Hình như là bởi vì vóc người của Đạo Tặc kia quá thấp bé, trường
thương vốn phải bắn trúng đầu, dĩ nhiên dán đầu của hắn đóng vào
trên vách tường. Đạo Tặc thấp bé kia sợ đến tè ra quần, vẻ mặt cầu
xin.
- Sơn Điền Quân, cứu ta!
Phảng phất như cảm ứng được trường thương này không có bắn trúng
người, phía sau Thạch Trung Ngọc lại xuất hiện một cây trường
thương.
Đạo Tặc thấp bé phảng phất như nữ nhân thét lên.
- Sơn Điền Quân!!!
Lúc này Sơn Điền kịp phản ứng, rút ra trường kiếm phóng tới,
đồng thời thanh trường thương kia cũng bắn ra. Sơn Điền vội vàng
múa trường kiếm, muốn đánh bay trường thương.
Thế nhưng trường kiếm vừa tiếp xúc thân thương, Sơn Điền cảm
giác như chém vào thiết côn cố định. Căn bản không chém nổi, Sơn
Điền vội vàng mượn lực đẩy ngược né tránh qua bên trái.
Thế nhưng hắn lại quên, bên trái chính là Thiên Thành Lệnh. Tuy
tránh thoát trường thương, nhưng mình lại đụng vào Thiên Thành
Lệnh.
Thanh trường thương kia bởi vì ngăn cản, cũng cải biến chút lộ
tuyến, cắm ở bên cạnh cái cổ của Đạo Tặc. Sợ đến hắn kêu cha gọi
mẹ. Mà Sơn Điền đánh vào Thiên Thành Lệnh, lại bị một cỗ lực lượng
mạnh mẻ chấn bay, đụng vào trên thạch bích, sau đó đột ngột xuất
hiện mười mấy móc sắt quấn lấy hắn, không thể nhúc nhích.
Đạo Tặc thấp bé kia lại thét lên.
- Sơn Điền Quân, chúng ta làm sao bây giờ!! Làm sao bây
giờ!!!
Sơn Điền căm tức nhìn Đạo Tặc kia.
- Ngu xuẩn, đều là ngươi làm hại, nếu không một người anh minh
thần võ như ta làm sao sẽ rơi vào cơ quan cấp thấp như vậy!
- Sơn Điền đại nhân, nhanh nghĩ biện pháp đi!
Đạo Tặc thấp bé thét lên.
- Ngươi được xưng là người thông minh nhất Osaka! Nhanh nghĩ
biện pháp đi! Sơn Điền đại nhân!!
- Ta sát, đó là ta dùng ba chục triệu Yên mua a!!
Lúc này Sơn Điền cũng không nhịn được, trực tiếp mắng ra.
- Chớ ồn ào, để ta suy nghĩ một chút!!
- A, tại sao có thể như vậy, Sơn Điền đại nhân anh minh thần võ
làm sao có thể làm ra sự tình cấp thấp như vậy!! Oh, không đúng,
nhất định là những tên kia uy hiếp ngươi! Ta biết, Sơn Điền đại
nhân anh minh thần võ tuyệt đối sẽ không làm ra sự tình ác tâm như
vậy!
Đạo Tặc kia léo nha léo nhéo, Sơn Điền bị hắn làm tâm phiền ý
loạn, trực tiếp gầm lên.
- Ngậm cái miệng thúi của ngươi lại! Còn léo nha léo nhéo, ta sẽ
ném ngươi vào lồng heo!
Đạo Tặc thấp bé chỉ phải ngậm miệng.
Thạch Trung Ngọc rốt cục không nhịn được, cười lên ha hả, Thạch
Trung Ngọc cười, làm chúng nữ cũng không nhịn được, trong lúc nhất
thời vang lên tiếng cười liên tiếp.
- Người nào!
Sơn Điền nghe được thanh âm này, nhất thời kinh hô.
- Người nào, đi ra cho ta!!
Đạo Tặc thấp bé thận trọng nói.
- Sơn Điền Quân, có phải còn cung phụng chưa đi hay không.
- Câm cái miệng quạ đen của ngươi lại!!
Sơn Điền quát lớn, sau đó nhún nhường hỏi.
- Là vị tiền bối nào, tại hạ Sơn Điền Long Nham, thiếu tá quân
đoàn cận vệ của đế quốc Nhật Bản.
- Ha hả, đế quốc Nhật Bản, thật lớn a!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Thiếu tá Sơn Điền? Hắc hắc.
- Không biết các hạ là vị cung phụng đại nhân nào, có thể hiện
thân gặp mặt hay không.
Sơn Điền cung kính hỏi.
- Người Nhật Bản các ngươi luôn như vậy, mới đầu cung kính như
tôn tử, đến khi không có lợi, liền lộ ra nanh vuốt!
Thạch Trung Ngọc cười lạnh.
