Thạch Trung Ngọc logout, nhìn đồng hồ đã 5h rạng sáng, hắn cũng
ngại đi tìm đám nữ nhân, trực tiếp nằm ngủ.
Sắp đến buổi trưa 10h, Thạch Trung Ngọc mới tỉnh lại. Đến phòng
bếp tùy tiện tìm vài thứ lót bụng, lại như kỳ tích không thấy Cơ
lão gia tử ở trong hoa viên, Thạch Trung Ngọc nhất thời buồn bực,
lẽ nào lão gia tử đi ra ngoài tầm hoa vấn liễu?
Cũng phải, chưa từng nghe Cơ Như Nguyệt nói sự tình nhà nàng, lẽ
nào Cơ lão gia tử…
Tuy tùy ý phỉ báng ngờ vực trưởng bối là không đúng, thế nhưng
Cơ lão gia tử ở trong lòng Thạch Trung Ngọc không có cảm giác
trưởng bối, ngược lại giống như hai bạn vong niên.
Chúng nữ vẫn còn ở trong phòng chơi game, Thạch Trung Ngọc lén
lén lút lút ra khỏi biệt thự.
Khu biệt thự này có một khu vui chơi của người lớn tuổi, Thạch
Trung Ngọc chuẩn bị đi nơi này nhìn.
- Ta đây có tính đi bắt kẻ thông dâm không?
Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực sờ mũi.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Thạch Trung Ngọc vang lên,
móc ra nhìn, lại là lão gia tử.
- Uy? Lão gia tử?
- A, Tiểu Thạch, ngày hôm nay ta không về nhà ăn cơm, có chút
việc, cùng mấy người bạn cũ đi ra ngoài chơi một chút.
- Ồ, lão gia tử, bây giờ ngài ở chỗ nào?
- Ta à? Ta ở trung tâm giải trí, làm sao vậy?
- Không đúng, vừa rồi ta đi qua trung tâm giải trí, không thấy
ngài a!
- Khái khái.
Bên kia truyền tới tiếng ho khan.
- A, cái này, khả năng ta ở địa phương tương đối vắng vẻ, ngươi
không nhìn thấy!
Thạch Trung Ngọc khách sáo vài câu, xem ra lão gia tử nhất định
là đi tầm hoa vấn liễu, lão đầu đáng thương.
Cúp điện thoại, Thạch Trung Ngọc đến thương điếm đối diện mua
thuốc lá, kết quả đến nửa đường, dĩ nhiên thấy một bóng người quen
thuộc.
Chỉ thấy Cơ lão gia tử đang cùng một bác gái đại khái bốn năm
mươi tuổi, ăn mặc rất khá vừa nói vừa cười đi tới.
Bởi vì bảo dưỡng tốt, võ thuật cao, kỳ thực Cơ lão gia tử thoạt
nhìn chỉ hơn bốn năm mươi tuổi. Đi cùng bác gái kia kỳ thực còn rất
xứng, không biết còn tưởng là hai vợ chồng già.
Thạch Trung Ngọc cố ý cúi đầu, như đang suy nghĩ tâm sự gì đi
tới, đi về phía hai người.
Đến phụ cận hai người, Thạch Trung Ngọc làm bộ đột nhiên hoàn
hồn, sau đó vô cùng ‘kinh ngạc’ nhìn thấy Cơ lão gia tử.
Hiển nhiên Cơ lão gia tử đã sớm phát hiện hắn, bất quá không
muốn gọi, không nghĩ đến Thạch Trung Ngọc lại đi qua, lão gia tử có
chút lúng túng nhìn Thạch Trung Ngọc cười cười.
- Lão gia tử! Ngài đi đâu vậy?
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc ‘hiếu kỳ’ hỏi, tuy hiện tại trong lòng
đã sắp cười ra nội thương.
- À?!
Cơ lão gia tử sửng sốt nhìn bác gái bên cạnh, lại nhìn Thạch
Trung Ngọc, trong đầu dùng sức xoay mấy vòng, sau đó nói.
- Ồ, ta giới thiệu cho ngươi một chút, đây là đồng chí Nguyệt
Lâm, ngạch, người nhà liệt sĩ. Nguyệt Lâm, đây là đồ đệ của ta, một
hỗn tiểu tử bướng bỉnh phá phách.
- Oh! Ngài chính là Nguyệt Lâm thẩm thẩm hiền lành dễ thân cận
mà lão gia tử thường nhắc tới kia!
Thạch Trung Ngọc nhất thời vui vẻ.
