…
- Hở? Sao mình lại nằm trên giường?
Thạch Trung Ngọc có chút nghi ngờ nói.
Nghe được thanh âm của Thạch Trung Ngọc, Cơ Như Nguyệt đang ngẩn
người nhất thời tỉnh lại, ân cần hỏi han.
- Anh đã tỉnh rồi, cảm giác thế nào?
- Anh? Tốt a, rất tốt!
Thạch Trung Ngọc mở chăn, nhất thời cảm giác trên người trần
truồng, kinh ngạc nói.
- Y phục của anh đâu!
Cơ Như Nguyệt yêu kiều hừ một tiếng, nhìn cự vật trong quần
Thạch Trung Ngọc ngóc đầu lên, sắc mặt đỏ bừng.
- Lúc đó anh tẩu hỏa nhập ma, kết quả cùng Cơ lão gia tử đánh
một trận, quần áo vỡ nát!
- À?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc mở to hai mắt.
- Chuyện gì xảy ra? Tẩu hỏa nhập ma? Sao anh lại...
Cơ Như Nguyệt nhẹ giọng an ủi.
- Được rồi, không sao, hừ hừ, anh như nguyện rồi, mấy nữ sinh
đều bằng lòng ở cùng với anh. Hừ hừ, hoa tâm!
- Ngạch..
Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng sờ mũi, cười hắc hắc
nói.
- Được rồi, bất kể như thế nào, Nguyệt Nguyệt thủy chung là vợ
cả, hắc hắc!
- Tới địa ngục đi!
Tuy Cơ Như Nguyệt biểu hiện không có gì, thế nhưng tâm lý vẫn
rất ghét, dù sao lần này trái tim của Thạch Trung Ngọc đã chia làm
quá nhiều phần. Bất quá từ nhỏ Cơ Như Nguyệt được dạy tư tưởng ba
vợ bốn nàng hầu, trong lòng rất dễ dàng chấp nhận. Thế nhưng chúng
nữ còn lại thế nào, nàng lại không biết.
- Hì hì, Như Nguyệt, cám ơn em.
Thạch Trung Ngọc chăm chú nhìn Cơ Như Nguyệt, nhẹ giọng nói.
Cơ Như Nguyệt có chút ngượng ngùng tựa đầu ở trên vai Thạch
Trung Ngọc.
- Được rồi, chỉ cần anh tốt với em là được, em không yêu cầu gì
khác, chỉ cần trong tim anh có em!
- Ừm!
Thạch Trung Ngọc dùng sức gật đầu, nhìn Cơ Như Nguyệt, từ từ cúi
đầu, hôn lên đôi môi mềm mại.
- Ngô.
Cơ Như Nguyệt rên nhẹ một tiếng, chủ động đưa đầu lưỡi ra, hai
cái lưỡi quấn quýt lẫn nhau, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy tình yêu
nồng đậm của chủ nhân chiếc lưỡi thơm tho kia, không khỏi đưa hai
tay ra, bóp lấy bộ ngực mềm mại.
- Ừm…
Cơ Như Nguyệt yêu kiều rên một tiếng, tay từ từ mò xuống giữa
hai chân của Thạch Trung Ngọc, cầm lấy dương vật của hắn.
- Ai nha, hai người các ngươi, có xấu hổ hay không hả!
Đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng cười khẽ của Tuyết Sương
Yên.
Cơ Như Nguyệt mắc cở đỏ bừng cả khuôn mặt, vội vàng phản
bác.
- Cô gái nhỏ này, cũng không sợ đau mắt hột?
- Tới địa ngục đi, em cũng không phải chưa thấy qua!
Tuyết Sương Yên cười hì hì, ngồi ở bên giường, chu cái miệng nhỏ
nhắn.
- Thạch ca, hiện tại anh hài lòng chưa!
- Rất hài lòng, cực kỳ hài lòng!
Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu, cười hắc hắc nói.
- Hừ!
Tuyết Sương Yên hừ nhẹ một tiếng, đột nhiên tự tay nắm lấy dương
vật của hắn.
- Nếu như lần sau anh còn dám thông đồng nữ nhân khác, em sẽ bóp
nát nó!
- Ngạch, sẽ không đâu!
Thạch Trung Ngọc cười khổ nói, cảm giác tiểu đệ đệ bị bắt cũng
không tốt như vậy.
- Ồ, được rồi, chờ sau đó login, Lý Lan sẽ tới gặp các em.
- Em biết ngay mà!
Cơ Như Nguyệt hừ nhẹ một tiếng.
- Thành thật khai báo, còn có ai, nói hết ra đi!
