- Oa! Hinh Vũ Chi Lam thật lợi hại!
- Chém chết Chiến Sĩ thô bỉ kia, *** làm Chiến Sĩ chúng ta quá
mất thể diện rồi, đối phó một nữ nhân còn chơi âm mưu!
- Giết tốt! Chém chết hắn đi, kéo hắn lên chém thêm lần nữa!
Hiển nhiên, người chơi luôn đứng ở bên mỹ nữ. Bất quá cũng có
Chiến Sĩ tán thành cách làm kia, bất quá đó chỉ là số ít.
Thạch Trung Ngọc cười híp mắt ôm tới Hướng Lam.
- Tiểu Lam Lam làm rất tốt, tới, ôm một cái!
Hướng Lam một cước đá văng hắn.
- Đi chết đi.
Chúng nữ cười to, Dương Tử cười hì hì mở rộng vòng tay với Thạch
Trung Ngọc.
- Tới, đại thúc ôm một cái, ta an ủi tâm linh bị thương của
ngươi.
Ô ô, vẫn là Dương Tử tốt nhất!
Trận thứ 11, Cơ Như Nguyệt đối chiến Lạc Diệp Phi Hoa.
Hai siêu cấp mỹ nữ đánh nhau, mọi người lập tức hưng phấn
lên.
Cơ Như Nguyệt là Tử Viêm Pháp Sư, Lạc Diệp Phi Hoa cũng là Tử
Viêm Pháp Sư, hai chức nghiệp ẩn giống nhau đối quyết.
Chiến đấu bắt đầu, hai nàng còn thân thiết nói chuyện với nhau.
Bất quá bởi vì cách quá xa, người nhiều ồn ào, Thạch Trung Ngọc
nghe không rõ các nàng đang nói cái gì. Bất quá hai nữ nhân trò
chuyện chỉ sợ cũng chỉ có những sự tình kia.
Hai người càng trò chuyện càng cao hứng, hàn huyên 10 phút còn
không kết thúc, người chơi phía dưới đã nhịn không được. Mặc dù nói
là hai đại mỹ nữ, thế nhưng chỉ nhìn như vậy, nhìn lâu cũng sẽ buồn
chán nha!
- Gợi ý của hệ thống, đại hội luận võ có quy tắc mới, trong 5
phút kế tiếp, nếu như người chơi trên đài không tạo thành bất cứ
thương tổn gì, sẽ coi là thế hoà xử lý.
Hai người hiển nhiên bị hệ thống nhắc nhở làm ngẩn người, lúc
này mới nhớ còn phải chiến đấu, vì vậy lại khách sáo vài câu, lúc
này mới đứng ngay ngắn cách 10 mét.
Hai nàng cũng không có học kỹ năng phòng ngự, vì vậy tránh né
công kích lẫn nhau thành thủ đoạn chủ yếu. Hơn nữa Pháp Sư lại khá
yếu đuối, trên cơ bản không chịu nổi mấy công kích cường đại, cột
máu sẽ không còn.
Pháp Sư chiến đấu không có nhiệt huyết sôi trào, chỉ có vô số ma
pháp hoa lệ. Hỏa cầu ngươi tới ta đi, hỏa long quấn quít, hỏa trụ
thăng thiên.
Hai nàng đánh bất diệc nhạc hồ, khán giả phía dưới cũng bị Pháp
Sư mạnh mẻ và huyễn lệ làm cho kinh ngạc vạn phần.
Thời điểm tranh tài, chỉ cho phép uống 5 bình dược tề, nói cách
khác, hoặc là uống hồng dược khôi phục HP, hoặc lam dược khôi phục
MP. Đương nhiên hồng dược lam dược là thói quen xưng hô của người
chơi, ở trong game, khôi phục HP có dược tề trị liệu sơ cấp, khôi
phục 100 HP, sơ cấp, trung cấp, cao cấp, siêu cấp, theo thứ tự là
100, 200, 300, 400. Còn cao cấp hơn thì phải cấp 50 trở lên mới có
thể dùng, dược tề khôi phục pháp lực cũng như vậy.
Cuối cùng vẫn là Cơ Như Nguyệt càng tốt hơn, làm nữ nhân của
Thạch Trung Ngọc, bình thường được hắn cho không ít trang bị tốt.
Tốc độ khôi phục pháp lực của nàng nhanh hơn Lạc Diệp Phi Hoa
nhiều. Đến phía sau Lạc Diệp Phi Hoa không có pháp lực gia trì, chỉ
phải cười khổ chịu thua, đồng thời ai oán trừng Thạch Trung Ngọc ở
dưới đài.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ sờ mũi, này đâu có liên quan gì tới
ta? Chẳng lẽ lần trước chiếm tiện nghi của nàng không có cho chỗ
tốt sao?
