Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
Edior: Tiêu Dao
--------------------
Hướng Lam trúc trắc lại thuần thục cởi quần, nhẹ nhàng cầm lấy
tiểu đệ đệ của hắn.
Thạch Trung Ngọc hít sâu một hơi, quá sung sướng. Hướng Lam có
chút ngượng ngùng, lại điên cuồng dâm đãng, làm cho trong lòng hắn
dục hỏa tăng cao!
Nhất thời nhịn không được, dùng sức bóp lấy đôi bạch thỏ, Hướng
Lam rên nhẹ.
- Thạch ca xấu xa, anh làm đau em.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, hiện tại hắn không dám nói
cái gì, sợ làm cho Hướng Lam phản ứng lại sẽ không tốt, chỉ có thể
toàn lực kích thích nàng.
Chỉ chốc lát, Hướng Lam nhẹ nhàng rên rỉ.
- Thạch ca ca, thật xấu, ân, a… a!
Thạch Trung Ngọc nhất thời không nhịn được, trực tiếp cởi quần
lót của Hướng Lam xuống, tay đưa vào trong âm đạo tring nguyên của
Hướng Lam, nơi đã đành thành ao đầm ướt át!
Hướng Lam giãy dụa cái mông, không những không chống cự, ngược
lại còn đón ý nói hùa động tác của Thạch Trung Ngọc.
Phong cảnh mê người kia, làm hắn rốt cục không nhịn nổi, đưa
miệng xuống liếm lấy âm đạo trinh nguyên của nàng.
Hướng Lam co giật mãnh liệt, nàng là trinh nữ, làm sao chịu nổi
kích thích như thế, mông không ngừng hẫy lên, bên trong nước ra lai
láng, miệng phát ra những thanh âm vô nghĩa nhưng đầy mị hoặc.
Sau một hồi kích thích chán chê, Thạch Trung Ngọc gầm nhẹ một
tiếng, leo lên người Hướng Lam, nắm tiểu đệ nhắm ngay cửa âm đạo đã
ướt nhẹp, chậm rãi đâm vào.
Hướng Lam cũng mị nhãn như tơ nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Thạch ca xấu xa, lại như vậy, mỗi lần đến lúc này đều tỉnh.
Ngô, sao cảm giác có chút đau, thật to!
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc, thân thể từ từ ép xuống.
- Ngô, đau, a! Đau quá, thật to! Đây là mộng sao? Làm sao đau
như vậy?
Hướng Lam bị đau nhất thời tỉnh táo lại, nhìn Thạch Trung Ngọc
đang cắm dương vật vào trong thân thể mình, nhất thời hoảng sợ, xấu
hổ kêu lên.
- Thạch ca, anh... A! Không muốn…
Thạch Trung Ngọc không phải ngu ngốc, lúc này dừng lại là đầu
đất! Cúi người, một bên chậm rãi ra vào để âm đạo nàng từ từ thích
ứng dương vật của mình, một bên hôn lên mặt và tai Hướng Lam.
- Lam Lam, không nghĩ tới em một mực yêu thích anh, vì sao không
nói?
- Hỗn đản, ai thích anh, ngô, đừng á, thật khó chịu!
Hướng Lam nhẹ nhàng rên rỉ, xấu hổ nện ngực Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc cười cười.
- Nếu không có, vậy vừa rồi ai kêu Thạch ca ca, một bên cởi quần
người khác?
- À?
Hướng Lam mắc cở đỏ bừng cả khuôn mặt, nàng tưởng ở trong mộng,
cho nên mới to gan như vậy, ai biết tất cả đều là thật, tên bại
hoại này! Nghĩ tới đây, Hướng Lam lại hé miệng, hung hăng cắn Thạch
Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý, tùy ý nàng cắn, một bên nhào
nặn hai bầu vú, thỉnh thoảng kích thích hai núm vú sưng lên, phía
dưới thì từ từ gia tốc, thứ kích.
- Oh, đừng, Thạch ca ca, a, không muốn, dừng, đừng, khó
chịu!
- Là không muốn, hay là đừng có ngừng đây?
Thạch Trung Ngọc cười dâm đãng, hắn làm sao có thể dừng lại, âm
đạo của Hướng Lam phảng phất như có hấp lực, làm cho hắn mỗi lần ra
vào đều cực kỳ sảng khoái. Dường như có vô số bàn tay nhỏ bé xoa
bóp tiểu đệ đệ. Khuôn mặt Hướng Lam ửng hồng, thân thể tựa hồ nổi
lên một tầng hồng nhạt, cực kỳ mê người, trong âm đạo chảy ra dịch
thể đã dính đầy một mảng lớn đệm giường, còn kèm theo chút đỏ hồng
của máu tươi trinh nữ.
Hướng Lam từ không muốn, biến thành dùng sức, thanh âm càng ngày
càng dâm đãng, càng ngày càng mê người, mông hẫy lên, hai chân kẹp
chặt lấy eo hắn, để cho dương vật càng đi sâu vào trong người
mình.
Thạch Trung Ngọc rốt cuộc nhịn không được, gồng mình xuất tinh ở
trong cơ thể nàng.