- Ngạch, cái kia, hẳn không có!
- Hừ hừ, chúng ta có thể tiếp thu Lý Lan, thế nhưng nếu như có
nữa mà nói!
- Như thế nào đây?
- Có nữa, liền trực tiếp, răng rắc!
- Được rồi, sẽ không, ân, tới hôn nhẹ…
- Không muốn, ô ô…
- Hắc hắc, tiểu Yên Yên, em cũng đừng nghĩ chạy, xem chộp vú
long trảo thủ của ta!
- A, Thạch ca xấu xa!
Ba người cười đùa, từ từ bị Thạch Trung Ngọc khiêu khích ra dục
hỏa, chỉ nháy mắt, ba người đã trần truồng nằm ở trên giường.
Thời điểm Thạch Trung Ngọc chuẩn bị xách súng lên ngựa, Hướng
Lâm hào hứng chạy vào, kết quả thấy cảnh này, nhất thời khuôn mặt
nhỏ nhắn biến thành đỏ rực.
- Các ngươi cứ làm đi, em đi trước.
Hướng Lâm muốn xoay người đi ra, Thạch Trung Ngọc làm sao đồng
ý, hắc hắc, trong biệt thự chỉ còn Hướng Lâm chưa khai bao, ngày đó
vốn muốn trực tiếp đâm vào, lại bị cắt đứt, như vậy ngày hôm nay...
Thạch Trung Ngọc cười dâm đãng, vội vàng đứng dậy kéo Hướng Lâm vào
phòng. May mắn giường của Thạch Trung Ngọc lớn, đủ bốn năm người ở
phía trên cuồn cuộn, thêm một người cũng không vướng bận.
Kết quả thời điểm Thạch Trung Ngọc chuẩn bị xách súng lên ngựa,
Hướng Lam cũng đến...
Tiếp theo là Dương Tử... nữ nhân trong biệt thự đều chui vào
phòng Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc hưng phấn không gì sánh
được, năm mỹ nữ trần truồng một loạt nằm ở trên giường, Thạch Trung
Ngọc hạnh phúc rơi vào trong mỹ nữ ôn nhu hương, chiến đấu kinh
thiên động địa.
Hạnh phúc không gì sánh được a, oh, 6P tuyệt vời, ha ha, nội tâm
Thạch Trung Ngọc nhịn không được cười dâm đãng. Bàn tay không ngừng
bồi hồi, du đãng ở trên năm bộ ngực khác nhau.
Trong phòng, tiếng cười đùa, tiếng rên rỉ, tiếng kinh hô, liên
miên bất tuyệt.
Cơ lão gia tử ở trong phòng khách uống rượu, nghe trong phòng
không ngừng truyền tới thanh âm rên rỉ, bất đắc dĩ cười.
- Tiểu tử này, năm nữ nhân cũng không biết hắn có thể chịu được
không, ai, tưởng tượng năm đó, lão phu ta, ah, hình như nhiều nhất
cũng chỉ bốn cái cùng lúc. Ai, thời đại của người tuổi trẻ, già
rồi, già rồi.
Cơ lão gia tử lắc đầu, đi ra ngoài biệt thự hóng gió!
Trận chiến đấu oanh oanh liệt liệt duy trì liên tục đến ba giờ
mới kết thúc, lại không phải bởi vì Thạch Trung Ngọc không được, mà
là Cơ Như Nguyệt nói thi đấu sắp bắt đầu rồi, lúc này mọi người mới
cuống quít tỉnh dậy.
Bất quá Thạch Trung Ngọc vẫn cảm thấy không thỏa mãn, đề nghị
buổi tối cùng mấy cô nương tái chiến ba trăm hiệp, lại bị không
biết bao nhiêu ngọc thủ nhéo hông.
Ba giờ rưỡi chiều, mọi người đúng giờ login. Vừa vào game, Thạch
Trung Ngọc liền nhận được gợi ý của hệ thống.
- Thi đấu của ngài sắp bắt đầu, xin chuẩn bị, mười giây sau sẽ
truyền tống đến nơi so tài.
Bởi đối thủ là ngẫu nhiên phân phối, Thạch Trung Ngọc cũng không
biết đối thủ kế tiếp có phải chúng nữ hay không, dù sao trong mười
sáu người, vợ mình chiếm 4 vị trí, tỷ lệ gặp nhau vẫn rất lớn.
Vừa lên đài, Thạch Trung Ngọc nhìn về phía đối thủ, không phải
vợ mình, Thạch Trung Ngọc nhất thời yên tâm.
Bất quá thân hình tên kia sao cảm giác quen mắt như vậy?