Thạch Trung Ngọc có chút bất an, Lý Lan muốn gặp mặt các cô
nương, điều này có ý gì?
Mấy nữ nhân trong nhà, chỉ có Hướng Lam còn chưa có quan hệ thân
mật, có phải cũng nên thu nàng rồi hay không? Thạch Trung Ngọc vừa
trò chuyện với Thạch Chi Lan, vừa nghĩ tới kế hoạch tà ác tối
nay.
Hàn huyên một hồi, Thạch Trung Ngọc kéo Thạch Chi Lan cùng nhau
đánh Tử Dực Phi Hồ.
Thạch Chi Lan đã cấp 46, tuy bị khấu trừ điểm kinh nghiệm, thế
nhưng có thể ở bên cạnh Thạch Trung Ngọc, nàng đã cảm giác cực kỳ
hạnh phúc.
Tử Dực Phi Hồ, một loại tiểu hồ ly dáng dấp cực kỳ khả ái, bộ
lông màu tím, hai bên sườn có cánh chim, có thể bay lượn trên không
trung, đồng thời tốc độ di động và công kích đều rất nhanh. Công
kích cao, tốc độ đánh nhanh, thế nhưng rất yếu đuối.
Thạch Trung Ngọc thích nhất là loại quái này, lượng máu của Tử
Dực Phi Hồ cũng bất quá hai vạn, tùy tiện vài kích là có thể giết
chết. Bất quá do quần cư, Thạch Trung Ngọc cũng không dám kéo quá
nhiều.
Đám này không chỉ ba bốn con ở cùng nhau, mà là mười bảy mười
tám con tụ tập. Thạch Trung Ngọc dẫn động một cái, ngay lập tức sẽ
có một đống hồ ly vọt tới. Miệng lưỡi bén nhọn, nhắm ngay Thạch
Trung Ngọc cắn, bởi vì thân thể nhỏ, nên có thể có chín con hồ ly
đồng thời công kích, này làm cho hắn đau đầu.
Một con hồ ly có thể cắn mấy trăm điểm, chín con cùng tiến lên,
Thạch Trung Ngọc hầu như không chống nổi bốn vòng công kích.
Thạch Chi Lan thì càng khỏi phải nói, một Hỏa Hệ Pháp Sư yếu ớt.
Thạch Trung Ngọc không thể làm gì khác hơn là thích hợp dụ quái, để
Thạch Chi Lan dùng biển lửa đốt, thỉnh thoảng uống một chai siêu
cấp hồng dược, cũng để cho Thạch Trung Ngọc kinh hồn táng đảm.
Tuy hồng dược không mất tiền, đều là từ chỗ Bạo Quân Bạo Hạo
mượn gió bẻ măng, nhưng cũng không nhiều, mấy ngàn bình mà thôi,
Thạch Trung Ngọc cũng không rảnh đến uống hồng dược lam dược giải
khát súc miệng.
- Hắc, tôn tử!
Thạch Trung Ngọc thân thiết thăm hỏi một con Tử Dực Phi Hồ, nhất
thời Tử Dực Phi Hồ tức giận, giá trị cừu hận tăng 500 điểm, kêu gào
bay về phía Thạch Trung Ngọc. Bên cạnh có mười mấy con hồ ly cũng
hét lên vọt theo, làm hắn trực tiếp quay đầu bỏ chạy.
Thạch Chi Lan nhẹ nhàng ngâm xướng vài tiếng, phía trước Thạch
Trung Ngọc hiện ra một biển lửa.
Hỏa Diễm Hải, cấp 2, trong phạm vi 10x10 mét xuất hiện một hải
dương hỏa diễm to lớn, mỗi 0.2 giây tạo thành thương tổn trí lực
gấp hai. Mỗi duy trì một giây tiêu hao 200 điểm pháp lực.
Kỹ năng này đúng là thoải mái, Thạch Trung Ngọc mang theo mười
mấy con hồ ly vào trong biển lửa loạn đấu, lượng máu của đám hồ ly
nhanh chóng hạ xuống. Bất quá mười mấy giây, những hồ ly này đã bị
đốt sạch sẽ. Lưu lại vài kim tệ và trang bị.
Thạch Trung Ngọc hắc hắc chạy tới, sử dụng thuật thu nhặt.
- Ngài thu được một miếng thịt Tử Dực Phi Hồ nướng chín.
- Ngài thu được một miếng thịt Tử Dực Phi Hồ nướng chín.
- Ngài thu được một miếng thịt Tử Dực Phi Hồ nướng chín.
Mặc dù không biết vì sao đều là nướng chín, thế nhưng dù sao
nướng chín cũng có thể ăn nha, sủng vật của ấp trứng sư hẳn sẽ rất
ưa thích.
Thạch Trung Ngọc cũng lười suy nghĩ nhiều, mang theo Thạch Chi
Lan giết Tử Dực Phi Hồ. Tốc độ đánh quái của hai người khá nhanh,
chỉ chốc lát trên Tử Phong bình nguyên trống một tảng lớn, Thạch
Trung Ngọc không thể không đổi chiến địa, tiếp tục đánh quái.
Phấn đấu hơn hai giờ, rốt cục giết được 1000 con Tử Dực Phi Hồ,
Thạch Trung Ngọc cũng lên tới cấp 47 87%, rất nhanh thì tới cấp 48,
mà Thạch Chi Lan thì trực tiếp lên tới cấp 47.