Thân thể Hướng Lam run bần bật, âm đạo không ngừng co thắt, cả
người nổi đầy điểm đỏ li ti, cảnh tượng cực kỳ dâm mỹ.
- Ngô, a, em không được! Sắp chết rồi!
Hướng Lam kinh hô một tiếng, cả người run rẩy.
Hai người ôm nhau nghỉ ngơi một lúc, Hướng Lam nhịn không được,
hung hăng đập Thạch Trung Ngọc một cái.
- Hỗn đản, lại đoạt mất lần đầu tiên của người ta! Hỗn đản!
Nói xong lại nhịn không được khóc lên.
- Về sau người ta làm sao lập gia đình, làm sao gặp người!
Thạch Trung Ngọc ôm nàng thật chặc.
- Em còn muốn gả cho người nào hả! Đã là người của anh! Em là
không thể chạy được rồi!
- Ai là người của anh! Anh làm sao cưới em? Cưới em, Như Nguyệt
tỷ thì sao? Sương Yên thì sao? Các nàng làm sao bây giờ?
Hướng Lam hung hăng nhìn chằm chằm hắn.
- Còn có Lý Lan! Còn nữa, anh đừng nói Dương Tử và anh không có
quan hệ gì nhé!
Thạch Trung Ngọc cười khổ.
- Em đã biết hết rồi?
Hướng Lam quệt miệng nhỏ.
- Làm sao không biết, ngày đó anh và Như Nguyệt tỷ, Yên Yên cùng
một chỗ... em đều thấy hết!
À? Thạch Trung Ngọc nhất thời mở to hai mắt nhìn.
- Em nhìn thấy?
- Ai bảo thanh âm của mấy người lớn như vậy? Sợ là tất cả mọi
người đều nghe được! Hừ, anh nói làm sao bây giờ?
Hướng Lam vừa nói vừa hung hăng cắn Thạch Trung Ngọc vài
cái.
- Như Nguyệt và Tiểu Yên không có ý kiến.
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Các nàng làm sao không có thành kiến?
Hướng Lam hỏi.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.
- Bởi vì anh quá mạnh mẽ, các nàng chịu không nổi!
- Đi tìm chết đi! Hừ, ngày mai em đi nói cho Như Nguyệt tỷ, nhìn
nàng giải quyết như thế nào! Hừ, anh thật đáng ghét!
- Nếu không chúng ta làm thêm lần nữa!
- Không được, hiện tại phía dưới rất đau, cái của anh quá lớn,
em không dám tới!
- Hừ hừ, không dám tới cũng phải tới!
- Không muốn, a a, ân,, đau a, ô ô, anh vào từ từ thôi…
Trong phòng nhất thời lại vang lên thanh âm mê người.
Lại quần nhau tới gần 5h, hai người mới ôm nhau ngủ say.
Sáng sớm Hướng Lâm đến phòng bếp làm điểm tâm, nhưng không thấy
Hướng Lam, đang kỳ quái, lại thấy Thạch Trung Ngọc lén lén lút lút
từ trong phòng Hướng Lam đi ra, trở lại phòng của mình.
Hướng Lâm kinh ngạc không gì sánh được, lẽ nào tối hôm qua tỷ tỷ
và Thạch ca? Sẽ không? Tỷ tỷ luôn không có ấn tượng tốt với hắn,
nhưng vì sao Thạch ca từ trong phòng tỷ tỷ đi ra? Hơn nữa tỷ tỷ đến
bây giờ còn không xuống, lẽ nào? Hướng Lâm nhất thời đoán được cái
gì, trên mặt thẹn thùng đỏ hồng. Nếu như Thạch Trung Ngọc thấy, sẽ
nhịn không được đè nàng xuống hành quyết.
Hướng Lâm vừa làm bữa sáng, vừa tưởng tượng tỷ tỷ và Thạch Trung
Ngọc đang làm loại chuyện đó, trong lòng nhất thời như hươu nhảy,
âm đạo từ từ chảy ra một ít dịch thể trong suốt. Cảm giác âm đạo
ướt át, khuôn mặt Hướng Lâm càng đỏ hơn.
Lúc này Hướng Lam đi tới phòng bếp, thấy gương mặt Hướng Lâm đỏ
bừng, nhất thời quan tâm hỏi.
- Tiểu Lâm, em làm sao vậy? Sao mặt đỏ như vậy?
Nói xong vươn tay đi sờ cái trán Hướng Lâm, Hướng Lâm vội vàng
quẩy người một cái.
- Không có việc gì, tỷ, em hơi nóng thôi.
Nóng? Giữa mùa đông còn có thể nóng? Hướng Lam nhất thời im
lặng, liền thấy Hướng Lâm thò đầu ra nhìn xung quanh, sau đó quay
lại, cực kỳ thần bí dán lỗ tai Hướng Lam hỏi.
- Tỷ, có phải chị cùng Thạch ca hay không...
- Đừng nói nhảm!
Khuôn mặt Hướng Lam nhất thời đỏ lên, thẹn thùng trừng Hướng
Lâm.