- Rống!
Thạch Trung Ngọc phẫn nộ rít gào giống như dã thú, một quyền đập
cái bàn thành phấn vụn. Thở hổn hển, hung hăng nhìn chằm chằm Cơ
Như Nguyệt đang kinh hoảng.
- Thạch Trung Ngọc! Tỉnh táo lại! Giữ vững tâm thần!
Cơ lão gia tử hô một tiếng.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhìn lão gia tử, khí tức hung mãnh
trên người đối phương làm hắn nhất thời an tĩnh lại. Cơ lão gia tử
nhìn thấy bộ dáng kia, trong lòng cũng cả kinh, trực tiếp xông ra
vườn hoa.
Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một tiếng, đạp mặt đất, theo
sau Cơ lão gia tử xông ra ngoài, đồng tử đỏ bừng nhìn chằm chằm Cơ
lão gia tử, khí tức trên người đối phương bản năng làm cho hắn cảm
thấy uy hiếp.
Cơ Như Nguyệt bị biểu tình của Thạch Trung Ngọc vừa rồi dọa sợ
hãi, tâm thần bất định nhìn hai người xông ra ngoài.
- Vừa rồi Thạch ca làm sao vậy?
Chúng nữ còn lại nghe được thanh âm cũng từ trong phòng đi
ra.
Dương Tử thấy cái bàn vỡ thành bột phấn, hưng phấn kêu lên.
- Đại thúc thật lợi hại! Nhưng sao hắn lại cùng Cơ lão gia tử
đánh nhau?
Cơ Như Nguyệt lắc đầu, có chút không xác định nói.
- Vừa rồi giống như tẩu hỏa nhập ma? Sao anh ấy lại đột nhiên
tẩu hỏa nhập ma?
Hướng Lam lo lắng nói.
- Không phải bởi vì chuyện của chúng ta chứ?
Tuyết Sương Yên còn không biết những tình huống này, trực tiếp
nói.
- Chúng ta đi xem, khả năng đã xảy ra đại sự!
Chúng nữ thận trọng đi xuống, nhìn về phía vườn hoa.
Thạch Trung Ngọc lao ra biệt thự, liền thấy lão gia tử vẻ mặt
ngưng trọng đứng ở trong hoa viên. Hiện tại hắn cơ hồ không có tư
tưởng gì, chỉ muốn xé nát nhân loại trước mặt, sau đó nhìn thấy bất
cứ người nào cũng giết, sát khí từ trên người lan tràn ra.
Sắc mặt Cơ lão gia tử nặng nề, vì sao trên người tiểu tử này đột
nhiên sinh ra sát khí nặng như vậy? Thế nhưng không kịp suy nghĩ,
hiện tại phải khống chế Thạch Trung Ngọc, nếu không... Tiếp tục như
vậy nữa, thần trí của hắn sẽ càng ngày càng không tỉnh táo, trực
tiếp biến thành một cuồng ma sát nhân. Đến lúc đó, toàn bộ thành
phố sẽ hỗn loạn!
Cơ lão gia tử vọt thẳng tới Thạch Trung Ngọc, một quyền nện
xuống ngực.
Thạch Trung Ngọc cũng không quan tâm, một quyền hung hăng đập
tới đầu Cơ lão gia tử.
- Con bà nó!!
Cơ lão gia tử chửi nhỏ, hắn không dám lấy đầu mình đi liều mạng
với nắm đấm của Thạch Trung Ngọc. Hiện tại Thạch Trung Ngọc chỉ còn
bản năng, hoàn toàn bằng vào bản năng và trực giác tới công kích,
đây là phương thức công kích đáng sợ nhất, Cơ lão gia tử còn chưa
muốn chết sớm như vậy, chỉ có thể một bên né tránh nắm đấm, một bên
phát động công kích.
Bây giờ Thạch Trung Ngọc là muốn giết Cơ lão gia tử, nhưng Cơ
lão gia tử lại không dám hạ nặng tay, nếu nặng tay, dù Thạch Trung
Ngọc thanh tỉnh cũng sẽ nằm trên giường một năm hai năm.
Cho nên bây giờ, coi như thực lực của Cơ lão gia mạnh hơn Thạch
Trung Ngọc rất nhiều, nhưng lại chỉ có thể rơi vào thế hoà.
Trên người hai người không có chút thương tổn, nhưng hoa cỏ xung
quanh lại gặp tai vạ. Bị kình khí làm cho thất linh bát lạc, toàn
bộ hoa viên trở nên hỗn độn, không còn cảnh sắc mỹ lệ như trước
nữa.
Đánh nửa ngày, Cơ lão gia tử cũng đánh ra chân hỏa, nắm tay bắt
đầu đánh về phía những bộ vị trọng điểm của Thạch Trung Ngọc. Tốc
độ của Thạch Trung Ngọc không bằng Cơ lão gia tử, nơi nào chịu nổi,
nhất thời trên người bầm dập, bị Cơ lão gia tử đánh không ngừng lui
lại, chỉ chốc lát đã tới đại sảnh.
