Thạch Trung Ngọc lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn hai người kia.
- Nhìn cái gì, nhà quê!
Nữ nhân kia khinh thường nhìn Thạch Trung Ngọc, cười lạnh nói,
nhìn Thạch Trung Ngọc từ trên xuống dưới, khuôn mặt đầy vẻ khinh
bỉ.
- Nhìn ngươi ăn mặc khôi giáp rác rưới cũng vào cửa hàng như thế
này, xuy, không nhìn đây là địa phương người nào mới có thể đi vào
sao?
Nam sinh bên cạnh nhíu mày hừ lạnh một tiếng, nữ nhân mới lộ vẻ
tức giận ngậm miệng, nhìn lão bản nói.
- Lão bản, nhanh một chút, quần áo này bao nhiêu tiền!
Lão bản cũng rất có phong độ thân sĩ, tiêu sái đi qua, mang theo
mỉm cười nhìn nữ nhân kia nói.
- Xin lỗi tiểu thư, bộ quần áo kia là vị tiên sinh này nhìn thấy
trước, cho nên...
Nhưng không nghĩ nữ nhân kia trừng mắt, cả giận nói.
- Ngươi mới là tiểu thư! Cả nhà ngươi đều là tiểu thư!
Lão bản kia vẫn duy trì nụ cười, nhẹ giọng nói.
- Xin lỗi, vị nữ sĩ này, xin tha thứ ta vừa rồi thất lễ, bộ quần
áo kia là vị tiên sinh này nhìn thấy trước, cho nên...
Nữ nhân kia hất lão bản qua một bên.
- Vậy ngươi đi sang một bên đi!
- Thạch ca ca, cô gái này thật phách lối! Em nhớ được trước đây
chúng mình cũng đã gặp qua một cái?
Thạch Chi Lan nhẹ giọng nói, thế nhưng thanh âm này hoàn toàn có
thể để cho nữ nhân kia nghe được.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Đúng vậy, bất quá về sau hình như là em kêu mười mấy người tới
đánh một trận!
Nữ nhân kia nghe hai người đối thoại, lông mi dựng lên, khinh
thường nói.
- Hai tiểu ma cà bông, còn muốn hù sợ lão nương, nhớ năm đó lão
nương đi ra ngoài đời lăn lộn, các ngươi còn không biết ở nơi nào
tè ra quần đâu!
Thạch Trung Ngọc nghe nói như thế, trên mặt nhất thời lạnh
xuống.
- Ngươi có gan nói lại lần nữa xem!
- Thế nào! Nói thì nói, ngươi còn dám đánh nữ nhân sao!
Nữ nhân kia tàn nhẫn nói.
- Đừng tưởng hai tiểu ma cà bông các ngươi...
- Linh Nguyệt!
Nam tử tuổi trẻ quát một tiếng.
- Thế nào! Họ Hỏa, tôi đã nói với anh, nếu như không phải cha
tôi muốn tác hợp hai nhà, bằng không... tôi còn chướng mắt anh!
Loại nhân vật như anh, xách giày cho lão nương cũng không xứng! Lão
nương gọi một cuộc, không biết có thể gọi tới bao nhiêu soái ca,
anh đừng nghĩ anh...
- Được! Tôi cũng không muốn nhịn đãng phụ như cô, bây giờ cô cút
đi!
Thanh niên đẹp trai rốt cục không nhịn được, nổi giận đùng đùng
nhìn nữ nhân kia quát.
- Anh cũng dám rống tôi !
Nhìn thấy hai người cải vả, Thạch Trung Ngọc nhìn Thạch Chi Lan
cười cười, sau đó nhìn lão bản kia nói.
- Lão bản, chiếc váy này bao nhiêu tiền.
Lão bản rất lễ phép nhìn một chút, sau đó nhẹ giọng nói.
- 32000 kim tệ.
Thật *** đắt! Thạch Trung Ngọc nhức nhối, bộ quần áo này có thể
mua bao nhiêu gói thuốc lá.
- Hừ, nhà quê, chê đắt sao! Chê đắt lão nương sẽ mua!
Nữ nhân kia nhìn Thạch Trung Ngọc cười nói, sau đó lại quay đầu
cải vả với nam nhân kia.
Mẹ kiếp, lại có người cực phẩm như thế? Thạch Trung Ngọc nhất
thời hết chỗ nói rồi, trực tiếp giao 32000 kim tệ cho lão bản. Lão
bản vung tay, một vệt kim quang đánh vào váy công chúa. Giải trừ
hạn chế, có thể mặc.
- Hì hì, Lan Lan, năm ấy váy công chúa không cẩn thận dính máu,
năm nay anh tặng em một bộ càng xinh đẹp, càng sạch sẽ.
