĩ thắng một bậc, thừa dịp thời
gian cold-down của Pháp Sư, đột nhiên thi triển kỹ năng ẩn núp, một
đao chém ra đao khí mãnh liệt, Pháp Sư không kịp phản ứng, lập tức
bị chặt hết máu, hóa thành bạch quang.
Trận thứ bảy, là hai Chiến Sĩ.
Đây là một trận so đấu nhiệt huyết, không có pháp thuật hoa lệ
gì, hai Chiến Sĩ đều ra tay toàn lực. Không có kỹ xảo, chỉ có liều
mạng, nhiệt huyết sôi trào. Thạch Trung Ngọc nhìn mà mắt sáng
choang, đây mới là nam nhân chiến đấu nha.
Đồng dạng, Chiến Sĩ thực lực tương đối mạnh mẽ hơn chiến thắng,
bất quá cũng là thắng thảm, HP chỉ còn lại một tia.
Trận thứ tám, đến phiên Hướng Lâm.
- Lâm Lâm, nỗ lực lên!
- Nỗ lực lên!
Chúng nữ dồn dập cổ động Hướng Lâm.
Thạch Trung Ngọc nhìn Hướng Lâm cười hắc hắc.
- Nếu thắng, ta thưởng ngươi một nụ hôn.
Hướng Lâm mắc cở đỏ bừng cả mặt, hung hăng trợn mắt nhìn Thạch
Trung Ngọc, sau đó bị hệ thống truyền tống, xuất hiện ở trên đài
thi đấu.
Đối diện là một Đạo Tặc, thi đấu vừa bắt đầu, đã lập tức tiến
vào trạng thái Tiềm Hành. Mục Sư vốn là nghề phụ không có bao nhiêu
lực công kích, bị chức nghiệp am hiểu đánh lén, công cao bạo kích
cao như Đạo Tặc khắc chế gắt gao.
Bất quá Hướng Lâm dù gì cũng là Mục Sư top 30 toàn quốc, tuy
Thạch Trung Ngọc không quá thừa nhận cái bài danh này, thế nhưng
không thể phủ nhận, kỹ thuật của Hướng Lâm cũng không tệ. Bất kể là
trị liệu hay sát nhân.
Nhìn thấy Đạo Tặc ẩn thân, Hướng Lâm vung tay lên, một quang
hoàn màu vàng bao bọc mình lại.
Cái kỹ năng này, trước đó căn bản chưa thấy qua, nha đầu kia lại
lưu một tay? Thạch Trung Ngọc khẽ cười, đây chính là kỹ năng phòng
ngự lần đầu tiên xuất hiện của chức nghiệp pháp hệ, lúc trước chức
nghiệp pháp hệ đều không có kỹ năng phòng ngự gì, chỉ có thể chơi
khống chế và thương tổn cao, yêu cầu kỹ xảo rất mạnh.
Kỹ năng của Hướng Lâm vừa xuất hiện, người chơi chung quanh kinh
ngạc không gì sánh được. Ngay cả Đạo Tặc cũng ngẩn ra, không dám
phát động công kích.
Kỹ năng ẩn thân của Đạo Tặc kéo dài 1 phút, có lẽ có trang bị
còn có thể tăng thời gian ẩn thân. Đạo Tặc ẩn thân nửa ngày, cũng
không có phát động công kích, chỉ có đại mỹ nữ Hướng Lâm đứng ở
trên đài.
Đột nhiên, quang kén run rẩy, thân ảnh Đạo Tặc xuất hiện ở phía
sau Hướng Lâm, hai thanh chủy cắm ở lên quang kén, chỉ tạo nên một
vòng rung động. Đạo Tặc bị lực lượng phòng ngự cường đại hù dọa,
Hướng Lâm thì không chút do dự.
Pháp trượng vung lên, một đạo quang hoa màu vàng nện lên người
Đạo Tặc, cột máu giảm xuống một phần mười.
Đạo Tặc cả kinh, không ngừng huy động chủy thủ, nhanh chóng chém
vào quang kén. Hướng Lâm cũng không dừng ngâm xướng, từng chùm tia
sáng bắn về phía Đạo Tặc. Tuy quang kén phòng ngự cường đại, thế
nhưng lực công kích của Đạo Tặc rất cao, sau khi thừa nhận bảy tám
lần công kích, quang kén rốt cục nghiền nát. Đạo Tặc vui vẻ, múa
chủy thủ đâm vào ngực Hướng Lâm.
- Vô sỉ!
- Con bà nó, lại dám chém bộ ngực của mỹ nữ! Thật vô sỉ!
Dưới đài, người chơi nhất thời ồn ào lên.