- Hinh Vũ Chi Thạch! Ngươi đây là vũ nhục Thần khí!
Sơn Điền Long Nham quát.
- Oh? Thế nào, ta thích dùng nó cắt trái cây ngươi có ý
kiến?
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý chút nào cười nói.
- Sơn Điền, định lực của ngươi còn chưa đủ!
Sơn Điền sửng sốt, nhất thời đứng nghiêm, nhìn Thạch Trung Ngọc
cúi chào.
- Sơn Điền thụ giáo!
Sau đó giơ đao.
- Tới, Hinh Vũ Chi Thạch, để cho chúng ta chiến đấu giống như
một võ sĩ đường đường chính chính!
Thạch Trung Ngọc gật đầu, nâng Chiến Thần Chi Nhận lên.
- Chiến!
Sơn Điền bộc phát khí thế, chạy nhanh về phía Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc không chút hoang mang, chờ Sơn Điền Long Nham tới
gần, giơ đao chém một cái.
Sơn Điền giơ đao đón đỡ, thế nhưng lực lượng của Thạch Trung
Ngọc mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, Sơn Điền chỉ cảm thấy
cự lực đặt ở trên thân đao, thân thể nhất thời chịu không nổi lực
lượng này, đầu gối mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười, thu đao lui lại mấy bước, giơ tay lên
ý bảo.
Sơn Điền chỉ cảm thấy sỉ nhục, nổi giận gầm lên một tiếng, giơ
đao vọt tới, bất quá lần này hắn thông minh hơn, không dám liều
mạng với Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc căn bản không thèm để ý, trực tiếp giơ đao
chém. Thuộc tính của hắn cao hơn Sơn Điền quá nhiều, Sơn Điền kia
rõ ràng chỉ là Đạo Tặc, lại dám cùng hắn chính diện đối chiến, đây
quả thực là muốn chết.
Thạch Trung Ngọc chính là muốn cứng chọi cứng, buộc Sơn Điền
liều mạng. Mới đầu Sơn Điền cũng liều mạng đón đỡ Thạch Trung Ngọc
công kích, huy động Thôn Chính đâm vào bộ vị yếu hại của Thạch
Trung Ngọc.
Thế nhưng rất nhanh thì phát hiện không đúng, Sơn Điền đột nhiên
nghĩ tới đây là trò chơi, mà không phải hiện thực chiến đấu. Lượng
máu của hắn đã bị Thạch Trung Ngọc chém xuống dưới một phần ba, vội
vàng triệt thoái ra phía sau.
- Làm sao vậy, Sơn Điền Quân? Chịu không được rồi?
Thạch Trung Ngọc khẽ cười hỏi.
Sơn Điền thở hổn hển, lau mồ hôi trên đầu nói.
- Xin lỗi, thiếu chút nữa quên đây là một trò chơi! Nếu là trò
chơi, vậy thì dùng phương thức của trò chơi để chiến đấu!
Nói xong, Sơn Điền biến thành một đoàn vụ khí, từ từ bay về phía
Thạch Trung Ngọc.
Chiêu số cổ quái này làm cho Thạch Trung Ngọc có chút khó giải
quyết, Chiến Thần Chi Nhận chém về phía vụ khí vài cái, thế nhưng
đều trực tiếp xuyên thấu qua vụ khí, không thể tạo thành tổn thương
gì.
Vụ khí kia từ từ bay tới trước người Thạch Trung Ngọc, đột nhiên
chuyển hóa thành hình người, Sơn Điền vung đao chém lên người Thạch
Trung Ngọc. Sau đó thân thể lại hóa thành vụ khí, tiếp tục phiêu
đãng.
Thạch Trung Ngọc bị một đao kia chém trở tay không kịp, trực
tiếp mang đi 1000 HP. Hiện tại đoàn vụ khí kia trực tiếp bao vây
Thạch Trung Ngọc, căn bản không biết Sơn Điền sẽ ở địa phương nào
công kích.
Vụ khí sau lưng run run, Sơn Điền đột nhiên xuất hiện ở phía sau
Thạch Trung Ngọc, lại một đao đánh lén, sau đó biến thành vụ khí
chạy tứ tán. Thạch Trung Ngọc chỉ có thể cười khổ lắc đầu, kỹ năng
ăn vạ như thế, hắn có thể làm gì được?
Dường như Sơn Điền hóa thành vụ khí thì không thể nói chuyện,
chỉ bao vây Thạch Trung Ngọc, thời thời khắc khắc chuẩn bị đánh
lén.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, được rồi, ngươi đã như vậy, ta chỉ
có thể ngưng tụ Khí Phách, từng cổ khí thế cường đại từ trong thân
thể Thạch Trung Ngọc tuôn ra, một đoàn một đoàn lấy hình cuộn sóng
khuếch tán xung quanh.
Vụ khí mờ ảo chịu không nổi khí thế của Thạch Trung Ngọc, bị
đánh văng ra mấy thước. Muốn lần nữa tới gần, là căn bản không có
khả năng.
Vụ khí vốn là trạng thái khí, bị Sơn Điền thao túng mới có thể
di động, thế nhưng lực lượng rất yếu, chỉ một trận gió cũng bị thổi
bay ra rất xa.
