Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 833: CHƯƠNG 833. LẠC DIỆP PHI TUYẾT

Cửa sổ vẫn rách rưới, Thạch Trung Ngọc không chút do dự, trực

tiếp dán đầu tới. Lạc Diệp Phi Tuyết vốn đang mắc cỡ, nhưng nhìn

thấy Thạch Trung Ngọc tiến tới, cũng tò mò nhích lại.

Lại một bức xuân cung đồ sinh động, tốt một cái lão hán đẩy xe

bò, trong lòng Thạch Trung Ngọc thầm than.

- A... A... Dùng sức... Tương ca...

Quả phụ kêu lớn, nghe mà Thạch Trung Ngọc nhiệt huyết sôi trào,

trực tiếp nhất trụ kình thiên, oh, áo giáp đáng chết! Thạch Trung

Ngọc khó chịu cởi áo giáp, suy nghĩ một chút, lại cởi quần lót của

hệ thống, thoải mái nha.

Lạc Diệp Phi Tuyết nhìn xuất thần, trong phòng ánh nến chiếu

rọi, khuôn mặt đỏ lên. Bàn tay nhỏ bé không tự chủ được đặt lên

ngực, nhẹ nhàng xoa nắn. Thạch Trung Ngọc nhất thời thấy huyết mạch

tuôn trào, lẽ nào cô gái nhỏ này... Nghĩ vậy, Thạch Trung Ngọc lại

hưng phấn, tay đè lên mông nhỏ của nàng, nhẹ nhàng nắn bóp, thật co

giãn.

Trong phòng, Tương Viên càng làm càng hăng, không chút chú ý

mình bị đồ đệ hỗn đản rình coi.

Thạch Trung Ngọc càng nhào nặn càng thoải mái, chất liệu của

Pháp Sư Bào quá tốt, hơn nữa mông nhỏ xúc cảm non mềm, Thạch Trung

Ngọc chỉ cảm thấy mình sướng lật trời. Lạc Diệp Phi Tuyết cũng

không biết thế nào, ở thời điểm Thạch Trung Ngọc chạm đến cái mông,

gợi ý hệ thống xuất hiện lại bị nàng tắt.

Thạch Trung Ngọc nhìn Lạc Diệp Phi Tuyết xoa ngực của mình càng

ngày càng dùng sức, hảo tâm giúp nàng cởi Pháp Sư Bào. Lạc Diệp Phi

Tuyết cởi trang bị, Pháp Sư Bào nhất thời thu vào túi không gian,

trên người Lạc Diệp Phi Tuyết chỉ còn lại quần áo lót của hệ

thống.

Thạch Trung Ngọc càng hưng phấn, tay từ bên ngoài mông Lạc Diệp

Phi Tuyết chậm rãi duỗi xuống dưới. Thật ẩm ướt, trong lòng Thạch

Trung Ngọc thầm khen.

- Ừm...

Lạc Diệp Phi Tuyết kiều mỵ rên nhẹ một tiếng, Thạch Trung Ngọc

giống như hít thuốc lắc, ngón tay chậm rãi cắm vào.

- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch muốn cùng ngươi phát sinh quan hệ

tiến thêm một bước, có tiếp tục hay không?

Trong đầu Lạc Diệp Phi Tuyết vang lên gợi ý của hệ thống, Lạc

Diệp Phi Tuyết đang rơi vào trong khoái cảm, làm sao nghĩ quá

nhiều, trực tiếp nhấn đồng ý.

Thạch Trung Ngọc cảm giác ngón tay chạm đến một tầng trở ngại,

nhớ lại đây là hệ thống hạn chế, không có 100 độ thân mật là không

thể tiến hành bước kế tiếp, đang có chút chán nản, nhưng lá mỏng

đột nhiên tiêu thất, trong lòng Thạch Trung Ngọc vui vẻ, ngón tay

nhẹ nhàng hoa lấy nơi thần bí kia, từ từ cắm vào trong.

Thật chặt, trò chơi này làm thật chân thực, xúc cảm đều như thật

vậy.

- Ngô...

Lạc Diệp Phi Tuyết rên nhẹ một tiếng, trong mắt mê ly, mông nhỏ

giãy dụa, tựa hồ muốn Thạch Trung Ngọc tiến sâu thêm một chút.

Thạch Trung Ngọc cúi người xuống, ở bên tai Lạc Diệp Phi Tuyết

nhẹ giọng nói.

- Không nên phát lên tiếng, chịu đựng.

Lạc Diệp Phi Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, Thạch Trung Ngọc đắc ý

cười cười, nắm tiểu đệ đệ nhắm ngay địa phương bí ẩn kia, nhẹ nhàng

cắm vào.

- Ừm... Đau...

Lạc Diệp Phi Tuyết rên nhẹ một tiếng, nhíu mày. Phía dưới đau

đớn nhất thời để cho nàng tỉnh táo lại, lúc này mới phát hiện tình

cảnh hiện tại, không khỏi khẩn trương muốn kêu to. Thạch Trung Ngọc

hoảng hốt, theo bản năng che miệng Lạc Diệp Phi Tuyết, thật không

nghĩ hắn khẽ động, vật kia đã hung hăng cắm vào.

- Ngô... Ngô...

