- Hì hì, em biết, lúc đó em thấy Thạch ca từ trong phòng chị đi
ra!
Hướng Lâm khẽ cười nói.
- Tỷ, nói xem, đó là cảm giác gì?
- Cái gì cảm giác gì a?
Hướng Lam mắc cỡ nói.
- Chính là chị và Thạch ca cởi hết quần áo ở trên giường, như
vậy đó.
- Ai nha, nha đầu chết tiệt kia, cũng biết loạn tưởng việc này,
nhanh làm điểm tâm đi!
- Tỷ, chị nói đi, chị em ruột còn có gì ngượng ngùng?
…
- Phốc!
Vừa rồi Cơ Như Nguyệt uống một ngụm sữa liền trực tiếp phun tới.
Thạch Trung Ngọc đang gặm bánh mì bị phun đẩy cả mặt, các cô nương
đang ăn điểm tâm nhất thời há to miệng.
- A, xin lỗi, Thạch ca, em nhịn không được!
Cơ Như Nguyệt hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, cầm giấy ăn muốn lau
mặt Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc có chút không giải thích được, nhưng nhìn thấy
Cơ Như Nguyệt như vậy, cũng không nói cái gì. Tự cầm giấy ăn lau
lau.
Cơ lão gia tử thấy tình huống này trực tiếp cười ha ha.
- Ta nói tiểu Thạch, có phải ngươi làm sự tình gì có lỗi với Như
Nguyệt không?
Thạch Trung Ngọc nhất thời đổ mồ hôi lạnh, vội vàng nói.
- Không có đâu, lão gia tử, ta đối với Như Nguyệt rất tốt, không
tin ngài hỏi nàng đi. Có phải không Như Nguyệt.
Cơ Như Nguyệt vội vàng gật đầu, sau đó nhìn Hướng Lâm nói.
- Lâm Lâm, có phải em nhầm muối thành đường không hả?
- À?
Hướng Lâm đang xuất thần nhất thời phục hồi tinh thần lại.
- Cái gì? Đã xảy ra chuyện gì?
Mọi người đẩu đầy hắc tuyến, nhìn tình huống này, sợ thực là như
vậy rồi.
Thạch Trung Ngọc cầm lấy ly sữa của Cơ Như Nguyệt, trước ngửi
một cái, sau đó nhẹ nhàng uống một ngụm, cảm giác mặn đến lạnh tim
từ miệng lan tràn toàn thân.
- Mùi vị này, thật kinh khủng!
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng buông ly sữa, sau đó chạy đến tủ lạnh
uống một cốc nước lớn.
Hướng Lâm có chút ngượng ngùng.
- Xin lỗi Như Nguyệt tỷ, em không có chú ý.
Cơ Như Nguyệt khoát tay áo, cười nói.
- Được rồi, mấy ngày nay có thể là Lâm Lâm mệt nhọc, Thạch ca,
anh cũng đừng dọa người, có mặn như vậy sao?
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc, buông ly nước, tiếp tục ngồi ở
trước bàn ăn.
Chờ mọi người trên cơ bản ăn xong, Cơ Như Nguyệt vỗ vỗ tay.
- Được rồi, mọi người, hiện tại ta có một ý tưởng!
Mọi người nhất thời im lặng nhìn Cơ Như Nguyệt.
Cơ Như Nguyệt nói.
- Ta nghĩ, phòng làm việc Hinh Vũ chúng ta, có phải cũng nên ở
trong game thành lập bang hội hay không?
Tuyết Sương Yên có chút nghi ngờ hỏi.
- Như Nguyệt tỷ, lúc đó thời điểm chúng ta tiến vào trò chơi
không phải đã nói sao? Không thành lập bang hội, không gia nhập bất
luận bang hội nào! Hiện tại vì sao lại muốn thành lập bang hội?
Cơ Như Nguyệt nghe Tuyết Sương Yên nói, gật đầu.
- Phải, trước đó chúng ta là nghĩ như vậy. Thế nhưng ngày hôm
qua ta được một tin tức.
- Tin tức gì?
Cơ Như Nguyệt trịnh trọng nói.
- Sau đại hội luận võ, sẽ mở ra quốc chiến!
- Hả?
Mọi người thất kinh.
- Nhanh như vậy đã mở quốc chiến!
Thạch Trung Ngọc hưng phấn không gì sánh được, hắn còn nghĩ làm
sao đi tìm mấy tên Nhật Bản kia báo thù đây!
- Phải! Mở quốc chiến, lấy hình thức bang hội tham dự, ban
thưởng cực kỳ cao. Đồng thời trong quốc chiến, bang hội của quốc
gia thắng trận sẽ được một kiện Thần khí bang hội!
Cơ Như Nguyệt nói tiếp.
- Thần khí bang hội? Đó là cái gì?
Tuyết Sương Yên có chút nghi ngờ hỏi.
- Ha hả, ta biết rồi, khẳng định là đồ đạc như Ma Tinh đại pháo
gì đó?
