Thạch Trung Ngọc nhìn Phi Dương Chi Thiên chui vào đám người
biến mất không thấy gì nữa, đột nhiên nghĩ tới, Phi Dương Chi Thiên
này là nam nhân ngày hôm qua ở cửa hàng trang phục.
Tại sao lại đột nhiên đến tìm mình bái sư? Thạch Trung Ngọc có
chút nghĩ mãi mà không rõ.
- Hệ thống nhắc nhở, mở hệ thống sư đồ, tài liệu tương quan mời
vào bảng điều khiển xem xét!
What? Thạch Trung Ngọc ngây dại, chúng nữ ở bên người vẻ mặt
cũng ngốc trệ. Làm cái gì vậy? Vừa tới bái sư, hệ thống liền mở ra
hệ thống sư đồ. Chẳng lẽ hệ thống chú ý Thạch Trung Ngọc? Giá trị
đạo đức mở là vì Thạch Trung Ngọc, hệ thống sư đồ mở cũng bởi vì
Thạch Trung Ngọc.
- Thạch ca, anh nói anh và hệ thống đại thần đến cùng là quan hệ
như thế nào?
Cơ Như Nguyệt có chút tò mò hỏi.
Thạch Trung Ngọc sững sờ, nói sự tình ở Phủ Thành Chủ gặp được
Hệ Thống Chủ Thần cho chúng nữ, nghe được việc này, chúng nữ cảm
giác như đang nghe tiểu thuyết huyền huyễn. Hệ Thống Chủ Thần lại
là một nữ tính, ngạch, tạm thời là như thế. Sau đó cùng Thạch Trung
Ngọc giao dịch, cùng sủng vật của Thạch Trung Ngọc có chút quan
hệ?
- Đúng rồi, cái Phao Phao kia đâu rồi, Thạch ca, cho chúng em
nhìn một chút!
Tuyết Sương Yên kêu lên.
Thạch Trung Ngọc đành phải gọi Phao Phao ra. Nhìn thấy dáng vẻ
khả ái của Phao Phao, ánh mắt chúng nữ lập tức biến thành hình trái
tim, nhao nhao thò tay đi bóp.
Đáng thương Phao Phao vốn đang ngủ say, kết quả bị một đống bàn
tay bóp tỉnh. Nhìn thấy một đám nữ nhân bóp bóp mình, lập tức kinh
hô. Tuy thanh âm kia không lớn, nhưng tiếng kêu sợ hãi kia ở trong
mắt chúng nữ, Phao Phao lại càng thêm đáng yêu.
Phao Phao không thích những nữ nhân này, chật vật xoay người,
tội nghiệp nhìn Thạch Trung Ngọc, bộ dáng đáng thương kia, lập tức
để cho Thạch Trung Ngọc đau lòng, vội vàng từ trong tay chúng nữ
đoạt Phao Phao lại.
Tuyết Sương Yên lập tức không chịu, ôm cánh tay Thạch Trung
Ngọc, dùng sức loạng choạng.
- Thạch ca, tại sao anh keo kiệt như vậy, đưa Phao Phao cho em
vui đùa một chút đi!
- Đúng vậy, Thạch ca (Thạch ca ca), anh quá hẹp hòi rồi!
Chúng nữ lập tức bất mãn.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ sờ mũi.
- Các em làm Phao Phao sắp khóc rồi! Có ngược đãi động vật nhỏ
như các em sao!
Phao Phao ngửi mùi trên người Thạch Trung Ngọc, hai mắt híp lại.
Thân thể dần dần nhúc nhích, nhúc nhích, chạy tới trên đỉnh đầu
Thạch Trung Ngọc.
Phao Phao vui sướng hừ nhẹ, con mắt ngoặt thành hình trăng lưỡi
liềm, nhìn cực kỳ đáng yêu.
Chúng nữ lại muốn duỗi ra ma trảo đi bắt Phao Phao.
Thạch Trung Ngọc không cho, cuống quít đẩy ra nói.
- Được rồi, được rồi, có thời gian anh giúp các em tìm mỗi người
một sủng vật đáng yêu là được!
- Anh nói đó!
- Phải làm nha!
- Không cho phép đổi ý!
- Em muốn như Phao Phao!
Chúng nữ lập tức ríu rít nói.
Thạch Trung Ngọc chỉ cảm giác đau đầu, có vẻ như mình tùy tiện
hứa hẹn rồi, năm sủng vật có thể so với cấp SSS, úc, giết ta
đi!
Sáu người cười đùa cỡi tọa kỵ đi Dung Nham Huyệt Động.
Từ Thiên thành đến Dung Nham Huyệt Động, phải xuyên qua một con
sông lớn, sau đó xuyên qua Tử Phong thảo nguyên, vượt qua Nguyệt
Quang Sơn, đi thẳng tới Dung Nham Chi Địa.
Quả thật là hải dương dung nham sôi trào khắp chốn.
Núi lửa dài chừng mấy cây số, toàn bộ là lửa đỏ, bụi bặm tung
bay, để cho bầu trời mờ mờ.
