Thạch Trung Ngọc không thể làm gì khác hơn là theo Cơ Vân Thăng
đi tới vườn hoa.
Cơ lão gia tử rút ra một điếu thuốc, hít một hơi.
- Bạo Hạo chết rồi!
- Ừm?
Thạch Trung Ngọc nhất thời kinh ngạc nhìn Cơ Vân Thăng.
Cơ Vân Thăng tự mình nói.
- Dám bắt tôn tử của Cơ Vân Thăng ta, chính là kết cục như
vậy!
Thạch Trung Ngọc nhất thời ưỡn ngực, đứng nghiêm, quả nhiên Cơ
Vân Thăng nói.
- Như Nguyệt, ngươi cần phải chiếu cố thật tốt! Nếu để cho ta
biết ngươi khi dễ nàng! Hừ hừ.
Nói xong, Cơ Vân Thăng liếc đủng quần của Thạch Trung Ngọc một
cái.
- Vậy ngươi làm tên thái giám cuối cùng của Trung Quốc đi!
Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy cúc hoa mát lạnh, trứng chim tê
rần, vội vàng nói.
- Lão gia tử yên tâm, ta nhất định chiếu cố Như Nguyệt thật tốt!
Còn có, tên thái giám cuối cùng của Trung Quốc sợ là tiểu tử Lôi
gia kia!
Ánh mắt Cơ Vân Thăng sáng lên, cười híp mắt nói.
- Tiểu Thạch làm rất tốt! Cắt vẫn nát?
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Tâm lý, công năng cản trở.
Cơ Vân Thăng giơ ngón tay cái lên.
- Được, không tệ! Bất quá...
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Lão gia tử còn có chuyện gì muốn phân phó?
Cơ Vân Thăng cười nói.
- Bất quá, tiểu tử ngươi, mấy nữ nhân khác ngươi làm sao bây
giờ?
Thạch Trung Ngọc vung tay lên.
- Đều là của ta!
- Ồ? Vậy Dương Băng Dao thì sao? Còn có Tô Mị, ân, còn có tiểu
nữ sinh của Trần gia.
Khuôn mặt Cơ Vân Thăng đầy tiếu ý.
Thạch Trung Ngọc đổ mồ hôi, giờ mới thấy sợ hệ thống tình báo
của Cơ gia, ngượng ngùng cười.
- Nuôi hết!
Cơ Vân Thăng cười hắc hắc.
- Được rồi, không biết về sau tiểu tử ngươi chống đỡ được không!
Như Nguyệt, Tuyết Sương Yên, Hướng Lâm, Hướng Lam, Dương Tử, Dương
Băng Dao, Tô Mị, Trần Mộc Song, oh, còn có nữ cảnh kia, chín nữ
nhân, tấm tắc, khẩu vị của tiểu tử ngươi thật lớn!
Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc, lúc nào nhiều nữ nhân như
vậy, ngay cả mình cũng không nhớ rõ.
Cơ Vân Thăng vỗ vỗ bả vai Thạch Trung Ngọc.
- Được rồi, việc này chính ngươi xử lý! Bất quá, không cho phép
ủy khuất Như Nguyệt!
Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu.
- Đã biết, lão gia tử!
Cơ Vân Thăng trừng mắt.
- Còn gọi lão gia tử?
- Ngạch…
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, vội vàng nói.
- Đã biết, gia gia!
Đầu đầy mồ hôi trở lại phòng ngủ, Thạch Trung Ngọc cảm thấy ăn
không tiêu. Lúc nào đã có chín nữ nhân? Ta dường như không có hoa
tâm như thế a?
Không minh bạch, không minh bạch, ân, chơi game thôi. Du hí,
ngạch, giống như còn có Thạch Lan, Oh My God, 10 cái!
Thạch Trung Ngọc nhất thời kinh hãi, vội vàng lắc đầu, tiến vào
cabin trò chơi. Ngày hôm nay còn phải tìm sách kỹ năng.
Đến buổi tối, người chơi càng nhiều, bất quá đại hội luận võ
phải ngày mai mới tiến hành thi đấu 16 vào 8. Cũng không biết những
người này là nghĩ như thế nào, cứ trực tiếp kéo một đám người đến
hỗn chiến, cuối cùng ai còn đứng là quán quân không được sao. Còn
làm cái gì 32 vào 16, 16 vào 8, 8 vào 4, 4 vào 2, sau đó chung
kết... Phiền phức!
Thời điểm mọi người logout, Tiếu Hàm lại trở về Phủ Thành Chủ,
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một chút, dù sao hiện tại cũng không còn
đại sự gì, để Tiếu Hàm ở Phủ Thành Chủ chơi đi! Để Tiếu Sơn đau đầu
a.
Hào hứng chạy đến lò rèn của Tương Viên, đạp cửa, quả nhiên
không có người, lẽ nào người này lại đi tìm quả phụ?
Bằng không, rình coi đi?