Nhớ tới sự tình trong mê cung, thân thể lửa nóng kia… Thạch
Trung Ngọc nhất thời cảm thấy, con mẹ nó, khôi giáp quá cứng!
Đau!
Sau khi Cơ Như Nguyệt tấn cấp, chỉ còn Tuyết Sương Yên. Làm
thành viên cuối cùng của phòng làm việc tham gia thi đấu, đặc biệt
là mọi người đều lên cấp, áp lực trong lòng Tuyết Sương Yên rất
lớn.
Nhìn thấy Tuyết Sương Yên có chút lo lắng, Cơ Như Nguyệt vội
vàng tới khuyên bảo nàng.
Thạch Trung Ngọc nghe mà lỗ tai sinh kén, hắn trực tiếp ôm lấy
Tuyết Sương Yên, nhẹ giọng nói.
- Tiểu Yên Yên, em nhớ kỹ, nếu như không thắng thi đấu, trở về
anh sẽ đánh mông!
Nghe nói như thế, Tuyết Sương Yên mắc cở đỏ bừng cả khuôn mặt,
hung hăng nhéo hông hắn. Bất quá sợ hãi đối với thất bại lại giảm
bớt không ít.
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc ôm Tuyết Sương Yên, biểu tình trên
mặt chúng nữ đều thiên kì bách quái. Cơ Như Nguyệt không để ý,
Dương Tử ghen ghét, Hướng Lâm ngượng ngùng, Hướng Lam kinh
ngạc.
Hướng Lam kéo Tuyết Sương Yên từ trong lòng Thạch Trung Ngọc ra,
nhìn Thạch Trung Ngọc nói.
- Thạch ca, anh lại chiếm tiện nghi của Tiểu Yên!
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Có phải Lam Lam ghen hay không, ân, chúng ta tới ôm một
cái.
- Đi chết đi!
Kế tiếp là muội muội của Lạc Diệp Phi Hoa, Lạc Diệp Phi Tuyết
cùng một cung thủ chiến đấu.
Cung thủ có thể đi vào top 36 rất ít, dù sao nghề nghiệp này,
viễn trình thương tổn không bằng Pháp Sư, cận chiến không bằng Kỵ
Sĩ. Hơn nữa lượng máu và phòng ngự chỉ hơn Pháp Sư chút xíu, quá
mức cân bằng, không có điểm gì nổi bật.
Cung thủ kia chỉ là miễn cưỡng tiến vào top 36, bất quá gặp phải
Tử Viêm Pháp Sư như Lạc Diệp Phi Tuyết, cũng chỉ có thể bi kịch.
Từng Hỏa Cầu Tử Viêm to lớn đánh về phía cung thủ còn chưa kịp
giương cung, trực tiếp bị miểu sát.
Kế tiếp là Bạo Quân, tuy nhân phẩm của Bạo Quân không được tốt
lắm, thế nhưng làm một Tật Phong Đạo Tặc chức nghiệp ẩn tàng, kỹ
xảo vẫn cực kỳ ngưu bức, hàm nghĩa của hai chữ Tật Phong được thể
hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Đối thủ là một Chiến Sĩ, chắc cũng là
chức nghiệp ẩn, quơ múa đại kiếm hổ hổ sinh uy. Thế nhưng đối mặt
công kích vô khổng bất nhập, Chiến Sĩ này cũng chỉ có thể tiếc nuối
thua trận.
Đến phiên Tuyết Sương Yên ra sân.
Nhưng Tuyết Sương Yên bị truyền tống lên đài nửa ngày lại không
thấy đối thủ. Người chơi phía dưới nhất thời nghị luận ầm ĩ.
- Gì đây, không phải tên kia thấy là mỹ nữ, nên ngại ngừng không
dám ra chứ?
- Con mẹ nó, lại một gia hỏa bất lực!
- Đúng vậy, dù sao cũng phải lên đánh vài chiêu chứ.
- Đúng vậy a, không nghĩ tới lại bỏ cuộc, thật nhàm chán!
Tuyết Sương Yên đợi nửa ngày, vẫn không thấy người đến, cuối
cùng trọng tài tuyên bố Tuyết Sương Yên thắng lợi.
Thạch Trung Ngọc sờ mũi, quan sát danh sách đối chiến, ngoài ý
muốn phát hiện đối thủ của Tuyết Sương Yên lại là Lôi Nghiêm, không
khỏi nở nụ cười.