Long Thương giơ Chiến Chùy, thi triển kỹ năng Thẩm Phán. Một búa
nện ở trên Liệt Diễm Hộ Thuẫn, hộ thuẫn chậm rãi tiêu thất.
Thạch Trung Ngọc thầm kêu không xong, Long Thương đại hỉ, vốn
tưởng rằng phải phí chút thời gian đối phó hộ thuẫn này, không nghĩ
tới thời gian của hộ thuẫn đến rồi. Một giây ngất xỉu trôi qua, Cơ
Như Nguyệt khôi phục hành động, thấy hộ thuẫn tiêu thất, trong lòng
hoảng hốt, muốn khởi động một cái hộ thuẫn khác.
Long Thương không cho nàng cơ hội này, thi triển Phẫn Nộ
Chùy.
Phẫn Nộ Chùy, tạo thành gấp hai thương tổn, đồng thời ngất xỉu
hai giây.
Cột máu của Cơ Như Nguyệt giảm một phần ba, đồng thời rơi vào
trạng thái ngất xỉu. Nhìn tình huống này, là thua định rồi. Long
Thương thừa cơ thi triển kỹ năng, lượng máu của Cơ Như Nguyệt giảm
mạnh. Thời điểm chỉ còn chút máu, lúc này mới tỉnh táo lại. Long
Thương nhe răng cười, hắn còn một kỹ năng Thuẫn Kích, cũng có thể
tạo thành ngất xỉu.
Nhưng Long Thương còn chưa kịp thi triển Thiết Thuẫn, trước mặt
đã mất đi thân ảnh của Cơ Như Nguyệt.
Kỹ năng Thuấn Di của Ma Pháp Sư, làm cho Cơ Như Nguyệt ở trong
nháy mắt lao ra 20 mét, tránh khỏi phạm vi công kích của Long
Thương. Lúc này Cơ Như Nguyệt vội vàng uống lam dược, đồng thời sử
dụng kỹ năng của pháp trượng.
Tử Viêm Bạo Liệt, một hỏa hoàn to lớn nổ tung ở dưới chân Long
Thương, cắn nuốt cả người hắn. Cơ Như Nguyệt lại quăng tới một kỹ
năng giảm tốc thông dụng, sau đó bắt đầu ngâm xướng kỹ năng. Long
Thương hoàn toàn biến thành một Ô Quy, 10 giây giảm 50% tốc độ, đủ
hắn đau cả trứng, mà kỹ năng Xung Phong thì còn đang làm lạnh.
Cơ Như Nguyệt có thể yên tâm sử dụng pháp thuật thời gian ngâm
xướng dài.
Đến phiên Long Thương buồn bực, tuy hắn kháng ma pháp cao, thế
nhưng kháng ma pháp cao không có nghĩa là hắn có thể không nhìn ma
pháp của Cơ Như Nguyệt.
Lúc trước hắn đã uống hai bình hồng dược, hiện tại hồng dược còn
đang làm lạnh. Tuy thời gian ngâm xướng ma pháp của Cơ Như Nguyệt
dài, thế nhưng thương tổn sẽ không thấp. Một Tử Viêm Cầu có thể lấy
một phần mười HP của Long Thương.
10 giây giảm tốc vừa qua, cột máu của Long Thương hạ xuống hơn
phân nửa. Cơ Như Nguyệt ném tới Triền Nhiễu Thuật, tiếp tục khống
chế đối phương.
Tử Viêm Bạo Liệt là một ma pháp có thể súc lực, thời gian súc
lực càng dài, thương tổn sẽ càng cao, giống như Khí Phách của Thạch
Trung Ngọc, bất quá thời gian không có dài như Khí Phách, thương
tổn cũng không biến thái như vậy.
Triền Nhiễu Thuật, cấp 3, có thể quấn mục tiêu 5 giây. Cơ Như
Nguyệt trực tiếp súc lực 6 giây. Thời điểm Long Thương vừa mới di
động, chuẩn bị thi triển Xung Phong.
Một hỏa cầu to lớn nổ tung, cả người hắn bay lên cao hai mét,
lực công kích cường đại làm Thạch Trung Ngọc cũng cảm thấy đau
trứng.
Cơ Như Nguyệt thấy Tử Viêm Bạo Liệt thành công phóng thích, thì
tiếp tục ngâm xướng. Sau khi Tử Viêm nổ lên ba giây, từ trong ngọn
lửa vọt ra một bóng người, chính là Long Thương, lúc này cột máu
trên đầu hắn chỉ còn một phần tư. Hắn cũng bất chấp nhiều như vậy,
lao về phía Cơ Như Nguyệt.
Cơ Như Nguyệt bình tĩnh vung pháp trượng, giữa hai người đột
nhiên mọc lên một tường đất. Đây là kỹ năng thông dụng của Pháp Sư,
Thổ Tường Thuật. Thổ Tường Thuật cũng có thể súc lực, tường đất
cứng rắn đột nhiên xuất hiện, Long Thương không phản ứng kịp, coi
như hắn phản ứng kịp cũng không có cánh nào, cả người trực tiếp
đụng vào tường đất.
