- Hắc hắc, đến phiên ngươi.
Thạch Trung Ngọc cười dâm đãng, từ từ đi về phíaTường Lâm.
Tường Lâm thấy Thạch Trung Ngọc từng bước đi tới, trong lòng hốt
hoảng. Dù sao một màn vừa rồi đối với hắn đả kích quá lớn.
Thạch Trung Ngọc từng bước chậm rãi đi tới, chẳng qua là vì che
giấu một chỗ thiếu hụt của mình, chính là không có kỹ năng Ngăn
Chặn. Hắn rất hứng thú với kỹ năng Ngăn Chặn của Chiến Sĩ, thế
nhưng có, lại không học được, lần đầu tiên gặp phải tình huống
không học được kỹ năng thông dụng, Thạch Trung Ngọc cũng cực kỳ
buồn bực.
Tuy Tường Lâm bối rối, thế nhưng rất nhanh đã trấn định lại,
pháp trượng dùng sức đập một cái, một Băng Trùy to lớn từ trên trời
rơi xuống.
Thạch Trung Ngọc không chút hoảng sợ, xoay người nhảy ra. Băng
Trùy hung hăng đập xuống đất, bạo phát ra vô số mảnh nhỏ. Thạch
Trung Ngọc vốn tưởng rằng đã an toàn, không nghĩ tới sát chiêu chân
chính của ma pháp này chính là những mảnh nhỏ kia. Băng Trùy nổ ở
bên người, vô số mảnh nhỏ kích xạ về phía hắn.
Mỗi mảnh nhỏ có thể tạo thành 10 điểm thương tổn, nhiều như
vậy... Ít nhất... năm sáu trăm cái, cột máu của hắn trực tiếp giảm
phân nửa.
Thạch Trung Ngọc giật mình, con mẹ nó, chiêu này thật ác, nhét
một bình hồng dược vào miệng, trực tiếp vọt về phía Tường Lâm.
Giờ khắc này Tường Lâm cảm giác mình như được Pháp Thần hộ thể,
bình tĩnh, rất lãnh tĩnh, thuận tay bắn một cái Băng Trùy về phía
Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc vội vàng nghiêng người, thế nhưng vẫn ngựa
không ngừng vó lao tới Tường Lâm. Băng Trùy vừa bay qua bên người
Thạch Trung Ngọc, liền trực tiếp nổ lên, bắn ra vô số băng
phiến.
Lượng máu của hắn lại giảm xuống hơn 2000 điểm. Pháp Sư thật con
mẹ nó khó chơi, Thạch Trung Ngọc thầm mắng, không thể không coi
trọng Băng Trùy của Tường Lâm. Đồng thời thân thể ấm áp, Hướng Lâm
đã sử dụng Trị Liệu Thuật gia trì.
Thế nhưng lúc này lại có một đoàn hàn khí to lớn đập vào
mặt.
Hàn Băng Gào Thét, tạo thành 120% thương tổn, khiến địch nhân ở
trong phạm vi nhất định giảm 40% tốc độ, đồng thời đóng băng 2
giây.
Mẹ kiếp, ta ghét nhất là Băng Hệ Pháp Sư! Thạch Trung Ngọc thầm
mắng, nhưng lại bất đắc dĩ. Một dòng nước ấm tiến vào thân thể,
trạng thái đóng băng tiêu thất, tiểu nha đầu Hướng Lâm làm không
tệ. Thạch Trung Ngọc đại hỉ, tiếp tục vọt về phía Tường Lâm.
Tường Lâm không chút hoang mang, thi triển Hàn Băng Hộ Thể, sau
đó Thuấn Di tránh thoát.
Vừa rồi Thạch Trung Ngọc cách Tường Lâm bất quá 3 mét, nhất thời
lại bị kéo ra. Bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là chạy tới
lần nữa.
Tròng mắt Tường Lâm hơi híp, thấp giọng ngâm xướng vài câu, lại
một Băng Trùy từ trên trời giáng xuống, Thạch Trung Ngọc đã có kinh
nghiệm, nhìn thấy Băng Trùy hạ xuống, liền gia tốc chạy về phía
trước.
Kỹ năng này của Tường Lâm cũng có sơ hở, chính là chỉ có thể chỉ
định một địch nhân phóng thích, mà không thể chỉ định địa điểm. Như
vậy địch nhân chạy trốn là có thể rất dễ dàng né tránh.
Băng Trùy ở phía sau Thạch Trung Ngọc nổ tung, lần này chỉ mất
mấy trăm HP, không có gì to tát. Thạch Trung Ngọc cầm Chiến Thần
Chi Nhận, nhanh chóng tiếp cận Tường Lâm.
Tường Lâm cười lạnh, thi triển Hàn Băng Kiếm, một thanh trường
kiếm hoàn toàn do hàn băng ngưng tụ thành phiêu phù ở trước mặt
Tường Lâm.
Hàn Băng Kiếm, triệu hoán vũ khí do hàn băng ngưng tụ thành, do
tinh thần lực thao túng, mỗi giây tiêu hao số lượng pháp lực nhất
định, mỗi công kích mục tiêu một lần, nhất định tạo thành 300 điểm
thương tổn.