Lạc Diệp Phi Tuyết bị che miệng, không phát ra được thanh âm

nào, chỉ có thể dùng sức lắc đầu, muốn tránh thoát ra.

Nhưng Thạch Trung Ngọc bị đột nhiên tiến vào sảng khoái, dán

chặt cái mông của Lạc Diệp Phi Tuyết, nhẹ nhàng vặn vẹo vài cái,

cảm giác kia càng thêm sảng khoái.

Lạc Diệp Phi Tuyết vừa thống khổ vừa sung sướng, dù sao hệ thống

điều chỉnh giảm đau xuống chỉ còn 30%, nên cảm giác sung sướng kia

nhanh chóng nổi lên.

Thạch Trung Ngọc cũng không nghĩ nhiều, một tay che miệng Lạc

Diệp Phi Tuyết, một tay đè mông nhỏ, làm giống như Tương Viên, chơi

động tác lão hán đẩy xe bò.

Lạc Diệp Phi Tuyết chỉ cảm thấy thống khổ đi qua rất nhanh, một

loại cảm giác thoải mái đến tận xương tủy từ hạ thể lan tràn toàn

thân. Nàng thoải mái chỉ muốn kêu to, chỉ là bị Thạch Trung Ngọc

che miệng, chỉ có thể phát sinh thanh âm ‘ô ô’.

Thạch Trung Ngọc một bên vận động, một bên cúi đầu liếm láp cái

cổ trắng như tuyết của Lạc Diệp Phi Tuyết, nhẹ giọng hỏi.

- Có thoải mái không?

Lạc Diệp Phi Tuyết quay đầu trừng hắn một cái, thế nhưng Thạch

Trung Ngọc lại thấy cực kỳ kiều mị, làm cho hắn không tự chủ được

càng thêm dùng sức di chuyển.

Cảm giác rắn chắc, cộng thêm dưới hạ thân kích thích, Thạch

Trung Ngọc cảm giác mình sắp không nhịn nổi.

Lạc Diệp Phi Tuyết cũng cố nén cảm giác sung sướng, không để cho

mình kêu thành tiếng, tuy gọi ra cũng sẽ bị Thạch Trung Ngọc che,

thế nhưng quá mắc cở nha.

Rất nhanh, trong nhà Tương Viên gầm nhẹ một tiếng, đã bắn tinh.

Thạch Trung Ngọc rốt cục nhịn không được, hầu như cùng lúc với

Tương Viên.

Nhìn thấy Tương Viên muốn ngẩng đầu, Thạch Trung Ngọc đè thân

thể Lạc Diệp Phi Tuyết xuống, ngồi chồm hổm, rút tiểu đệ đệ của

mình ra.

Thời điểm dương vật ly khai thân thể, Lạc Diệp Phi Tuyết nhất

thời có loại cảm giác trống không, cảm thấy rất khó chịu. Quay đầu

hung hăng trợn mắt nhìn Thạch Trung Ngọc, vội vàng mặc Pháp Sư Bào

vào, che lại cảnh xuân mỹ lệ.

Thạch Trung Ngọc nói thầm một tiếng đáng tiếc, bất quá mình cũng

chiếm đủ tiện nghi rồi.

Kéo Lạc Diệp Phi Tuyết lén lén lút lút rời đi nơi này.

Không lâu sau liền thấy một bóng đen từ trong phòng đi ra, sau

đó bay về lò rèn.

Trốn ở góc phòng, Lạc Diệp Phi Tuyết hung hăng nhéo bắp đùi của

Thạch Trung Ngọc.

- Anh là tên khốn kiếp, lại cướp đi lần đẩu tiên của em!

Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.

- Kìm lòng không được, xin lỗi!

Lạc Diệp Phi Tuyết trừng mắt.

- Chỉ một câu xin lỗi là xong sao? Anh là tên khốn kiếp!

Vừa nói vừa dùng sức nhéo bắp đùi của Thạch Trung Ngọc.

Thạch Trung Ngọc cũng bất đắc dĩ, sờ mũi.

- Nếu không một lần nữa? Vừa rồi nhìn em rất thoải mái!

- Đi chết đi!

Lạc Diệp Phi Tuyết vừa thẹn vừa giận, hung hăng đập Thạch Trung

Ngọc một cái.

Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc, kéo Lạc Diệp Phi Tuyết lại.

- Được rồi, cùng lắm thì làm bạn gái của anh!

- Ai nguyện ý làm bạn gái của anh, sắc lang!

Lạc Diệp Phi Tuyết hung hãn nói.

- Áo giáp quá cứng, làm em đau!

Thạch Trung Ngọc vội vàng thu áo giáp, không có áo giáp, xúc cảm

càng mãnh liệt hơn. Ôm thân thể Lạc Diệp Phi Tuyết thật chặc, Pháp

Sư Bào căn bản không thể ngăn cản được nhuyễn ngọc ôn hương.

Rất nhanh, thân thể Lạc Diệp Phi Tuyết lại nóng lên, Thạch Trung

Ngọc là lão thủ, sao có thể không minh bạch, vội vàng cúi đầu hôn

lấy đôi môi mềm mại. Lạc Diệp Phi Tuyết quẩy người một cái, cuối

cùng an tĩnh lại.

Chỉ chốc lát, nơi hẻo lánh lại vang lên thanh âm ‘ô ô’, cảnh

xuân vô hạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!