Phao Phao mềm oặt nằm ở trên đầu Thạch Trung Ngọc, vui vẻ híp
đôi mắt nhỏ.
Thạch Trung Ngọc có chút bất đắc dĩ, trên đầu đội một tiểu gia
hỏa, này giống như cái gì hả.
Nhưng tiểu gia hỏa chỉ thích nằm ở trên đầu Thạch Trung Ngọc,
hiển nhiên mái tóc rối tung kia để nó rất thoải mái. Đặt nó ở trên
vai, nó lại sẽ từ từ nhúc nhích lên đầu, thử mấy lần, Thạch Trung
Ngọc đành thôi.
Quên đi, tiểu gia hỏa này thích ở đâu cũng được! Bất quá may mắn
nó không phải màu vàng, mà là màu hồng, nếu không... Một đoàn mềm
nhũn màu vàng ở trên đầu, nghĩ như thế nào cũng cảm giác ghê
ghê.
Phao Phao màu hồng, đưa tới vô số muội muội khả ái mắt hình trái
tim, làm cho Thạch Trung Ngọc có chút ngại ngùng, con mẹ nó, vì sao
có nhiều muội muội nhìn ta như vậy?
Bất quá mọi người vẫn nhận ra đây là đệ nhất cao thủ, vừa rồi
gợi ý của hệ thống càng để cho bọn họ hoảng sợ. Ở trong mắt bọn họ,
hiện tại Thạch Trung Ngọc cơ hồ là không gì làm không được, khu an
toàn cũng có thể giết người, còn có cái gì không thể làm? Nên cũng
chỉ quan sát từ xa, không dám tới gần.
Thạch Trung Ngọc rất tự đắc hưởng thụ cảm giác này, giống như
vạn người kính ngưỡng, cực kỳ đắc ý.
Nghênh ngang đi ra ngoài thành, vừa ra thành liền cỡi Đích Lô Mã
chạy về phía Tử Phong bình nguyên.
1000 con Tử Dực Phi Hồ a, cũng đủ làm Thạch Trung Ngọc đau
trứng. Bất quá ngẫm lại 20 không gian sủng vật, liều mạng!
Tử Dực Phi Hồ là quái quần cư cấp 52, hiện tại Thạch Trung Ngọc
cấp 47, giết quái cấp 52 quá vừa vặn.
Thạch Trung Ngọc vốn còn muốn gọi chúng nữ qua tổ đội, bất quá
ngẫm lại hôm nay chúng nữ đều mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, nên một người
đi đánh!
Mới chuẩn bị động thủ với một con Tử Dực Phi Hồ, Túi Tu Di chấn
động. Lúc này ai còn gọi điện thoại? Thạch Trung Ngọc có chút buồn
bực.
Móc điện thoại ra nhìn, là Thạch Chi Lan. Nhìn thấy danh tự này,
trong lòng Thạch Trung Ngọc nặng nề, thế nhưng lập tức thả ra, hiện
tại Lý Uy đã thỏa hiệp, hắn còn sợ gì?
- Lan Lan?
- Thạch ca ca, anh ở đâu? Em có việc muốn nói chuyện với
anh.
- Ừm, anh ở Tử Phong bình nguyên, em qua đây đi!
- Được rồi, chờ em!
Thạch Trung Ngọc ngồi ở trên tảng đá, lẳng lặng hút thuốc. Chỉ
chốc lát, một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp xuất hiện ở trước mặt
Thạch Trung Ngọc.
Nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, Thạch Trung Ngọc trìu mến
cười.
- Em tới rồi.
Thạch Chi Lan khẽ gật đầu, nhìn Thạch Trung Ngọc, ánh mắt không
ngừng biến ảo.
- Thạch ca ca, ba em..
- Ngồi xuống nói đi!
Thạch Trung Ngọc nhẹ giọng nói.
Thạch Chi Lan ngồi ở bên người Thạch Trung Ngọc, có chút lo lắng
hỏi.
- Thạch ca ca, vì sao ba em lại đột nhiên…
Thạch Trung Ngọc nhẹ giọng cười nói.
- Bá phụ đồng ý hai chúng ta chứ gì?
Thạch Chi Lan dùng sức gật đầu, có chút tò mò hỏi.
- Thạch ca ca, có phải anh làm cái gì hay không?
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Không có gì, chỉ là ở ngay trước mặt hắn phế Lôi Nghiêm
đi.
- Lôi Nghiêm?
Thạch Chi Lan sửng sốt, đột nhiên nói.
- Chính là Lôi gia Đại thiếu gia? Sắc lang!
- Sắc lang?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Hắn khi dễ em?
Thạch Chi Lan khẽ cười nói.
- Không có, chỉ là ngày đó hắn muốn quá chén em, kết quả bị em
chuốc say! Hì hì, cái dáng vẻ chật vật kia, cười chết em rồi!
