Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
Dịch: Tiêu Dao
---------------------
Sau thi đấu cá nhân chính là tổ đội đấu.
Top 32 tổ đội đấu, chỉ có Thạch Trung Ngọc và Hướng Lâm, Hướng
Lam và Cơ Như Nguyệt. Tuyết Sương Yên và Dương Tử không có tấn
cấp.
Tổ đội đấu không được coi trọng như đơn đấu, cho nên ba trận thi
đấu đồng thời bắt đầu.
Đối thủ của Thạch Trung Ngọc và Hướng Lâm là tổ hợp một Pháp Sư
một Đạo Tặc, tổ hợp rất kỳ quái.
Chiến đấu bắt đầu, Thạch Trung Ngọc vọt về phía Pháp Sư, Đạo Tặc
của đối phương trực tiếp ẩn thân, không thấy tăm hơi. Thạch Trung
Ngọc phỏng chừng Đạo Tặc kia là đi đối phó Hướng Lâm, bất quá Hướng
Lâm có kỹ năng phòng ngự, cũng không sợ Đạo Tặc nha.
Pháp Sư kia thấy Thạch Trung Ngọc qua đây, hiển nhiên cũng có
chút sợ hãi. Một quang cầu đen như mực nhắm ngay Thạch Trung Ngọc
đập tới.
Trọng Lực Thuật?
Thạch Trung Ngọc cười khẽ, coi như trực tiếp gánh lấy Trọng Lực
Thuật này hắn cũng không sợ hãi, 5 lần trọng lực hắn đã hoàn toàn
quen. Bất quá chiến đấu không phải thời điểm trang bức, Thạch Trung
Ngọc lắc mình, ung dung né tránh quang cầu.
Pháp Sư kia thấy Thạch Trung Ngọc tránh thoát, trong lòng hoảng
hốt, vội vàng ném Triền Nhiễu Thuật tới. Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng
lách mình, tránh đi đằng mạn ở dưới đất. Dựa thế nhảy lên, nhanh
chóng tiếp cận Pháp Sư.
Không biết vì sao kỹ xảo của Pháp Sư này tệ như vậy, lại vẫn có
thể đi vào Top 32. Bất quá Thạch Trung Ngọc mặc kệ, trực tiếp thi
triển Cuồng Long Thăng Thiên đánh bay hắn, sau đó sử dụng công kích
phổ thông miểu sát Pháp Sư.
Bỏ qua phòng ngự cộng thêm lực công kích cường đại, có thể nói
thấy người nào miểu sát người đó.
Giải quyết Pháp Sư, Thạch Trung Ngọc quay đầu nhìn lại, Hướng
Lâm vẫn an toàn đứng ở nơi đó, Đạo Tặc thì vẫn chưa hiện thân.
Cái tình huống gì? Di, đúng không?
Pháp Sư kia bị giết sẽ phải bốc lên bạch quang, không có khả
năng nằm ở trên mặt đất! Trong lòng Thạch Trung Ngọc nhất thời hiện
lên cảm giác bất tường.
Sau lưng đột nhiên lạnh lẽo, hai thanh dao găm hung hăng đâm vào
khôi giáp. Đạo Tặc! Thạch Trung Ngọc nhanh chóng quay người bổ tới,
nhưng là đánh hụt.
Chuyện gì xảy ra? Trong lòng Thạch Trung Ngọc cả kinh, quay đầu
nhìn lại, không có một bóng người. Trạng thái chiến đấu không phải
không thể ẩn thân sao?
Thời điểm Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, chỉ cảm thấy trên đầu tê
rần.
- Ngươi bị người chơi Kẻ Gian Sắc Bén bắn trúng đầu, duy trì
liên tục 8 giây ngất xỉu, bị công kích sẽ thanh tỉnh.
Mẹ kiếp! Trong lòng Thạch Trung Ngọc thầm mắng một tiếng, trước
mặt đen như mực, thân thể không thể động đậy, tại sao Đạo Tặc có
thể có kỹ năng như vậy?
- Cẩn thận!
Hướng Lâm kinh hô, thế nhưng Thạch Trung Ngọc cái gì cũng nhìn
không thấy, cũng không nhúc nhích được, nghe Hướng Lâm nhắc nhở,
hắn cũng không có biện pháp.
- Ngươi bị người chơi Lên Giường Nhúng Nhảy sử dụng Viêm Bạo
Thuật bắn trúng.
Pháp Sư? Bị công kích, trước mắt Thạch Trung Ngọc nhất thời sáng
ngời, thân thể đã có thể động. Ngẩng đầu liền thấy Pháp Sư thô bỉ
kia ngồi xổm ở trong góc, rất rõ ràng, vừa rồi Thạch Trung Ngọc
không có giết chết hắn!
Thân thể ấm áp, một đoàn nhiệt lưu dung nhập vào cơ thể, Hướng
Lâm thi triển trị liệu. Thạch Trung Ngọc cũng không nói nhiều, bước
nhanh lao về phía Pháp Sư. Thế nhưng đột nhiên trên đầu tê rần, ánh
mắt tối đen.
- Ngươi bị người chơi Kẻ Gian Sắc Bén đánh trúng, duy trì liên
tục 4 giây ngất xỉu, bị công kích sẽ thanh tỉnh.
Ta sát! Thạch Trung Ngọc thầm mắng.
- Ngươi bị người chơi Lên Giường Nhúng Nhảy sử dụng Bạo Viêm
Thuật đánh trúng.
Thạch Trung Ngọc tỉnh táo lại, trực tiếp lao về phía Pháp Sư.
