Tương Viên tiếp tục nói.
- Thế nhưng nếu như trên quả đấm ngươi, gia trì là Sinh Mệnh
Pháp Tắc mà nói, như vậy một quyền đi qua, coi như sắp chết cũng sẽ
khỏe mạnh như trâu!
- Ta hiểu rồi, pháp tắc bất đồng tác dụng sẽ không giống
nhau!
Thạch Trung Ngọc gật đầu.
- Chúng ta có thể nắm giữ pháp tắc không?
- Đương nhiên có thể, nếu không... thế gian làm sao có nhiều
Thần như vậy!
Tương Viên trừng mắt liếc hắn một cái.
- Giống ta! Sáng Tạo Pháp Tắc, có thể trao cho trang bị linh
hồn, nếu không căn bản rèn luyện không ra Thần khí, bởi vì Thần
khí, phải có linh trí mới có thể trở thành Thần khí!
- Ngưu bức như vậy? Vậy sư phụ có thể sáng tạo sinh mệnh
không?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
Tương Viên trừng mắt.
- Nếu lão tử có thể sáng tạo sinh mệnh, như vậy lão tử chính là
Sáng Thế Thần! Mà không phải thợ rèn như bây giờ! Hiểu chưa?
Một cổ khí thế cường đại đập vào mặt, Thạch Trung Ngọc nhất thời
cảm giác mình phảng phất như bị 10 lần trọng lực áp chế, không thở
nổi.
- Hừ, ngươi muốn cho trang bị của mình có Hủy Diệt Pháp Tắc!
Tương Viên hừ nhẹ một tiếng.
- Vâng!
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Không biết sư phụ có biện pháp nào không?
- Ta có thể có biện pháp nào? Mặc dù nói pháp tắc đối lập là có
thể chuyển hoán, thế nhưng ta chỉ mới vừa tiếp xúc ngưỡng cửa
này!
Tương Viên nhẹ nhàng lắc đầu.
- Nếu như ngươi muốn đao của mình phụ gia Pháp Tắc Chi Lực, thì
tìm Pháp Tắc Thạch đối ứng để nó cắn nuốt! Hoặc là làm việc mà pháp
tắc đối ứng cần làm!
- Tỷ như?
- Tỷ như Hủy Diệt Pháp Tắc chính là hủy diệt! Phá hư tất cả sinh
mạng thể! Ngươi đi giết thiên tử, dùng máu của hắn ngâm cây đao
này. Mười ngày sau sẽ có lực lượng hủy diệt.
- Ta sẽ chết a!
Thạch Trung Ngọc bĩu môi.
- Còn có biện pháp nào khác không?
- Còn, giết, giết trăm vạn sinh linh cũng có thể!
Trăm vạn?
- Đúng rồi, là phải dùng cây đao này giết, không thể dùng thứ
khác!
Tương Viên nhẹ giọng nói.
- Hơn nữa, mục tiêu bị giết đẳng cấp không thể thấp hơn
ngươi.
Ta sát! Trăm vạn, ta giết đến sang năm cũng không biết có thể
giết được nhiều như vậy hay không, còn phải tự mình dùng đao chém,
kỹ năng gì cũng không thể dùng!
Thạch Trung Ngọc ủ rũ cúi đầu.
- Vậy Hủy Diệt Pháp Tắc Thạch là gì?
- Ngươi giết một Ma Vương sẽ có!
Tương Viên nói.
Được rồi, một Ma Vương có thể đánh Tương Viên tìm không thấy nam
bắc, bảo ta đi giết, con mẹ nó...
- Vậy chính là không có biện pháp rồi?
- Ngươi suy nghĩ một chút thực lực của ngươi bây giờ, đã muốn
tiếp xúc pháp tắc?
Tương Viên trừng hắn một cái.
- Giống như hài nhi vừa sinh ra muốn đi lấy búa rèn sắt vậy.
Cái với dụ này cực kỳ thỏa đáng. Bất quá Thạch Trung Ngọc lại
tràn đầy lòng tin, thế giới này không có Boss đẩy không ngã. Huống
hồ mình còn có Cuồng Vọng Chi Tâm, mặc dù bây giờ còn chưa lĩnh ngộ
kỹ năng ngưu bức kia.
Trở lại hậu hoa viên của phủ thành chủ, Thạch Trung Ngọc đột
nhiên nghĩ tới mình dĩ nhiên đã quên tìm Tương Viên phiền phức, lại
rèn cho mình Ngụy Tiên khí, đây chính là lừa dối trẻ con ngây
thơ.
Thạch Trung Ngọc có chút áo não, đi tới hậu hoa viên, chúng nữ
đang ở trên đài hát, cười đùa không biết trời trăng mây gió. Bất
quá may mắn Tiếu Hàm không có tiến hành biểu diễn cá nhân, nếu
không...
- Di? Hướng Lâm đâu?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên hỏi, ở trong chúng nữ không thấy
Hướng Lâm.
- Nàng đi so tài, lúc đầu chúng ta muốn đi xem, nhưng Tiếu Hàm
lại giữ chúng ta lại, cho nên ở chỗ này chờ.