Cơ lão gia tử phát hiện chúng nữ, vội vàng nói.
- Các ngươi nhanh trở về phòng! Nhanh!
Thạch Trung Ngọc nắm lấy cơ hội, một quyền đập trúng ngực Cơ lão
gia tử, may mắn Cơ lão gia tử kịp phản ứng, làm ra động tác phòng
ngự, nếu không một quyền này sẽ để cho hắn phun máu ba lần.
Rống!
Thạch Trung Ngọc thấy đánh trúng Cơ lão gia tử, hưng phấn gào
thét một tiếng.
- Con mẹ nó, tiểu tử này hạ thủ thật ác!
Cơ lão gia tử sờ ngực, dễ dàng hóa giải công kích của Thạch
Trung Ngọc. Đồng thời trọng điểm đành vào ngực, bụng dưới, sau
lưng, hai vai, bắp đùi của đối phương.
Tuy Thạch Trung Ngọc cường đại rồi, thế nhưng quần áo trên người
lại không có, bị quyền phong xé thành mảnh vụn.
- Ha ha! Tới! Đã lâu không có đánh thoải mái như vậy!
Cơ lão gia tử càng đánh càng hưng phấn, hắn đã lâu không có
buông tay công kích. Thạch Trung Ngọc thật giống như một đống cát
bị Cơ lão gia tử đánh đập.
Theo đau đớn lan tràn, hồng quang trong mắt Thạch Trung Ngọc từ
từ tiêu tán.
Rốt cục đánh hơn hai giờ, trong miệng Thạch Trung Ngọc phát sinh
tiếng rên rỉ, cả người té xỉu xuống đất.
- Di, xỉu rồi?
Cơ lão gia tử kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc ngã trên mặt đất,
bất đắc dĩ thu tay, nhìn vào trong hô.
- Được rồi, mang Thạch Trung Ngọc của các ngươi về nghỉ
ngơi!
- Vâng!
Chúng nữ vội vàng lao ra khỏi phòng, chạy về phía Thạch Trung
Ngọc.
- Cơ lão gia tử, sao lại thế này!
Nhìn khuôn mặt người yêu sưng giống như đầu heo, Tuyết Sương Yên
nhất thời kêu lên.
- Sao ngài có thể hạ thủ nặng như vậy!
Nhìn thấy tình huống của Thạch Trung Ngọc, chúng nữ đều căm tức
nhìn Cơ lão gia tử.
Cơ lão gia tử không khỏi cười khổ, nữ nhân duyên của tiểu tử này
thật tốt, nhanh như vậy đã chỉnh các nàng thành một đoàn?
- Nếu như ta không đánh hắn thành như vậy, hắn sẽ đánh ta thành
như vậy!
- Sao Thạch ca lại đột nhiên nổi điên như vậy?
Hướng Lâm tràn đầy nghi hoặc và lo lắng hỏi.
Cơ lão gia tử bĩu môi.
- Tiểu tử này, thực lực đề cao, nhưng cảnh giới bất ổn. Vừa rồi
chắc là bị cái gì kích thích, trực tiếp tẩu hỏa nhập ma! Các ngươi
nha, để hắn an tâm điều dưỡng một thời gian, không nên để cho tâm
tình của hắn xuất hiện chấn động quá lớn, thì sẽ chậm rãi tốt lên.
Bất quá tiểu tử này cũng xem như nhân họa đắc phúc!
Câu cuối bị chúng nữ không để ý, nghe Thạch Trung Ngọc không có
chuyện gì, chỉ cần điều dưỡng, tâm liền để xuống.
Mọi người khiêng Thạch Trung Ngọc về phòng.
- Tảng đá chết tiệt, chuyện lần này cứ tính như thế, hừ hừ, xem
ra anh cũng biết sai rồi! Nếu như lần sau còn như vậy, em sẽ thiến
anh!
Cơ Như Nguyệt nhìn Thạch Trung Ngọc nằm trên giường, ngoài miệng
tàn nhẫn nói, trong mắt lại lo lắng không thôi.
- Nguyệt tỷ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Tuyết Sương Yên kỳ quái hỏi.
- Đợi chút nữa lại nói, chuyện này, sợ là chúng ta phải thương
lượng với nhau!
Cơ Như Nguyệt nhìn chúng nữ lo lắng, đột nhiên thở dài, trong
lòng thầm nghĩ.
- Ta xem chẳng những Hướng Lam, Hướng Lâm cũng ngầm sinh tình
cảm với Thạch Trung Ngọc, người trong biệt thự này, sao ai cũng yêu
hắn chứ, ai. Đều là mệnh của chúng ta sao?