Xung quanh Trong dung nham và núi lửa đều có không ít quái vật
toàn thân bốc lửa. Từ Hỏa Diễm Quỷ cấp 50, Nham Tương Nhân cấp 51,
Hỏa Nguyên Tố cấp 52, đến Liệt Hỏa Nguyên Tố cấp 54, Dung Nham Cự
Nhân cấp 55.
Mặc dù là ở thời kì Luận Võ Đại Hội, nhưng nơi đây vẫn có không
ít người chơi đi luyện cấp. Bất quá chỉ ở ngoại vi, giết Hỏa Diễm
Quỷ, Nham Tương Nhân.
- Thật nhiều người!
Dương Tử thấy nhiều người chơi như vậy, không khỏi kinh ngạc
nói.
- Luận Võ Đại Hội, đại bộ phận đều chỉ quan tâm quán quân mà
thôi, không có khả năng một mực xem so tài, hơn nữa thừa dịp thời
gian rảnh rỗi tăng level cũng không tệ.
Cơ Như Nguyệt chậm rãi nói.
- Trước thử tiểu quái vòng ngoài, sau khi quen thuộc mới đi phó
bản!
- Được! Vậy giết quái đi!
Thạch Trung Ngọc gật đầu, cầm lấy Chiến Thần Chi Nhận đi giết
quái.
- Trận đấu của ngài 10 giây sau bắt đầu, xin chuẩn bị!
- Ách, ta phải so tài!
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ giang tay, Hướng Lâm cũng gật
đầu.
- Vậy chúng ta đánh trước, các ngươi cố gắng lên!
Cơ Như Nguyệt nói.
- Ừ, hắc hắc!
Thạch Trung Ngọc dùng sức gật đầu, 10 giây sau, hai người bị
truyền đến chiến đài.
Đột nhiên từ Dung Nham Chi Địa chuyển tới chiến đài tiếng người
huyên náo, Thạch Trung Ngọc có chút bất đắc dĩ sờ mũi. Nhìn hai gia
hỏa đối diện, một Chiến Sĩ Thượng Phi, một Pháp Sư Tường Lâm.
Lại là hai cái không nhận biết, sao nhiều cao thủ vô danh như
vậy?
Khúc Chung Nhân Tán, Ta Là Soái Ca, còn có Kiếm Trùng Thiên, Lôi
Thần, Thuỷ Thần...
Thạch Trung Ngọc cũng không suy nghĩ một chút, mỗi lần đấu xong
liền rời đi, không xem những người khác so tài, thì làm sao quen
được ai.
- Hinh Vũ Chi Thạch?
Chiến Sĩ Thượng Phi nhìn Thạch Trung Ngọc, hiển nhiên có chút
kinh ngạc.
Thạch Trung Ngọc nhẹ gật đầu.
- Như thế nào? Muốn nhận thua?
- Hừ!
Tường Lâm cười lạnh.
- Đệ nhất cao thủ không phải chỉ biết cầm tên tuổi dọa người
chứ? Muốn không đánh mà thắng?
- Không có đâu? Ta sợ các ngươi nhát gan, trực tiếp chạy thì quá
không có ý nghĩa!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.
- Đến đây đi, đến đây đi, ta đang ngứa tay!
- Quá kiêu ngạo!
Thượng Phi nộ quát, trực tiếp thi triển kỹ năng lao đến.
Ngăn Lộ, lập tức vọt tới bên người mục tiêu, dùng vũ khí cho mục
tiêu một kích cường đại, gây ra 1.5 lần tổn thương, hơn nữa giảm
tốc độ 40%, tiếp tục 3 giây.
Chiến đao trong tay Thượng Phi hung hăng chém vào bờ vai Thạch
Trung Ngọc. Nhưng một kích này vẻn vẹn chỉ để cho Thạch Trung Ngọc
mất 1300 điểm HP.
- Tiểu tử, công kích cũng chả có gì đặc biệt nha!
Thạch Trung Ngọc cười lạnh.
Sắc mặt Thượng Phi lạnh lẽo, chiến đao xoay chuyển, thi triển
Cuồng Long Thăng Thiên.
- Cuồng Long...
- Chiến Thần Nhiệt Huyết!
Thạch Trung Ngọc giơ đao, trên Chiến Thần Chi Nhận bạo phát kim
quang, chiến đao của Thượng Phi còn chưa giơ lên một nửa, Chiến
Thần Chi Nhận đã chém vào lồng ngực của hắn.
-46525, bạo kích, 10 lần bạo kích.
HP của Thượng Phi lập tức hết sạch, hóa thành bạch quang biến
mất.
- Hí! Một Chiến Sĩ lại bị Hinh Vũ Chi Thạch miểu sát! Một đao
miểu sát!
- Thạch ca uy vũ! Đây mới là nam nhân chân chính!
- Thạch ca hẳn leo lên thần đàn rồi, miểu sát chi thần a!
Dưới đài hoan hô, trên đài Thạch Trung Ngọc đắc chí cười cười,
Tường Lâm thì không dám tin.