Thạch Trung Ngọc chui ra cabin trò chơi, nhìn đồng hồ, đã rạng
sáng 3h, cách thời gian ăn sáng còn rất lâu, Thạch Trung Ngọc do dự
một chút, quyết định binh hành hiểm chiêu, một lần hành động thu
lấy Hướng Lam, như vậy tất cả sẽ đều ok.
Nghĩ vậy, Thạch Trung Ngọc tà ác cười cười, hắn không khỏi nghĩ
tới thời gian về sau trái ôm phải ấp, mỹ nữ trong ngực.
Oạch, mẹ kiếp, làm sao chảy nước miếng? Thật không có tiền
đồ.
Thạch Trung Ngọc thầm mắng một tiếng, lau nước bọt ở bên mép,
lặng lẽ mở cửa phòng, ân, không ai.
Thận trọng đi tới, vừa đi tới phân nửa, trên vai đột nhiên nhiều
hơn một bàn tay.
- A!
Thạch Trung Ngọc kinh hãi, vội vàng biến chiêu đáp trả.
- Hỗn tiểu tử, lại dám hoàn thủ!
Sau lưng, Cơ lão gia tử chửi nhỏ một tiếng, một chưởng bắt lấy
cổ tay của Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy cổ tay đau nhức, vội vàng nói.
- Lão gia tử, sao ngài còn không ngủ?
Cơ Vân Thăng bĩu môi khinh thường.
- Còn không phải bị ngươi làm tỉnh, đêm hôm khuya khoắt lại đi
đâu? Ah? Muốn cưỡng gian gái nhà lành?
Thạch Trung Ngọc cười ngượng ngùng.
- Hắc hắc, lão gia tử, ngài hiểu mà, nam nhân nha, buổi tối tịch
mịch! Hắc hắc!
- Cút đi!
Cơ lão gia tử mắng một tiếng.
- Ngươi nghĩ rằng ta còn không biết?
- À? Ngài biết cái gì?
Thạch Trung Ngọc nhất thời kinh hãi, đảo mắt suy nghĩ, không
đúng, hắn biết cái gì?
Cơ lão gia tử cười hắc hắc.
- Quả nhiên có chuyện, hắc hắc, ta đoán xem, ân,, có phải muốn
tìm nha đầu Hướng Lam không?
- Tê!
Thạch Trung Ngọc không khỏi giơ ngón tay cái lên.
- Lão gia tử, ngài thật lợi hại, đúng là con giun trong bụng
ta!
- Cút, ai muốn làm con giun trong bụng ngươi!
Cơ lão gia tử dựng râu trừng mắt.
- Ta cho ngươi biết, Lam nha đầu còn là một hoàng hoa khuê nữ,
ngươi...
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng sờ đầu.
- Cái này, ngày mai Lan Lan muốn đi gặp mặt bọn họ, trong nhà
này, chỉ có Hướng Lam chưa vào tay, cho nên,, hắc hắc, ngài hiểu
a?
Cơ lão gia tử mở to hai mắt.
- Lại thêm Lan Lan? Tiểu tử ngươi, ngươi, ngươi muốn ta nói như
thế nào a! Như Nguyệt nhà ta làm sao bây giờ!
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng cười cười, không lên tiếng, cứ như
vậy nhìn lão gia tử.
Lão gia tử bị Thạch Trung Ngọc nhìn chằm chằm cũng có chút xấu
hổ.
- Ai nha, được rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, các ngươi
muốn làm gì thì làm, bất quá ta nói trước, nếu như ngươi để cho
Nguyệt Nguyệt ủy khuất. Ta sẽ...
- Biết rồi, tên thái giám cuối cùng của Trung Quốc!
Thạch Trung Ngọc cười hì hì nói.
- Hừ.
Lão gia tử tức giận vỗ đầu Thạch Trung Ngọc một cái.
- Chính ngươi đi giải quyết đi, ai, được rồi, không cho phép
dùng sức mạnh!
- Vâng!
Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu, bỏ chạy lên lầu hai.
Lão gia tử bất đắc dĩ cười cười.
- Hài tử này, cũng không biết Nguyệt Nguyệt theo hắn là đúng hay
sai! Ai!
Thạch Trung Ngọc ở hành lang nhìn một chút, tìm được căn phòng
của Hướng Lam, xoay chốt cửa.
Không khóa! Hắc hắc, vậy thì không trách ta được rồi!
Thạch Trung Ngọc cười dâm đãng, nhẹ nhàng mở cửa phòng, từ từ
chui vào.
