Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 863: CHƯƠNG 863. THIÊN THÀNH LỆNH

Một bậc thang xoay tròn đi xuống dưới, đen như mực nhìn không

thấy đáy.

- Đi!

Thạch Trung Ngọc lấy lệnh bài ra nói.

Chúng nữ đuổi theo, mọi người tiến vào cầu thang, vách động nhất

thời đóng lại.

Mượn Quang Minh Thuật của Hướng Lâm, Thạch Trung Ngọc nhìn

xuống, chỉ thấy lam quang sâu kín, những thứ khác không có gì

cả.

Bảy người từ từ đi xuống, thang đá trải qua không biết bao nhiêu

năm tháng, hoàn toàn cắm ở trên thạch bích, phía dưới là huyền

không, đạp lên cảm giác có chút lay động, rất sợ một cái không cẩn

thận sẽ trực tiếp té xuống.

Trên thang tràn mọc đầy rêu xanh, rất trơn trượt, bảy người đi

rất cẩn thận.

Lam quang phía dưới theo mấy người đi tới, càng ngày càng rõ,

như một vật thể nào đó tản ra quang mang.

Thạch Trung Ngọc cảm thấy cái kia hẳn là Thiên Thành Lệnh, cũng

không biết mấy cung phụng có ở dưới hay không.

Đi trên trăm bậc thang, liền nghe được Dương Tử phát ra tiếng

thét kinh hãi. Sau đó chính là Hướng Lam, Lý Lan, Tuyết Sương Yên,

Cơ Như Nguyệt, Hướng Lâm.

Thạch Trung Ngọc còn đang suy nghĩ xảy ra sự tình gì, đã cảm

giác Hướng Lâm ở phía sau trực tiếp đánh vào lưng mình, còn chưa

kịp đứng vững đã bị lực lượng này đẩy lảo đảo.

Dùng sức đạp bậc thang muốn đứng vững, đáng tiếc những rêu xanh

kia không cho hắn bất luận cơ hội mượn lực gì, Thạch Trung Ngọc

trợt chân, cả người giống như hồ lô lăn xuống.

Hắn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thân thể lăn qua từng bậc

thang, chỉ là không thấy đến cuối cùng, tốc độ còn càng lúc càng

nhanh, áo giáp cứng rắn đè ở trên người rất thống khổ.

Phía sau chỉ nghe được chúng nữ không ngừng kêu sợ hãi, cả người

Thạch Trung Ngọc mơ hồ.

Rốt cục, cảm giác mình đụng phải mặt đất, thân thể Hướng Lâm

đánh vào trên người mình, sau đó một cái, một cái… va chạm.

Thạch Trung Ngọc bị đè đến muốn thổ huyết.

Quả nửa ngày, mọi người mới phục hồi tinh thần lại, Thạch Trung

Ngọc nhìn HP của mình, chỉ còn lại một phần ba, thật lợi hại.

Vỗ vỗ bụi đất trên người, ngẩng đầu, lam quang sâu kín đang ở

trước mặt.

Một tế đàn bằng đá cao nửa người, trên bình đài vẻ vô số đường

cong quỷ dị huyền ảo, là một Ma Pháp Trận to lớn. Trên bình đài,

một lệnh bài giống như thủy tinh cao hơn bốn mét, phía ngoài tản ra

quang mang u lam.

- Đây chính là Thiên Thành Lệnh?

Thạch Trung Ngọc nhìn lệnh bài tràn đầy thần sắc khen ngợi, quá

đẹp. Chúng nữ cũng bị cảnh sắc xinh đẹp kia mê hoặc, si ngốc nhìn

Thiên Thành Lệnh.

Thạch Trung Ngọc lại nhìn bốn phía, đây là một huyệt động hình

tròn rộng lớn, từng tầng thang đá xoay tròn lên, đó là địa phương

vừa rồi bọn họ rớt xuống.

Trong huyệt động trừ Thiên Thành Lệnh, thì chỉ còn có ba tượng

đá hình người.

- Di? Không có người sao? Không phải nói có mấy cung phụng

sao?

Thạch Trung Ngọc buồn bực, hắn đến nơi này không phải vì Thiên

Thành Lệnh, mà là vì mấy cung phụng. Vì sao không gặp người? Lẽ nào

không biết bao nhiêu năm trôi qua, bọn họ đều đã chết?

- Tiểu tử, ngươi là đang tìm ai?

- Tiểu tử, Thiên Thành Lệnh đang ở trước mặt, lẽ nào ngươi không

vì thứ khác?

- Tiểu tử, đừng nhìn quanh, chúng ta đều thấy ngươi!

Ba thanh âm vang lên, Thạch Trung Ngọc giật mình, thanh âm là từ

đâu tới?

- Ngạch., tiểu tử Hinh Vũ Chi Thạch, cố ý tới đây mời ba vị cung

phụng, Thiên thành xảy ra kiếp nạn, Thành Chủ Đại Nhân mời các cung

phụng xuất quan, cứu viện Thiên thành.