Thạch Trung Ngọc cười nói.
Cơ Như Nguyệt lườm hắn một cái.
- Anh đó, chỉ biết nghĩ lung tung! Bất quá cũng không xê xích gì
nhiều, Thần khí bang hội khu Hoa Hạ, là Hồng Y đại pháo chung
cực!
Hồng Y đại pháo? Đồ chơi này? Thạch Trung Ngọc nhất thời nhíu
mày, đây coi là cái gì, Thạch Trung Ngọc còn nhớ rõ Hồng Y đại
pháo. Thời kỳ Minh Thanh, nghiên cứu hỏa dược đã phát triển đến
trình độ khá cao, uy lực cực kỳ lớn.
Bất quá, đồ chơi này làm Thần khí bang hội, cũng quá...
Cơ Như Nguyệt rõ ràng Thạch Trung Ngọc đang suy nghĩ cái gì,
trực tiếp nói.
- Anh đừng liên hệ giữa hiện thực và du hí, tuy Thần khí gọi
Hồng Y đại pháo, thế nhưng uy lực lại bất đồng! Nếu không... sao có
thể xưng Thần khí?
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, cảm thấy cũng phải.
- Vậy có phải một pháo bắn xuống, trực tiếp miểu sát một mảnh
hay không? Nếu được thì trực tiếp khiêng nó giết Boss a!
- Nghĩ hay quá nhỉ! Thần khí bang hội chỉ có thể sử dụng ở điểm
dừng chân.
Cơ Như Nguyệt giải thích, đồng thời hung hăng khi dễ Thạch Trung
Ngọc. Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, sờ mũi, không lên tiếng nữa.
Chúng nữ bắt đầu thương lượng một ít quy tắc thành lập bang hội,
dồn dập quyết định lấy danh tiếng đệ nhất cao thủ của Thạch Trung
Ngọc tới thành lập bang hội, đồng thời cường liệt yêu cầu Thạch
Trung Ngọc phải thắng quán quân đơn đấu. Toàn lực đoạt quán quân tổ
đội, còn đoàn đội thi đấu, nếu có thể cũng phải cầm xuống.
Thạch Trung Ngọc nhất thời khổ não không gì sánh được, quán quân
đơn đấu không thành vấn đề, một bộ Cuồng Long Thăng Thiên cơ bản có
thể miểu sát bất kỳ kẻ nào. Điểm ấy hắn cực kỳ tin tưởng, dù sao
hiện tại lượng máu của mọi người còn không có cao như vậy, phòng
ngự ở trước mặt hắn chính là một lớp giấy mỏng, đó là Thạch Trung
Ngọc còn chưa kích hoạt Cuồng Vọng Chi Tâm.
Thạch Trung Ngọc còn đang suy nghĩ, chúng nữ đã thảo luận xong,
mỗi người quay về phòng, chuẩn bị tiến vào du hí, bắt đầu thành lập
bang hội.
- Nguyệt tỷ, em có chút sự tình muốn nói với chị!
Hướng Lam đột nhiên hô, đi vào phòng Cơ Như Nguyệt.
Thạch Trung Ngọc thấy tình huống này, trong lòng nhất thời thấp
thỏm, bão táp muốn tới sao. Không biết Cơ Như Nguyệt sẽ phản ứng ra
sao? Ngồi ở trên ghế salon, nhìn cửa phòng Cơ Như Nguyệt đóng chặc,
lúc này Thạch Trung Ngọc giống như lần đầu tiên bị mang vào bót
cảnh sát, là bất an như vậy.
Dường như mình quá hoa tâm rồi? Thạch Trung Ngọc từ từ suy
nghĩ.
Trước kia mình đơn thuần như vậy, chỉ muốn cưới Lý Lan, thế
nhưng hai năm sau, tại sao mình lại thành như vậy? Dường như thay
đổi rất nhiều? Thạch Trung Ngọc từ từ rơi vào hoài nghi. Dường như
có đồ đạc gì đó bị mình đè nén, đây rốt cuộc là cái gì? Vì sao đột
nhiên ta lại muốn giết người?
Cơ lão gia tử từ trong WC đi ra, thấy sắc mặt của Thạch Trung
Ngọc âm tình bất định ngồi ở trên ghế salon, người đầy mồ hôi. Nhất
thời thầm kêu một tiếng không xong, nhìn tình huống này, là tẩu hỏa
nhập ma?
Cơ lão gia tử đang muốn tiến lên, đột nhiên nghe trên lầu cửa
mở, Cơ Như Nguyệt hô to một tiếng.
- Thạch Trung Ngọc, anh lên đây cho em!
- Phốc!
Thạch Trung Ngọc phun ra một ngụm máu tươi, đôi mắt đỏ thắm,
hung tợn nhìn chằm chằm Cơ Như Nguyệt.
- Như Nguyệt, mau vào phòng!
Cơ lão gia tử hô một tiếng, sau đó lao về phía Thạch Trung
Ngọc.