Cơ Như Nguyệt nói.
- Dù sao lấy thực lực của Hướng Lâm, phần thắng cũng rất
lớn.
Cơ Như Nguyệt vừa dứt lời, liền thấy Hướng Lâm bị truyền tống
qua, vẻ mặt rất uể oải.
- Nguyệt tỷ, Thạch ca, em thua rồi.
- Không có gì, thắng bại là chuyện thường binh gia, thua thì
thua, chờ sau đó chúng ta còn có so tài tổ đội và đoàn thể, đừng
buồn!
Thạch Trung Ngọc tới an ủi.
Cơ Như Nguyệt có chút xấu hổ, vừa rồi còn nói Hướng Lâm có thể
thắng.
- Hướng Lâm, em gặp phải ai, ngày mai anh giúp em báo thù!
Thạch Trung Ngọc nói.
- Hắn tên Nguyệt Hạ Cô Lang, từ trước tới nay chưa từng gặp qua,
là một thích khách rất lợi hại.
Hướng Lâm nói.
Thích khách? Chức nghiệp ẩn? Thạch Trung Ngọc sờ mũi. Những Đạo
Tặc này đáng ghét nhất, đánh không lại liền ẩn thân, không có việc
gì lại thình lình cho ngươi một kích, thật con mẹ nó ác tâm. Nếu là
cùng loại với Đạo Tặc, thì sẽ có Phá Ma Nhất Kích, thắng Hướng Lâm
cũng rất bình thường.
Tất cả mọi người nghĩ như vậy, thế nhưng Hướng Lâm lại quên nói,
thích khách kia phá hộ thuẫn của nàng không phải dùng Phá Ma Nhất
Kích, mà là dựa vào lực công kích cường đại chém nát hộ thuẫn.
Thạch Trung Ngọc an ủi Hướng Lâm một chút, kế tiếp chỉ còn lại
Cơ Như Nguyệt, thế nhưng còn có mười cuộc tranh tài, cũng chỉ có
thể chậm rãi đợi.
Một trận tranh tài thời gian là 10 phút, nói cách khác ở trong
10 phút phải giải quyết chiến đấu, bằng không 10 phút vừa đến, HP
của người nào cao hơn người đó sẽ thắng.
Mọi người chơi đùa một chút, rất nhanh, Cơ Như Nguyệt cũng bắt
đầu chiến đấu. Lần này mọi người không có ở đây, mà dồn dập chạy
tới nơi so tài.
Vừa đến, liền thấy trên đài, Cơ Như Nguyệt đã cùng một Kỵ Sĩ tên
Long Thương đánh kịch liệt.
Trước đây Long Thương kia cũng không có ấn tượng, cũng không
xuất hiện ở trên bảng đẳng cấp. Bất quá có thể đi vào top 16, thì
đã chứng minh thực lực.
Long Thương chắc là cố ý đổi trang bị phòng ma pháp, ma pháp của
Cơ Như Nguyệt đánh vào trên người hắn căn bản không tạo được tổn
thương quá lớn. Long Thương giơ Thiết Thuẫn, tay cầm Chiến Chùy
chậm rãi ép Cơ Như Nguyệt vào trong góc.
Cơ Như Nguyệt bất đắc dĩ, Long Thương chẳng những phòng ma pháp
cao, kỹ xảo chiến đấu cũng cực kỳ thuần thục. Thường thường có thể
tránh được ma pháp hoặc giơ khiên đón đỡ, tạo thành thương tổn rất
ít. Mà mình lại là Pháp Sư, không dám tùy tiện cho Long Thương gần
người.
Trên sân, Cơ Như Nguyệt tựa như một con hồ điệp du tẩu, Long
Thương thì phảng phất như một con Ô Quy, chậm rãi đi tới. Biểu hiện
ra là Cơ Như Nguyệt chiếm thượng phong, thế nhưng nếu nàng dùng sai
một kỹ năng, như vậy Kỵ Sĩ có thể cận thân, xung phong công kích.
Đến lúc đó Cơ Như Nguyệt sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Hiện tại Cơ Như Nguyệt tựa như đi trên dây thép, không cẩn thận
sẽ thất bại thảm hại.
Thạch Trung Ngọc nhìn tình cảnh trên sân, không ngừng lắc đầu,
nếu như mình, trực tiếp một đao chặt xuống, Chiến Thần Nhiệt Huyết
vừa mở ra, quản hắn phòng ngự dầy cỡ nào, trực tiếp miểu sát.
Đánh mấy phút, pháp lực của Cơ Như Nguyệt hao hết, chỉ phải thối
lui mấy bước, móc ra một chai lam dược, muốn uống vào. Long Thương
thừa cơ hội này, thi triển Xung Phong đánh tới.
Xung Phong, trong nháy mắt vọt tới bên người mục tiêu, tạo thành
một giây ngất xỉu, đồng thời chậm lại 50% tốc độ di động của mục
tiêu, duy trì liên tục 5 giây.
Cơ Như Nguyệt bị ngất xỉu, lam dược còn không kịp nhét vào
miệng, tình huống nhất thời nguy hiểm lên.