Thạch Trung Ngọc phỏng theo các võ lâm nhân sĩ cổ đại, ôm quyền

hành lễ.

- Ồ? Thiên thành đã xảy ra chuyện?

- Vấn đề gì? Ma Tộc lại xâm lấn?

- Hiện tại thành chủ là ai?

Ba vấn đề hỏi cùng lúc, Thạch Trung Ngọc không khỏi bất đắc

dĩ.

- Thiên thành bị bốn Tử Kim BOSS cấp 70, còn có một Thượng Cổ

Cửu Đầu Xà xâm lấn, hiện tại cửa thành hỗn loạn tưng bừng, thành

chủ Trương Mã phái ta tới mời các vị cung phụng xuất thủ tương

trợ.

- Cửu Đầu Xà? Tại sao lại đột nhiên tới xâm lấn?

- Nguyên lai là tiểu tử Trương gia, Trương lão đầu, lần này

ngươi phải xuất lực nha!

- Hinh Vũ Chi Thạch, ngươi có thân phận gì, sao Trương Mã lại

phái ngươi tới?

- Ngạch., tại hạ Tử Kim hộ vệ tam phẩm, thống lĩnh Thành Vệ Quân

đã bị Cửu Đầu Xà hóa đá, phó thống lĩnh đi mở Hủy Diệt Pháo, cho

nên phái ta tới. Có người đoạt Cửu Đầu Ấu Xà lẫn vào trong thành,

Cửu Đầu Xà tới báo thù!

- Ồ, thì ra là như vậy, Tử Kim hộ vệ tam phẩm, có thể tin

được!

- Vương bát đản nào không có việc gì bắt Cửu Đầu Ấu Xà, chán

sống sao!

- Tiểu tử, ngươi nói chúng ta đã biết, chắc là Trương Mã lo lắng

có người sẽ đến đoạt Thiên Thành Lệnh! Không có việc gì, chúng ta

bố trí vô số bẩy rập, chỉ cần dám động Thiên Thành Lệnh, tuyệt đối

là không chạy ra được!

- Ngạch., các vị cung phụng, thành chủ đại nhân là lo lắng đây

là kế điệu hổ ly sơn, những người đó sẽ tới đoạt Thiên Thành Lệnh,

cho nên mời ba vị cung phụng đi ra ngoài giải quyết Cửu Đầu Xà,

tiểu tử mang theo mấy lão bà, thủ vệ Thiên Thành Lệnh, đợi chư vị

cung phụng toàn thắng trở về!

- Như vậy sao, được rồi, chúng ta xuất quan đi!

- Mấy trăm năm không động, thân thể cũng có chút mềm nhũn!

- Cũng không biết bên ngoài bây giờ là tình huống gì!

Theo thanh âm vang lên, ba tượng đá chậm rãi lay động, răng rắc,

răng rắc..

Từng tầng đá vụn rớt xuống, trong ba tượng đá xuất hiện ba trung

niên. Ba người phủi bụi đất trên người một cái, vui sướng dãn thân

thể và gân cốt.

- Ngạch.!

Nhìn thấy tình huống này, cả đám sợ ngây người. Không nghĩ tới

ba cung phụng ngồi mấy trăm năm không nhúc nhích, bụi bậm trên

người từ từ lắng đọng, biến thành tượng đá. Cái này, đây cũng quá

rung động đi.

- Ha ha, tiểu gia hỏa, bảo vệ tốt nơi đây!

- Chẳng qua nếu như có người thực dám động Thiên Thành Lệnh,

ngươi cứ tùy hắn.

- Cam đoan hắn sẽ chết như thế nào cũng không biết! Chúng ta đi

trước!

Thạch Trung Ngọc còn chưa kịp phản ứng, ba người đã hóa thành

huyễn ảnh, nhanh như chớp không thấy bóng dáng. Sau đó chỉ nghe

thanh âm nham bích chậm chậm mở ra. Ba người này, chỉ dùng một giây

đã lên trên kia? Mẹ kiếp, tốc độ cũng quá nhanh đi!

Chờ huyệt động đóng cửa, mọi người an tĩnh lại.

- Kế tiếp chúng ta cứ chờ như vậy?

Cơ Như Nguyệt hỏi.

Thạch Trung Ngọc lắc đầu.

- Hắc hắc, chúng ta tới làm chút chuyện có ý nghĩa đi.

Nghe được thanh âm tà ác của Thạch Trung Ngọc, ai còn không minh

bạch hắn đang suy nghĩ gì. Cơ Như Nguyệt trực tiếp liếc mắt.

- Vạn nhất có người đến thì sao, nhìn ngươi làm sao bây giờ! Lên

bản tin nhìn, có lẽ sẽ có người phát sóng trực tiếp tình huống bên

ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!