Thình thịch!
Long Thương đụng vào tường đất, chỉ thấy trên tường đất bay lên
một đạo bạch quang, lại tự mình va chết.
- Ha ha! Ta sát, thật con mẹ nó khôi hài!
- Kỵ Sĩ kia thật bi thương, dĩ nhiên tự mình đụng chết!
- Nữ Pháp Sư kia lại không uống hồng dược, hiện tại vẫn là tàn
huyết! Chỉ cần Kỵ Sĩ kia thả kỹ năng viễn trình là có thể giết
nàng!
- Bi kịch lớn nhất trong Thần Lâm a! Kỵ Sĩ đáng thương!
Vẻ mặt Cơ Như Nguyệt hưng phấn biến mất ở trên đấu trường.
Đám người Thạch Trung Ngọc đợi một hồi, liền thấy Cơ Như Nguyệt
từ phía ngoài chui vào.
- Nguyệt tỷ, chị thật giỏi! Quá sùng bái rồi!
Tuyết Sương Yên trực tiếp ôm một cái, hưng phấn nói.
- Hắc hắc, cũng không nhìn là ai dạy!
Thạch Trung Ngọc đắc ý khoanh tay.
- Phải biết anh nỗ lực rất lớn, vất vả cần cù cày cấy!
- Đi chết đi!
Cơ Như Nguyệt đâu còn không rõ Thạch Trung Ngọc nói cái gì, trực
tiếp liếc mắt qua.
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Được rồi, hôm nay thi đấu kết thúc, kế tiếp chúng ta làm gì
đây?
- Nếu không đi Dung Nham Huyệt Động, đó là phó bản mới mở!
Cơ Như Nguyệt nói.
- Phó bản cấp 50, chúng ta đi vào cũng được!
- Đi, vậy đi Dung Nham Huyệt Động.
Thạch Trung Ngọc gật đầu, sau đó nhìn chúng nữ còn lại.
- Có đi không?
- Đi, vài ngày không có đánh quái, đã ngứa tay lắm rồi!
Hướng Lam vặn vẹo vòng eo, kẹp hai thanh Trảm Lôi Kiếm ở bên
hông!
- Đi, đi!
Mọi người chuẩn bị đi ra ngoài thành.
Đột nhiên một người từ trong đám đông chui ra, vọt tới trước mặt
Thạch Trung Ngọc.
- Hinh Vũ Chi Thạch.
Người nọ rất khẩn trương đứng ở trước mặt Thạch Trung Ngọc, có
chút mong đợi nhìn hắn.
- Ngạch, có việc gì không?
Thạch Trung Ngọc nhìn nam tử kia, cảm thấy rất quen mắt.
- Ta, ta tên Phi Dương Chi Thiên.
Người này do dự một chút, thận trọng hỏi.
- Ta có thể bái ngươi làm thầy không?
- Gì?!
Thạch Trung Ngọc mở to hai mắt nhìn, bái sư? Cái này là tình
huống gì?
- Ta muốn bái ngươi làm thầy, xin thu lấy ta!
Phi Dương Chi Thiên nói, vẻ mặt kiên định nhìn Thạch Trung
Ngọc.
- Ha hả, tại sao ngươi lại muốn bái ta làm thầy? Trò chơi này
dường như không có hệ thống bái sư nha?
Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực, mình dường như không có sở
trường gì nha.
- Hơn nữa ngươi muốn học cái gì? Làm nghề nguội sao?
Phi Dương Chi Thiên vội vàng nói.
- Trong trò chơi không có hệ thống bái sư, thế nhưng ta muốn
theo ngươi học tập, học tập làm một nam nhân chân chính!
Nam nhân chân chính? Lẽ nào hài tử này không được? Thạch Trung
Ngọc kỳ quái liếc hạ bộ của Phi Dương Chi Thiên.
Phi Dương Chi Thiên đỏ mặt.
- Ngạch, không phải ý tứ này, ta chỉ là làm sao mới có khí khái
đàn ông, có thể sát phạt quả đoán.
Thạch Trung Ngọc nhất thời buồn cười, thứ này học thế nào
được.
- Ha hả, cái này ngươi theo ta học cũng không có tác dụng, nếu
như ngươi thật muốn, vậy ngươi phải đi ra xã hội lăn lộn, làm côn
đồ hai ba năm, giơ đao chém mấy người, ngươi sẽ tự biết!
- À?
Phi Dương Chi Thiên trợn to hai mắt, có chút khó khăn nói.
- Cái này, cái này không tốt đâu! Có cách khác không?
- Nếu không ngươi dùng thực lực của mình, không cần người khác
trợ giúp, đi giết chết một con Tử Kim Boss cấp 50. Nếu như ngươi có
thực lực này, ta sẽ dạy ngươi, thế nào!
Phi Dương Chi Thiên sửng sốt, không chút suy nghĩ, trực tiếp gật
đầu.
- Được!