Tường Lâm khống chế Hàn Băng Kiếm, trực tiếp chém về phía Thạch
Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc sửng sốt, oa kháo, Ngự Kiếm Thuật? Con
mẹ nó đây là Ma Huyễn Võng Du hay là tu chân hả!
Cứng rắn ăn Hàn Băng Kiếm một kích, Thạch Trung Ngọc nhìn HP chỉ
giảm xuống 300, trong lòng nhất thời đại định. Vừa dùng Chiến Thần
Chi Nhận ngăn cản Hàn Băng Kiếm công kích, vừa lao về phía Tường
Lâm.
Mặc dù nói tốc độ tư duy của người rất nhanh, thế nhưng Hàn Băng
Kiếm dù sao cũng không phải tư duy. Bất quá do tư duy thao túng,
tốc độ công kích cũng khá nhanh, hầu như mỗi 0.5 giây là có thể
công kích Thạch Trung Ngọc một cái.
Thạch Trung Ngọc buồn bực, bất kể là mình cứng rắn ăn hay dùng
vũ khí ngăn cản, Hàn Băng Kiếm công kích một lần đều 300 điểm HP,
xem ra là cố định.
Phía sau có Hướng Lâm gia trì Trị Liệu Thuật, Thạch Trung Ngọc
không quá lo lắng, rất nhanh liền vọt tới bên người Tường Lâm, quơ
Chiến Thần Chi Nhận hung hăng chém vào Hàn Băng Hộ Thể.
Hiển nhiên, vận khí của Tường Lâm cũng không quá tốt.
Thạch Trung Ngọc mang Tiên khí, có 3% tỷ lệ bạo kích gấp ba lần.
Một đao này nằm trong 3% đó, Hàn Băng Hộ Thể của Tường Lâm bị Thạch
Trung Ngọc chặt nát.
Nhìn thấy hộ thể tiêu thất, Thạch Trung Ngọc đại hỉ, Tường Lâm
thì kinh hãi, còn chưa kịp có động tác, Thạch Trung Ngọc đã thi
triển Cuồng Long Thăng Thiên đánh Tường Lâm lên cao.
Vọt tới không trung, ba công kích phổ thông trực tiếp chém Tường
Lâm thành bạch quang. Thạch Trung Ngọc tiêu sái rơi xuống đất,
người chơi phía dưới nhất thời hoan hô như sóng dậy.
- Hinh Vũ Chi Thạch!
- Hinh Vũ Chi Thạch!
- Hinh Vũ Chi Thạch!
Hắc hắc, loại cảm giác vạn chúng chúc mục này thật tốt! Thạch
Trung Ngọc cười ngây ngô, nhìn khán giả dưới đài phất phất tay, sau
đó cùng Hướng Lâm truyền tống trở về.
Kết quả vừa về Dung Nham chi địa, liền thấy trong chúng nữ thêm
một người, Thạch Chi Lan.
Lúc này Thạch Chi Lan đang cùng Cơ Như Nguyệt trò chuyện vui vẻ,
thấy Thạch Trung Ngọc trở về, Cơ Như Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, từ từ
đi qua.
Tự tay nhéo Thạch Trung Ngọc một cái.
- Anh cái tảng đá thối này, lại ra ngoài tìm nữ nhân! Anh đó,
hừ!
Cơ Như Nguyệt hừ nhẹ một tiếng.
- Ngạch., anh và Lan Lan…
Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng gãi đầu.
Thạch Chi Lan cũng áy náy nhìn Cơ Như Nguyệt.
- Thật xin lỗi, Nguyệt tỷ, nếu như vậy, em ly khai!
- Ai, chị không phải ý tứ này!
Cơ Như Nguyệt kéo Thạch Chi Lan lại, sau đó nhìn Thạch Trung
Ngọc và chúng nữ nói.
- Các tỷ muội, nhớ kỹ, ba ngày nay, chỉ cần Thạch ca dám vào
phòng của chúng ta, trực tiếp đạp hắn ra ngoài. Nếu ai cho Thạch ca
leo lên giường, rửa chén đũa một tuần!
- A! Phải không?
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc nhất thời đau khổ.
Chúng nữ cười hì hì, mặc dù biết Thạch Chi Lan gia nhập vào các
nàng là không thể tránh khỏi, nhưng vẫn có chút không dễ chịu, Vì
vậy không thể làm gì khác hơn là cầm Thạch Trung Ngọc xả giận .
Tuy Thạch Trung Ngọc biểu hiện ra là vẻ mặt đau khổ, thế nhưng
trong lòng thì khá cao hứng. Cơ Như Nguyệt đây là cho hắn một cái
thang hạ xuống, đồng thời giải quyết xấu hổ khi Thạch Chi Lan gia
nhập vào các nàng.
Bất quá như vậy, Cơ Như Nguyệt có thể trở thành chủ quản hậu
cung của mình không? Ngạch, Hoàng Hậu?
Thạch Trung Ngọc vô sỉ tự nghĩ mình thành Hoàng Đế.