Hai mắt Thạch Trung Ngọc tỏa sáng, ra khỏi lò rèn, đi tới nhà
quả phụ. Hậu viện của lò rèn đúng lúc là hậu viện của nhà quả phụ,
bất quá Thạch Trung Ngọc không có ý định trực tiếp nhảy vào hậu
viện, mà rón rén chạy đến cửa nhà, lại ngoài ý muốn phát hiện, Lạc
Diệp Phi Tuyết cũng ở đó.
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc, bước nhẹ tiến lên, một tay che
miệng Lạc Diệp Phi Tuyết.
- Ô ô…
Lạc Diệp Phi Tuyết hoảng sợ, dùng sức giằng co.
- Xuỵt, là ta!
Thạch Trung Ngọc nhẹ giọng nói.
Lạc Diệp Phi Tuyết vừa nghe âm thanh quen thuộc đó, nhất thời
trầm tĩnh lại. Quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn Thạch Trung Ngọc,
tháo tay hắn ra, thấp giọng hỏi.
- Sao ngươi cũng ở đây!
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Ta còn muốn hỏi ngươi đây? Có phải muốn xem trộm hay
không!
Nói xong chỉ chỉ địa phương ngày đó bọn họ leo lên.
Lạc Diệp Phi Tuyết nhất thời đỏ mặt, bất đắc dĩ bầu trời đã tối,
Thạch Trung Ngọc nhìn không rõ ràng, vội vàng giải thích.
- Ta là tới làm nhiệm vụ, ai biết quả phụ này đã đi ngủ.
Thạch Trung Ngọc không tin, nơi nào nhiều nhiệm vụ như vậy,
ngươi muốn rình coi thì quang minh chính đại nói ra, còn che che
giấu giấu. Nhìn thấy thần sắc của Thạch Trung Ngọc, sắc mặt Lạc
Diệp Phi Tuyết đỏ hơn, có chút không biết làm sao chơi ngón
tay.
- Ta thật là tới làm nhiệm vụ.
Thạch Trung Ngọc vỗ mông Lạc Diệp Phi Tuyết một cái.
- Nói sạo không phải là hài tử ngon.
Lạc Diệp Phi Tuyết nhất thời ngậm miệng, nhẹ nhàng hất tay Thạch
Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc cũng lơ đểnh, thu tay về, đặt ở trên
lỗ mũi nhẹ nhàng ngửi một cái.
- Thật thơm
- Đi chết đi! Hừ, ta đi trước!
Lạc Diệp Phi Tuyết yêu kiều hừ một tiếng, xoay người muốn đi,
nhưng Thạch Trung Ngọc vội vàng kéo nàng lại.
- Đi cái gì, chúng ta lại vào xem, khả năng có người khi dễ quả
phụ kia, chúng ta đi hỗ trợ!
Lạc Diệp Phi Tuyết quẩy người một cái, lúc đầu nàng là muốn tới
nhìn lén, dù sao tuổi tác không lớn, đối với phương diện kia hết
sức tò mò. Xem trên mạng nào bằng xem trực tiếp, Vì vậy liền len
lén chạy tới, nhưng không nghĩ gặp hắn, lúc này quá mức mất mặt
rồi, không biết hắn có thể nghĩ mình là loại người dâm đãng
không?
Lạc Diệp Phi Tuyết không ngừng loạn tưởng, Thạch Trung Ngọc đã
bay lên tường vây, nhìn Lạc Diệp Phi Tuyết nhẹ giọng hô.
- Uy, ngươi có tới không!
Lạc Diệp Phi Tuyết sửng sốt, thấy Thạch Trung Ngọc đã lên rồi,
không khỏi khẽ gật đầu, dù sao đã bị hắn biết, xem thì xem thôi!
Đưa tay cho Thạch Trung Ngọc, Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng kéo nàng
lên. Sau đó nhảy xuống, nhìn bốn phía một chút, sau đó nhìn Lạc
Diệp Phi Tuyết giang hai tay.
Lạc Diệp Phi Tuyết mím môi, thế nhưng cũng chỉ có thể nhảy
xuống, trực tiếp nhảy vào lòng Thạch Trung Ngọc.
Nhuyễn ngọc ở trong ngực, Thạch Trung Ngọc nhất thời hưng phấn,
hơn nữa nghĩ tới sự tình sắp làm, thì càng thêm hưng phấn.
- Hắc hắc, sư phụ, cái này không thể trách ta, ân, cái này cũng
là vì hạnh phúc của đồ đệ, lại nói rình coi một cái cũng sẽ không
mất lạng thịt nào!
Hai người lén lén lút lút tới địa phương quen thuộc.
Căn phòng kia vẫn mở đèn, thanh âm mê người loáng thoáng truyền
đến, làm cho Thạch Trung Ngọc càng thêm hưng phấn, rình coi là sự
tình kích thích nhất của nam nhân nha. Hơn nữa bên cạnh còn có tiểu
mỹ nữ, hắc hắc.