Sơn Điền càng thêm khiêm cung nói.
- Đó là có vài người hiểu lầm Nhật Bản chúng ta, kỳ thực chúng
ta là cực kỳ tôn kính cường giả!
- Thế nhưng đối với người yếu, là có thể dễ dàng giơ lên đồ
đao!
Trong thanh âm của Thạch Trung Ngọc mang theo chút phẫn nộ.
- Cung phụng đại nhân, ngươi đây là đang oan uổng Nhật Bản chúng
ta! Ngươi là bôi đen những lão binh năm đó!
Sơn Điền kích động kêu.
- Nhật Bản chúng ta chưa từng thừa nhận qua sự tình tàn sát đó!
Đây tuyệt đối không có khả năng, đây là cực đoan vũ nhục Tinh Thần
Võ Sĩ Đạo!
- Vậy ý của ngươi là ba trăm ngàn người kia đều rãnh rỗi nhức cả
trứng, tự mình mổ bụng? Tự mình cắt đầu? Tự mình moi tim?!
Thạch Trung Ngọc gào thét.
- Không phải, tiền bối, xin nghe ta giải thích!
Sơn Điền vội vàng kêu lên, đột nhiên hắn sửng sốt.
- Không đúng, ngươi không phải mấy cung phụng kia! Bọn họ không
thể biết chuyện bên ngoài! Ngươi rốt cuộc là người nào?!
- Hừ!
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh, trực tiếp đi ra, bởi vì khẽ động, nên
trực tiếp phá hiệu quả ẩn hình.
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc xuất hiện, Sơn Điền hừ lạnh.
- Các hạ rốt cuộc là người nào? Ngươi không phải NPC!
Khôi giáp trên người Thạch Trung Ngọc tuyệt đối không phải của
NPC.
- Hắc hắc, ta gọi Hinh Vũ Chi Thạch, không biết Tiểu Nhật Bản
các ngươi có nghe qua không?
Thạch Trung Ngọc cười lạnh.
- Hoa Hạ đệ nhất cao thủ, Hinh Vũ Chi Thạch!!!
Đạo Tặc thấp bé kinh hô.
- Sơn Điền Quân, cẩn thận! Hắn chính là gia hỏa kia!
- Biết rồi!
Sơn Điền gật đầu, thân thể đột nhiên hóa thành vụ khí, trực tiếp
bay ra khỏi xích sắt, sau đó ở trước mặt Thạch Trung Ngọc ngưng tụ
thành hình người.
- Tại hạ Sơn Điền Long Nham, chức nghiệp Vụ Nhẫn!
Sơn Điền Long Nham cười đắc ý, hiển nhiên cực kỳ hài lòng chiêu
này của mình, sau đó sắc mặt ngưng trọng nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Ồ?
Thạch Trung Ngọc nhíu mày, Vụ Nhẫn, nghề nghiệp này rất lạ, chỉ
nghe khu Nhật Bản có chức nghiệp Ninja đặc thù, lại không biết còn
có Vụ Nhẫn, cũng không tệ, sớm biết càng tốt, về sau quốc chiến sẽ
có chút kinh nghiệm. Suy nghĩ một chút, Thạch Trung Ngọc trực tiếp
mở ra chức năng quay phim, chuẩn bị ghi lại hình ảnh chiến đấu với
Vụ Nhẫn.
- Hinh Vũ Chi Thạch, chức nghiệp Cuồng Đao!
Thạch Trung Ngọc cười cười, sau đó giơ Chiến Thần Chi Nhận
lên.
- Thần khí Chiến Thần Chi Nhận!
Vốn tưởng Sơn Điền Long Nham sẽ khiếp sợ, không nghĩ tới Sơn
Điền Long Nham nhẹ nhàng thở hắt ra, vứt trường kiếm trên mặt
đất.
- Không nghĩ tới Hinh Vũ Chi Thạch tiên sinh cũng sẽ có Thần
khí, như vậy ta sử dụng vũ khí này cũng không coi là không công
bình!
Sơn Điền Long Nham lấy ra một thanh đao võ sĩ sáng như tuyết,
khí tức tà ác, máu tanh từ trên thân đao truyền đến, trực tiếp phủ
đầy toàn bộ không gian.
- Yêu Đao Thôn Chính, do Thần Tượng Thế Châu Thôn Chính luyện
thành, đã trải qua vô số giết chóc và lực lượng tín ngưỡng gia trì,
trở thành Thần khí chân chính!
Nhẹ nhàng kể ra lai lịch cây đao này, Sơn Điền Long Nham kiêu
ngạo không nói ra được.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Chiến Thần Chi Nhận, không rõ lai lịch, là ta nhặt ở trên
đường, bất quá gọt quả đốn củi đều rất tốt, cực kỳ sắc bén!
Sơn Điền Long Nham xanh mặt.