Thế nhưng kết quả nửa đường lại bị Kẻ Gian Sắc Bén dùng muộn côn
đánh trúng, duy trì liên tục 2 giây ngất xỉu.
Ác tâm a! Thạch Trung Ngọc phẫn nộ! Ta cũng không tin ngươi còn
có thể sử dụng muộn côn!
Có Hướng Lâm trị liệu, HP của Thạch Trung Ngọc không giảm bao
nhiêu. Nhưng khi hắn vừa tỉnh táo, lại phát hiện trước mặt không có
một bóng người. Đạo Tặc, Pháp Sư đều không trông thấy.
- ***! Có gan đi ra cho lão tử!
Thạch Trung Ngọc chửi ầm lên.
Hướng Lâm từ từ đi về phía Thạch Trung Ngọc, thấp giọng hỏi.
- Thạch ca, Pháp Sư làm sao lại có thể ẩn thân?
Thạch Trung Ngọc cũng không rõ ràng, lắc đầu nói.
- Ngươi giúp ta nhìn, ta dùng Khí Phách bức hai hỗn đản kia
ra!
Hướng Lâm gật đầu.
Thạch Trung Ngọc không nhúc nhích, đứng ở nơi đó, trên người lóe
lên hồng quang, rõ ràng đang dùng đại chiêu. Hai tên kia thấy tình
huống này, biết không có thể đợi được nữa.
- Ngươi bị người chơi Kẻ Gian Sắc Bén dùng muộn côn công kích,
muộn côn công kích vượt qua ba lần, miễn dịch.
Nghe được gợi ý của hệ thống, Thạch Trung Ngọc cười lạnh, trực
tiếp thi triển Khí Phách.
Tuy súc lực mới hơn mười giây, thế nhưng phạm vi Khí Phách bao
phủ năm sáu thước, Đạo Tặc kia còn chưa kịp chạy, đã bị Khí Phách
bắn ra, ngay cả Pháp Sư ở gần đó cũng bị đánh hiện hình.
Hai người nhất thời sửng sốt, nhưng Thạch Trung Ngọc sẽ không
nói nhiều, trực tiếp sử dụng Cuồng Long Thăng Thiên đánh bay Đạo
Tặc, sau đó thân thể bay theo, liên tục công kích ba lần, Đạo Tặc
hóa thành bạch quang biến mất.
Giải quyết xong Đạo Tặc, Thạch Trung Ngọc nhìn Pháp Sư cười gằn,
từ từ đi tới. Nhìn thấy bộ dáng kia của Thạch Trung Ngọc, Pháp Sư
trực tiếp giơ tay đầu hàng.
Nhìn vẻ mặt Pháp Sư đắc ý được truyền tống ra ngoài, Thạch Trung
Ngọc có cảm giác lửa giận không chỗ phát tiết.
- Vương bát đản!!!
Tuy lên cấp, thế nhưng vẻ mặt của Thạch Trung Ngọc lại cực kỳ
phiền muộn.
Kế tiếp là Cơ Như Nguyệt và Hướng Lam chiến đấu.
Đối thủ là hai Kỵ Sĩ.
Hai Kỵ Sĩ kia chuẩn bị nói cái gì đó, nhưng Hướng Lam đã lười
nói, thi triển Tấn Lôi Trảm xông tới.
Cơ Như Nguyệt thì ở phía sau tung hỏa cầu. Lúc đầu nhìn thấy là
hai đại mỹ nữ, hai Kỵ Sĩ kia vẫn có chút khinh thị, mặc dù là phòng
làm việc Hinh Vũ nổi danh, thế nhưng nữ nhân thủy chung chính là nữ
nhân nha.
Hai Kỵ Sĩ thấy Hướng Lam vọt tới, cũng không thèm để ý chút nào,
Hướng Lam lại không khách khí, Tấn Lôi Trảm đánh ngất xỉu một Kỵ
Sĩ, sau đó là Phong Lôi Kích.
Trảm Lôi Kiếm hung hăng bổ vào trên người Kỵ Sĩ, hai kỹ năng làm
cho lượng máu của Kỵ Sĩ giảm xuống một phần ba. Kỵ Sĩ nhất thời
hoảng sợ, hắn cực kỳ tự tin phòng ngự và lượng máu của mình, không
nghĩ đến…
Trong lòng không dám khinh địch nữa, uống một bình hồng dược,
sau đó hăng hái phản công.
Nhìn thấy hai Kỵ Sĩ vây công Hướng Lam, người chơi phía dưới
nhất thời mắng to.
- Phải nam nhân hay không vậy! Hai người khi dễ một mỹ nữ!
- Thật không có phong độ của Kỵ Sĩ!
Nghe mọi người nói, hai Kỵ Sĩ chỉ muốn khóc. Con mẹ nó, ngươi
nghĩ rằng chúng ta nguyện ý sao! Nữ nhân này cũng quá mạnh đi!
Lực công kích của Kỵ Sĩ vốn không mạnh mẽ, điển hình khiên thịt.
Thế nhưng khiên thịt ở trước mặt Hướng Lam, lại không có chút ý
nghĩa nào.
Hướng Lam công kích là vật lý thương tổn và ma pháp thương tổn
song song. Hệ thống tự động phán định, nếu như đối phương phòng ngự
vật lý, sẽ hóa thành ma pháp thương tổn. Nếu đối phương phòng ngự
ma pháp, sẽ tạo thành vật lý thương tổn. Con mẹ nó thế có khốn nạn
không?