Thạch Trung Ngọc nhẹ giọng nhìn Thạch Chi Lan nói, sau đó đưa
quần áo cho nàng.
- Mặc vào đi…
- Ừm!
Thạch Chi Lan nhẹ nhàng lên tiếng, trực tiếp mặc trang phục.
Những trang phục này sau khi mặc vào, sẽ trực tiếp thay thế
trang bị chiến đấu, thế nhưng thuộc tính sẽ không thay đổi. Đồng
thời trang phục mốt có thời gian hạn chế, bình thường có thể duy
trì 30 ngày, sau đó trang phục mốt sẽ xuất hiện trạng thái hư hao,
cần phải về tiệm, tốn chút kim tệ tu bổ.
Thạch Chi Lan thay váy công chúa, thiếu đi chút thành thục,
nhiều hơn một phần khả ái, thanh thuần, hầu như giống mấy năm trước
như đúc.
Nhìn bộ dạng của mình, Thạch Chi Lan hung hăng ôm lấy Thạch
Trung Ngọc, ở trên mặt hắn hôn một cái. Thạch Trung Ngọc cười cười,
chỉ chỉ miệng của mình.
Thạch Chi Lan hờn dỗi liếc mắt, lại ở trên môi nhẹ nhàng hôn một
cái. Thế nhưng Thạch Trung Ngọc lại ôm đầu Thạch Chi Lan, lưỡi trực
tiếp dò vào trong miệng nhỏ nhắn của nàng.
- Yêu? Một lũ nhà quê, còn ở nơi này chơi lãng mạn?
Nữ nhân kia lại nhịn không được, cười khinh miệt nói. Không biết
lúc nào, hai người kia lại ngừng đấu khẩu, thanh niên an tĩnh đứng
ở nơi đó. Hiển nhiên đối với chuyện này đã nhịn xuống.
Thế nhưng Thạch Trung Ngọc không thể nhịn, nữ nhân này nhiều lần
tìm mình gây chuyện, mình cũng không có trêu chọc nàng, đây không
phải kiếm chuyện sao?
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc trợn mắt nhìn mình, nữ nhân kia không
hề để tâm, hai tay chống nạnh, khẽ cười nói.
- Làm gì? Muốn ăn ta sao? Chỉ bằng ngươi? Cũng không biết có thể
kiên trì bao lâu, rác rưởi trong nam nhân, đàn ông các ngươi, một
cái so với một cái vô dụng, rác rưởi!
Móa! Thạch Trung Ngọc tức giận mắng một tiếng, trực tiếp rút ra
Chiến Thần Chi Nhận.
- Xuy, ngươi cho rằng rút đao thì ngon, ngươi có gan tới chém ta
một cái! Nghèo bức, rác rưởi!
Nữ nhân kia chống nạnh cười nhạo, ở trong nhận thức nông cạn của
nàng, biết khu an toàn là không thể PK, nàng mới lớn lối như vậy.
Bất quá nàng không biết, trong trò chơi này có hệ thống chức quan,
quyền lợi lớn nhất của hệ thống này là, có thể sát nhân ở khu an
toàn!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp rút đao, hung hăng chặt lấy đầu
nàng.
-7651, bạo kích.
Nữ nhân nhìn Thạch Trung Ngọc, lại nhìn Chiến Thần Chi Nhận,
không cam lòng hóa thành bạch quang đi sống lại.
- Đừng tưởng lão tử không dám giết ngươi! Ta là sợ dơ đao mà
thôi!
Thạch Trung Ngọc lãnh khốc nói, khinh thường lau Chiến Thần Chi
Nhận, mang theo Thạch Chi Lan đi ra cửa hàng.
Nam tử ngơ ngác nhìn Thạch Trung Ngọc ly khai.
- Lẽ nào hắn chính là Hinh Vũ Chi Thạch? Thật là nam nhân! Đáng
tiếc, vì sao ta không thể giống như hắn?
Nam tử nắm chặt quả đấm, nhìn Thạch Trung Ngọc rời đi. Đột nhiên
điện thoại ở trong túi không gian vang lên, nam tử sửng sốt, vội
vàng móc điện thoại ra.
Vừa mới bắt máy, liền truyền đến một thanh âm tức giận.
- Ngươi làm cái gì, vì sao để Tiểu Nguyệt bị giết!
Nam tử trầm mặc một chút mới nói.
- Ba, con không muốn như vậy!
- Làm sao vậy? Ngươi lại muốn làm gì! Lão tử thật vất vả giúp
ngươi lấy được một nữ nhân có quyền thế có địa vị!
- Không phải, ba, xin tha thứ con, con không muốn như vậy! Con
muốn làm một nam nhân chân chính!