Hiện tại Phủ Thành Chủ đã tràn đầy thủ vệ, hiển nhiên đã biến
thành cấm khu, nghiêm cấm đi vào.
Thạch Trung Ngọc lấy ra lệnh bài, bọn thủ vệ cung kính hành lễ
nhường đường. Hắn dẫn chúng nữ chuẩn bị đi vào Phủ Thành Chủ. Lúc
này cảm giác bầu không khí toàn bộ Thiên thành giống như đọng lại,
uy áp cường đại bao trùm toàn bộ Thiên thành.
Bên tường thành phía đông, có ba kiến trúc cao vút trong mây,
trên đỉnh còn bị một vòng bảo hộ che khuất, không ít người chơi suy
đoán kiến trúc này rốt cuộc là dùng để làm gì.
Hiện tại kiến trúc này đã lộ ra bộ mặt dữ tợn, vòng bảo hộ chậm
rãi tan biến, hai pho tượng hình rồng hiện ra. Toàn bộ pho tượng
lớn như ba gian phòng, cao chừng 8 mét. Long đầu dữ tợn trang
nghiêm, miệng to như chậu máu, phảng phất như muốn ngửa mặt lên
trời rít gào.
- Đây chính là Hủy Diệt Pháo?
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy vật kia, trong lòng có một loại cảm
giác không lời nào diễn tả được, tiếng rống lúc nãy làm hắn cảm
giác mình như rơi vào hầm băng, tuy long khẩu không phải nhắm hắn,
thế nhưng chỉ là uy áp đã để hắn run rẩy.
Sáu nữ thì sợ đến sắc mặt trắng bệch, cái trán chảy ra mồ hôi
lạnh.
- Hủy Diệt Pháo! Đã mấy trăm năm chưa từng dùng qua!
Thủ vệ kinh ngạc kêu lên.
- Ngươi biết lần trước là lúc nào sao?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, mấy trăm năm, ngươi có thể sống lâu
như thế soa?
Thủ vệ khẽ cười.
- Ta là từ trong nhật ký của gia gia của gia gia của gia gia
biết được, khi đó Ma Tộc xâm lấn, Thiên thành đối phó các Ma Vương
đã vận dụng Hủy Diệt Pháo.
Nói xong, thủ vệ nhìn về phía Hủy Diệt Pháo, sắc mặt tràn đầy
chờ mong và ước ao.
- Nếu như ta có thể tự mình thao túng Hủy Diệt Pháo, bắn một
phát, thì dù chết cũng nguyện ý!
Sau đó tràn đầy hưng phấn nói.
- Tử Kim hộ vệ đại nhân, ngài biết không? Chế tác Hủy Diệt Pháo,
là trực tiếp dùng thân thể của Cự Long!
Cự Long? Thạch Trung Ngọc nhất thời kinh ngạc, hắn biết Cự Long
mà những thủ vệ này nói không phải Cự Long mà mình ở Dung Nham
Huyệt Động gặp phải, ít nhất cũng phải Cự Long cấp 75.
Thủ vệ nói.
- Dùng khung xương Cự Long chế tác thành thân Hủy Diệt Pháo,
huyết nhục da thịt cô đọng thành ngoại hình, Long Tinh làm năng
lượng, đầu rồng làm miệng pháo, xương rồng chế tác thành nòng súng,
dùng Long Hồn làm thành khí linh. Đây quả thực là tác phẩm đỉnh cao
của Tượng Sư!
- Không nghĩ tới ngươi biết nhiều như thế!
Thạch Trung Ngọc bĩu môi.
Lúc này Hủy Diệt Pháo đã từ từ nổi lên kim quang, hai long nhãn
lóe ra tử viêm, một cỗ áp lực làm người sợ hãi từ từ lan ra.
- Hủy Diệt Pháo sắp bắn! Chúng ta nhanh đi mật cảnh!
Lúc này Thạch Trung Ngọc mới nhớ tới nhiệm vụ của mình, trực
tiếp dẫn chúng nữ chạy về phía hoa viên.
Lúc này Cửu Đầu Xà đã an tĩnh lại, lộ ra vẻ sợ hãi, mang theo
kinh hoảng nhìn Hủy Diệt Pháo chậm rãi ngưng tụ năng lượng.
- Dùng Hủy Diệt Pháo chuyên môn đối phó Ma Tộc đi đối phó Cửu
Đầu Xà chúng ta! Năm đó chúng ta là công thần đối kháng Ma Tộc xâm
lấn a!
Cửu Đầu Xà phẫn nộ gào thét.
- Ngươi đáng chết, đây là vũ nhục Cửu Đầu Xà chúng ta!!!
- Hiện tại Cửu Đầu Xà các ngươi là tử địch của Thiên thành! Hủy
Diệt Pháo không phải chỉ đối phó Ma Tộc, mà là đối phó địch
nhân!