Thạch Trung Ngọc mở ra bảng xếp hạng,
1, Hinh Vũ Chi Thạch, cấp 47, chức nghiệp Cuồng Đao
2, Ta Là Soái Ca, cấp 47, chức nghiệp không biết
3, Thạch Chi Lan, cấp 47, chức nghiệp Hỏa Hệ Ma Pháp sư
4, không biết, cấp 47, chức nghiệp không biết
5, không biết, cấp 46, chức nghiệp không biết
6, Hinh Vũ Chi Nguyệt, cấp 46, chức nghiệp Tử Viêm Pháp Sư
7, Hinh Vũ Chi Lâm, cấp 46, chức nghiệp Mục Sư
8, Hinh Vũ Chi Lam, cấp 46, chức nghiệp Ma Kiếm Sĩ
9, Hinh Vũ Chi Yên, cấp 46, chức nghiệp Ám Ảnh
10, Bạo Quân, cấp 46, chức nghiệp Tật Phong Đạo Tặc
Thạch Trung Ngọc nhìn bảng xếp hạng chỉ muốn cười, chúng nữ
trong phòng làm việc đều ở trên bảng, 10 danh ngạch bị chiếm phân
nửa. Còn có đột nhiên xuất hiện hai cái không biết tên, Thạch Trung
Ngọc đoán không được là đại thần nào, giống như đột nhiên nhô
ra.
Còn Ta Là Soái Ca, lúc trước vẫn là cấp 48, không nghĩ tới bây
giờ rơi xuống cấp 47, thế nhưng lại thành chức nghiệp ẩn? Lẽ nào
chuyển chức thành chức nghiệp ẩn?
Mang theo Thạch Chi Lan trở về Thiên thành, đã làm xong nhiệm
vụ, liền dẫn nữ nhân của mình đi dạo phố.
Thạch Chi Lan đã lâu không ở cùng Thạch Trung Ngọc, bây giờ có
thể nắm tay hắn, tâm lý cảm giác cực kỳ hạnh phúc, giống như đã có
toàn bộ thế giới.
- Anh chính là toàn bộ thế giới của em.
Thạch Chi Lan có chút si ngốc nhìn Thạch Trung Ngọc, trong lòng
nhẹ giọng nỉ non.
Thạch Trung Ngọc mang theo Thạch Chi Lan đi phố mua sắm của
Thiên thành, nơi này là công ty game chuyên môn thiết kế cho người
chơi, du hí còn có thể thỏa mãn ham muốn mua sắm.
Nơi này có bán trang bị, trang sức xinh đẹp, đủ loại đồ chơi ly
kỳ cổ quái...
Thạch Chi Lan giống như một Tiểu Tinh Linh vui sướng, lôi kéo
Thạch Trung Ngọc nhìn cái này, lại nhìn cái kia, một hồi chạy lại
gian hàng, một hồi chạy vào thương điếm… cực kỳ hài lòng và hạnh
phúc.
Thạch Trung Ngọc giống như trở lại mấy năm trước, khi đó nắm tay
Thạch Chi Lan, cùng nhau dạo bước ở khắp các ngõ ngách. Khi đó rất
đơn thuần, sẽ không nghĩ nhiều, chỉ muốn trân trọng yêu thương
Thạch Chi Lan. Nhưng bây giờ, Thạch Trung Ngọc không thể không cười
khổ, sao bây giờ nữ nhân nhiều như vậy, có nhiều ta cũng rầu rỉ!
Ai!
- Bộ quần áo này nhìn có đẹp không?
Thạch Chi Lan cầm một bộ áo trắng ướm thử.
Thạch Trung Ngọc ở bên cạnh, nâng cằm lên, giả vờ nghiêm túc
nhìn.
- Ừm, người còn đẹp hơn quần áo!
- Chán ghét…
Thạch Chi Lan kiều mị liếc mắt, sau đó lại tìm kiếm, lấy ra một
bộ, váy công chúa màu hồng, nhìn váy công chúa kiểu dáng hết sức
quen thuộc này, đột nhiên Thạch Chi Lan chảy nước mắt.
- Làm sao vậy?
Nhìn thấy Thạch Chi Lan đột nhiên nửa ngày không nói, Thạch
Trung Ngọc lo lắng đi tới, khoác vai của nàng hỏi.
Thạch Chi Lan cầm váy công chúa, nhìn Thạch Trung Ngọc nói.
- Anh còn nhớ nó không? Quà sinh nhật mười tám tuổi anh tặng
em!
Thạch Trung Ngọc nhìn chiếc váy quen thuộc, nhất thời nhớ tới
ngày đó, mình bị mười mấy người truy sát cũng không để ý, trực tiếp
chạy đến trước cửa gia tộc nàng, cầm một cái váy công chúa dính đầy
máu tươi của mình đặt ở trước mặt nàng. Sau đó bởi vì mất máu quá
nhiều mà té xỉu.
Thạch Trung Ngọc còn đang suy nghĩ, đột nhiên bên cạnh truyền
đến một thanh âm khiến người ta nôn mửa,
Một nữ người chơi kéo một nam sinh đẹp trai, chỉ vào chiếc váy
trong tay Thạch Trung Ngọc nói.
- Ai ai, lão bản, cái váy này bao nhiêu tiền, ta muốn mua!