Nghĩ tới Lôi Nghiêm, trong lòng Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một
tiếng, xem ra xử lý hắn còn chưa đủ!
Thạch Chi Lan đột nhiên làm bộ đáng thương nhìn Thạch Trung
Ngọc.
- Hiện tại ba em không cản trở chúng ta nữa, anh... còn trở lại
không?
Thạch Trung Ngọc trầm mặc một chút, nhìn dung nhan đã trải qua
hai năm của Thạch Chi Lan, không còn non nớt như trước, nhiều hơn
vài phần thành thục, hai năm, bởi vì nhung nhớ, trong mắt thường
xuyên lộ ra ưu thương. Thạch Trung Ngọc gật đầu, nhẹ giọng nói.
- Được rồi, anh trở về!
Hai hàng thanh lệ từ trong mắt Thạch Chi Lan rơi xuống, hung
hăng nhào vào trong lòng Thạch Trung Ngọc.
- Ô ô, anh thật đáng ghét, rốt cục cũng bằng lòng trở về! Ô
ô.
Thạch Trung Ngọc không thể làm gì khác hơn là ôm Thạch Chi Lan
thật chặc, từ từ vuốt ve sau lưng nàng.
- Được rồi, đừng khóc, anh đã trở về, em còn khóc cái gì!
- Em muốn khóc, anh để cho em đợi hai năm, em ở trên vai anh
khóc một lát cũng không được sao?
Thạch Chi Lan hung hăng nhéo đùi Thạch Trung Ngọc một cái.
Thạch Trung Ngọc dở khóc dở cười, bất quá không phải khôi giáp
này phòng vệ toàn thân sao? Vì sao trên đùi có nhiều địa phương
không được bảo vệ như vậy, bi kịch a! Nếu không... Thạch Chi Lan
cũng không có địa phương hạ thủ!
Thạch Chi Lan khóc một lát, lúc này mới ngồi dậy, xoa xoa khóe
mắt, hung hăng đập Thạch Trung Ngọc một cái.
- Anh thật là, áo giáp cứng như thế!
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Không có biện pháp, kẻ muốn giết anh nhiều lắm, không cứng một
chút không được!
Thạch Chi Lan liếc mắt.
- Hiện tại ai còn dám khi dễ anh! Hừ hừ.
Trong đầu Thạch Trung Ngọc hiện lên mười mấy thân ảnh, than nhẹ
một tiếng.
- Rất nhiều, hiện tại không phải lại thêm một cái sao!
Thạch Chi Lan sửng sốt, nhất thời nũng nịu nói.
- Tốt lắm, hiện tại lại trách em khi dễ anh phải không! Hừ hừ!
Em đây đi!
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Lan Lan khi dễ anh là nhất định rồi, ân, anh cam tâm tình
nguyện cho Lan Lan khi dễ!
- Tới địa ngục đi!
Thạch Chi Lan liếc mắt.
- Em có khi dễ anh sao?
Không có sao? Trong lòng Thạch Trung Ngọc nói, thế nhưng ngoài
miệng không thể nói như vậy.
- Không có, không có, Lan Lan đối với anh tốt nhất, thực sự! Ân,
tới hôn một cái!
- Không muốn!
- Tới nha!
- Không muốn ô ô, ô ô…
Thạch Trung Ngọc và Thạch Chi Lan rốt cục người hữu tình sẽ
thành thân thuộc. Hai người gắn bó thắm thiết cùng một chỗ, lẳng
lặng ôm, nhìn cảnh sắc mỹ trên thảo nguyên lệ.
- Đúng rồi, Thạch ca ca, anh tới Tử Phong bình nguyên làm cái
gì?
Thạch Chi Lan hỏi.
Thạch Trung Ngọc nhất thời vỗ đầu.
- Anh thiếu chút nữa quên mất, mấy nữ nhân trong nhà muốn anh đi
xoát sách kỹ năng, anh vừa lúc lại nhận một nhiệm vụ, ai nha, sao
em lại bóp anh.
Thạch Chi Lan u oán nhìn hắn.
- Mấy nữ nhân? Nhà? Ô ô, bây giờ anh lại có nữ nhân mới? Còn vài
cái!
Thạch Trung Ngọc nhất thời đổ mồ hôi lạnh.
- Cái này, cái kia, không phải là phòng làm việc Hinh Vũ sao,
hắc hắc, là đám người Như Nguyệt!
Thạch Chi Lan nhất thời nhìn chằm chằm hắn.
- Đều bị anh lừa rồi?
- Cái gì gọi là lừa chứ? Đây không phải là ngươi tình ta nguyện
sao, cái này...
Thạch Trung Ngọc nhìn ánh mắt Thạch Chi Lan càng ngày càng u
oán, lộp bộp nói không được nữa.
- Em bất kể!
Thạch Chi Lan mím môi.
- Ngày mai em muốn chính thức gặp mặt các nàng, nói rõ ràng sự
tình.
- À?!