Trương Mã phẫn nộ rít gào.
- Dám can đảm đồ thành, giết huynh đệ của ta! Ngươi chính là
địch nhân của Thiên thành chúng ta!
- Tốt! Ngươi điên rồi!!
Cửu Đầu Xà gào thét, hiện tại nó chỉ có thể toàn lực ứng phó Hủy
Diệt Pháo. Một khi Hủy Diệt Pháo kích hoạt sẽ từ từ ngưng tụ năng
lượng, tập trung mục tiêu, coi như chạy đến chân trời góc biển, một
pháo kia oanh ra, cũng sẽ trong nháy mắt đuổi theo ngươi, sau đó
trực tiếp oanh sát! Hơn nữa chạy càng xa, uy lực của pháo sẽ càng
lớn.
Mặc dù Cửu Đầu Xà là Thượng Cổ Ma Thú, thực lực cường đại, thế
nhưng nó còn không có năng lực không tổn hao gì tiếp được một kích
của Hủy Diệt Pháo.
Huống chi bây giờ là hai Hủy Diệt Pháo đồng thời khởi động, Cửu
Đầu Xà cảm giác áp lực rất lớn, lần này mặc dù không chết, nhưng
trọng thương là khó tránh khỏi!
- Ghê tởm! Các ngươi cướp hài nhi của ta, lại còn khi dễ ta như
vậy! Ta trở về, nhất định bẩm báo Cửu Đầu Xà Hoàng, binh phạt Thiên
thành!
Đám người Thạch Trung Ngọc nhanh chóng chạy đến hậu hoa viên,
nhất thời ngẩn ra. Hắn còn tưởng trong hậu hoa viên chỉ có một giả
sơn, thật không nghĩ đến...
Đây quả thực là một bầy giả sơn a!! Lão gia hỏa Trương Mã khốn
nạn này!!
- Thạch ca, làm sao bây giờ?
Tuyết Sương Yên nhìn thấy hiều giả sơn như vậy, cũng có chút
hoảng hốt, muốn tìm được mật cảnh cũng không biết phải năm nào
tháng nào.
Cơ Như Nguyệt nhìn bốn phía, đột nhiên hai mắt tỏa sáng, chỉ vào
một giả sơn kêu lên.
- Thạch ca, anh xem giả sơn kia!
Thạch Trung Ngọc theo phương hướng Cơ Như Nguyệt chỉ nhìn lại,
chỉ thấy một hòn giả sơn khá quái dị, cao chừng 8 mét. Ở giữa có
một động quật nửa khép, nhìn khá thần bí, dưới giả sơn treo một tấm
bảng viết.
- Thiền Tông Mật Cảnh, Tĩnh Mịch Trí Viễn.
Mẹ kiếp, quả nhiên vừa đến đã biết! Nhìn thấy hai chữ mật cảnh
kia, có thể không minh bạch sao?
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng đi tới giả sơn.
Giả sơn không cao, rất dễ dàng liền bò đến phụ cận động quật.
Cái động quật này đủ hai người song song hành tẩu, mặt đất tương
đối bằng phẳng. Đứng ở trước động khẩu, kéo chúng nữ lên, sau đó
mọi người đi vào trong động.
Bảy người đi vào, bên trong đen kịt, thấy không rõ tình huống,
Thạch Trung Ngọc không thể làm gì khác hơn là vươn tay nắm Chiến
Thần Chi Nhận đi ở phía trước dò đường. Bất quá mới đi 4-5m, đã cảm
giác đụng vách, Hướng Lâm vội vàng sử dụng Quang Minh Thuật, chiếu
sáng cả động.
- Cuối đường rồi?
Thạch Trung Ngọc nhìn chung quanh, đều là thạch bích cứng rắn,
không có đường khác.
- Dương Tử, tới, cơ quan thuật!
Dương Tử kiêu ngạo ngẩng đầu nhỏ, ở trước mặt mọi người bày ra
thực lực của mình là một sự tình cực kỳ khoái trá. Chỉ nhìn một
lát, Dương Tử liếc mắt, chỉ chỉ trong góc.
Thạch Trung Ngọc tập trung nhìn vào, nhất thời hết chỗ nói, nơi
đó có một vết lõm nho nhỏ, hình dạng rõ ràng chính là lệnh bài mà
Trương Mã cho mình.
Thạch Trung Ngọc vừa lấy ra lệnh bài, đột nhiên nghe phía ngoài
có hai tiếng rít gào phẫn nộ.
- Gào!
Giống như tiếng long ngâm.
- Hủy Diệt Pháo bắn!
Thạch Trung Ngọc thở nhẹ, vội vàng ấn lệnh bài vào.
Lệnh bài vừa ấn xuống, nhất thời hiện lên một tia tử quang, vách
động phát ra tiếng vang ùng ùng, trực tiếp chìm vào trong đất.