Hiện tại trong thân thể Thạch Trung Ngọc không ngừng phun ra
kình khí, vụ khí chỉ có thể du đãng ở xung quanh Thạch Trung Ngọc
năm thước, hơn nữa theo kình khí càng ngày càng cường đại, khoảng
cách này còn càng ngày càng xa.
Sơn Điền biết không thể như vậy, trực tiếp trôi dạt đến trên đầu
Thạch Trung Ngọc, sau đó hóa thành hình người, giơ đao chém
xuống.
Thạch Trung Ngọc ngưng tụ Khí Phách mới mười giây trực tiếp tuôn
ra, một cỗ khí lưu mạnh mẻ trực tiếp tuôn trào, bao phủ phạm vi
mười thước.
Sơn Điền vốn đang lao xuống, nhưng bị kình khí đánh bay, thân
thể đập vào vách động. Hắn cười khổ nhìn HP của mình, đã chỉ còn
lại mấy điểm, lại ngã xuống mà nói, sẽ là kết cục chết tươi. Bất
đắc dĩ, lần đầu tiên Sơn Điền cảm thấy uống thuốc là sỉ nhục như
vậy.
Nhìn Sơn Điền nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, lượng máu đã đầy lại,
Thạch Trung Ngọc biết hắn vừa rồi nhất định là uống dược thủy.
- Sơn Điền Quân, công bình chiến đấu sao có thể uống dược thủy
chứ?
Sơn Điền hơi đỏ mặt.
- Xin lỗi, Hinh Vũ Chi Thạch các hạ, lần này ta thua rồi!
- Thắng bại là chuyện thường binh gia, không cần quá để ý.
Thạch Trung Ngọc khoát khoát tay, rất có phong phạm cao
nhân.
- Không biết lần này Sơn Điền Quân tới Hoa Hạ ta là vì chuyện
gì?
Sơn Điền do dự một chút, cuối cùng nói.
- Trong lúc vô ý nhận một nhiệm vụ, tới lấy trộm Thiên Thành
Lệnh, hiện tại có đệ nhất cao thủ ở đây, xem ra là không có hy vọng
rồi.
Thạch Trung Ngọc nhíu mày, cái nhiệm vụ gì có thể hiểu tình
huống Thiên thành rõ ràng như vậy.
- Vậy Cửu Đầu Ấu Xà đâu?
Sơn Điền sửng sốt, nhất thời cười khổ, người thắng có quyền lợi
thu được một đồ vật của người chiến bại, sợ rằng Thạch Trung Ngọc
là muốn Cửu Đầu Ấu Xà. Xem ra lần này tới Hoa Hạ là vật gì cũng
không đạt được. Sơn Điền bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là
lấy Cửu Đầu Ấu Xà từ trong túi không gian ra.
Bình thường vật sống không cách nào bỏ vào túi không gian, thế
nhưng Sơn Điền dùng Phong Ấn Thạch bao phủ con non, có thể bỏ vào.
Thạch Trung Ngọc tiếp nhận Cửu Đầu Ấu Xà, không chút do dự bỏ vào
Túi Tu Di, sau đó nhìn Sơn Điền nói.
- Được rồi, nếu nhiệm vụ thất bại, các ngươi có thể đi.
- Ai.
Sơn Điền lưu luyến nhìn Thiên Thành Lệnh, sau đó nhìn Đạo Tặc
nói.
- Tiểu Trạch, đi!
- Vâng, Sơn Điền Quân.
Tiểu Trạch cũng bất đắc dĩ thở dài, hai người bóp nát một tảng
đá, trực tiếp biến mất khỏi huyệt động.
- Thạch ca, làm không tệ!
Nhìn thấy hai người đi, sáu nữ từ trong trạng thái ẩn thân đi
ra, Cơ Như Nguyệt rất cao hứng nhìn Thạch Trung Ngọc cười nói,
người yêu của nàng đang từ từ trưởng thành rồi.
- Lấy được Cửu Đầu Ấu Xà, sợ rằng lát nữa thành chủ sẽ ban
thưởng không ít!
- Hắc hắc!
Thạch Trung Ngọc cười lớn.
Vừa dứt lời, phía trên truyền tới thanh âm ùng ùng, vách động
lại mở ra.
- Chắc là ba vị cung phụng trở về!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Nhiệm vụ này cũng hoàn thành ah!
- Không biết Cửu Đầu Xà sẽ tuôn ra thứ gì? Sợ rằng những người
chơi kia sẽ đoạt hết!
Tuyết Sương Yên có chút luyến tiếc.
- Không biết BOSS cấp 80 sẽ có đồ tốt gì.
- Hắc hắc, không nên xem thường tốc độ đoạt trang bị của
NPC!
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý chút nào nói, nhiều NPC như
vậy, một khi đoạt trang bị, người chơi là cọng lông cũng không lấy
được.
- Nhiệm vụ hoàn thành, chúng ta cũng nên lui ra, sau đó đi
ngủ.
- Hắc hắc, ai nói nhiệm vụ hoàn thành?
Một thanh âm âm lãnh từ phía trên vang lên, đây không phải thanh
âm của ba vị cung phụng.