Lẳng lặng đi tới đầu giường của, nhìn Hướng Lam ngủ say, Thạch
Trung Ngọc nhất thời không biết làm sao hạ thủ. Cứ như vậy cỡi quần
áo lên sao? Thật không có thưởng thức! Hay kêu tỉnh, sau đó Bá
Vương Ngạnh Thượng Cung? Đây là cấp thấp nhất! Vậy làm sao tiến
công? Hướng Lam có cảm tình với ta không?
Thạch Trung Ngọc do dự!
- Thạch ca, không nên như vậy…
Đột nhiên Hướng Lam nhẹ giọng nói.
- Ừm?
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, ta có làm gì đâu?
- Đừng sờ chỗ đó!
Hướng Lam nhẹ giọng rên rỉ nói.
Ta không có sờ a, Thạch Trung Ngọc không hiểu ra sao cả.
Cẩn thận nhìn một chút, nguyên lai là nói mớ.
Ngạch, không đúng, Hướng Lam mơ ta và nàng... đầu óc Thạch Trung
Ngọc chuyển động, có cách rồi!
Hắc hắc, Thạch Trung Ngọc cười dâm đãng, như vậy sau đó thì sao?
Ngô, bất kể, dù sao Hướng Lam có tâm lý với mình thì không sợ, nghĩ
tới mình dù sao cũng là Tình Thánh nổi danh nha! Thạch Trung Ngọc
thầm nghĩ, hai tay chậm rãi kéo chăn, may mắn trong phòng có máy
điều hòa không khí, nếu không Hướng Lam sẽ tỉnh lại.
Mặc dù Hướng Lam không thích ngủ trần truồng, thế nhưng trên
người chỉ mặc áo ngực và quần lót, quần lót khêu gợi không che hết
được địa phương thần bí kia, mấy sợi lông tơ đen mịn lan ra ngoài
giống như chào hỏi.
Ánh mắt nhìn lên, tê, cái này... Ít nhất... là 36 D, thực vĩ
đại, còn lớn hơn Hướng Lâm không ít! Không hổ là tỷ tỷ. Thạch Trung
Ngọc nhìn thật cẩn thận, hai ma trảo vươn ra, chậm rãi đè xuống hai
gò núi.
Xúc cảm thật không tệ, oa, thật lớn! Ánh mắt Thạch Trung Ngọc
sáng lên, không tự chủ được càng thêm dùng sức nhẹ nhàng sờ
soạng.
Thế nhưng nam nhân luôn không biết đủ, sờ soạng nửa ngày, cách
vải vóc còn không thoải mái nha, Thạch Trung Ngọc nhìn một chút,
phát hiện áo lót không phải loại mở trước, mà là mở phía sau. Ai,
đang buồn bực, đột nhiên Hướng Lam mở mắt.
Thạch Trung Ngọc nhất thời hoảng sợ, còn tưởng Hướng Lam sẽ kêu
to.
Lại không nghĩ rằng Hướng Lam buồn bực nói.
- Thạch ca, sao anh luôn xuất hiện ở trong mộng của em? Ngày hôm
nay lại muốn làm sự tình mắc cở kia sao!
Ngạch, Hướng Lam ngủ mơ hồ? Cho rằng đây là đang nằm mơ? Thạch
Trung Ngọc phát hiện đây là cơ hội tốt, hai tay nhanh chóng đè
xuống.
- Thạch ca xấu xa, anh lại sờ em!
Hướng Lam rên nhẹ, ánh mắt nửa khép nửa mở, dáng vẻ rất khả
ái.
Thạch Trung Ngọc không nói lời nào, nhẹ nhàng nắn bóp hai luồng
thịt mềm. Sau đó tay lẻn ra sau lưng, chuẩn bị cởi nút buộc, không
nghĩ tới Hướng Lam cực kỳ phối hợp, nhón lưng lên. Thạch Trung Ngọc
thuần thục mở nút buộc, hai luồng thịt mềm đã không còn ràng buộc,
trực tiếp hiện ra ở trước mặt hắn.
Thạch Trung Ngọc cười quái dị, đẩy áo lót lên, trực tiếp đè lên
hai bầu vú, nhẹ nhàng nắn bóp, hắn là lão thủ tình trường, đôi tay
cực kỳ thuần thục. Hướng Lam là hoàng hoa khuê nữ, làm sao chống
lại kích thích như thế, bị ma thủ của Thạch Trung Ngọc nhào nặn
thoải mái, không ngừng rên rỉ.
- Thạch ca xấu xa, mỗi lúc trời tối anh đều tới hại em…
Hướng Lam híp mắt, trong miệng thổ khí như lan rên nhẹ, tay nhỏ
từ từ sờ vào trong quần Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, lẽ nào nữ nhân ở trong mộng đều
thoải mái như vậy?