- Thực sự là nghe danh không bằng gặp mặt, ngài còn xinh đẹp hơn
lão gia tử nói!
Cơ lão gia tử nhất thời toát mồ hôi lạnh, ta có thường thường
nói sao? Bất quá vẫn rất hài lòng với Thạch Trung Ngọc, ngầm giơ
ngón tay cái.
- Ha hả, tiểu gia hỏa này thật biết nói chuyện!
Nguyệt Lâm nghe Thạch Trung Ngọc nói, ánh mắt cười nheo lại. Từ
cách ăn mặc của nàng, hiển nhiên là người cực kỳ chú ý bề
ngoài.
- A Vân, anh thường nói như vậy với vãn bối sao?
- Ha hả, tiểu gia hỏa kia chỉ thích khuếch đại! Bất quá hắn nói
cái này ngược lại là thật.
Cơ lão gia tử vội vàng tiếp lời, sau đó xoay người nhìn Thạch
Trung Ngọc.
- Tiểu Thạch, nhanh về luyện quyền, sau đó ta còn phải kiểm tra
thực lực của ngươi!
- Hắc hắc, lão gia tử, ta về trước, hai người đi chơi vui
vẻ!
Nói xong Thạch Trung Ngọc hấp ta hấp tấp chạy đi.
- Cái tiểu tử này!
Cơ lão gia tử cười mắng một tiếng, sau đó quay đầu nhìn Nguyệt
Lâm nói.
- A, Lâm Lâm…
- Được rồi, đã già như vậy, còn gọi Lâm Lâm! Anh cũng không sợ
người khác chê cười!
Tuy Nguyệt Lâm nói như vậy, thế nhưng trên mặt cười rất vui
vẻ.
- Không có việc gì, người nào chê cười, ta đánh hắn!
Cơ lão gia tử trực tiếp nâng nắm tay lên, tràn ngập hào hùng
nói.
- Cơ Vân Thăng ta một đời còn không có sợ qua người nào!
- Chỉ thích khoác lác!
Nguyệt Lâm liếc Cơ Vân Thăng cười nói.
- Được rồi, ngày hôm nay theo em đi mua đĩa hát!
- Đi, đi! Đi!
Thân ảnh hai người dần dần đi xa, Thạch Trung Ngọc từ trong góc
chui ra, sờ cằm một cái.
- Kỹ thuật tán gái của lão gia tử thật tốt! Bất quá bác gái kia
cũng không tệ! Ngô, trở về nói cho Như Nguyệt, hắc hắc, lão gia hỏa
này già mà không kính! Không biết có thể qua được cửa của Cơ Như
Nguyệt hay không!
Cơ Vân Thăng vốn muốn uy hiếp Thạch Trung Ngọc, bảo hắn không
được nói cho những người khác, nhưng không nghĩ Thạch Trung Ngọc
căn bản không lĩnh hội ý tứ của hắn.
Trở lại biệt thự, Thạch Trung Ngọc nhìn đồng hồ, phỏng chừng đã
sắp dọn cơm, vì vậy chờ ăn xong lại vào trò chơi.
Ngồi ở trên ghế, mở ti vi xem Ultraman.
Ultraman vẫn còn đang ra sức đánh chết từng tiểu quái thú, mỗi
khi đèn đỏ vang lên, chính là tiểu quái thú chết thảm.
Xem không lâu, Hướng Lâm, Hướng Lam mở cửa phòng, chuẩn bị đi
phòng bếp làm cơm. Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc nhàn nhã xem
Ultraman, không khỏi kinh ngạc.
- Lão gia tử đâu?
Hướng Lâm kỳ quái hỏi.
- Sao không cùng anh đoạt điều khiển từ xa?
Bình thường lão gia tử đều ép Thạch Trung Ngọc lên salon, sau đó
xem Teletubbies.
- Ồ, lão nhân kia đi ra ngoài tán gái rồi! Ngày hôm nay không về
ăn cơm!
Thạch Trung Ngọc mắt không chớp xem phim, trực tiếp hồi đáp.
- Nói tào lao!
Hướng Lam quýt Thạch Trung Ngọc một cái.
- Nói dối cũng không biết nói, lão gia tử là loại người như vậy
sao?
- Ai, không tin! Vừa rồi em thấy lão gia tử đi cùng Nguyệt Lâm
thẩm thẩm!
Thạch Trung Ngọc nói.
- Nguyệt Lâm?
Hướng Lâm sửng sốt, suy tư một chút.
- Ta dường như nghe lão gia tử nói qua cái tên này, chẳng lẽ
thật cùng Nguyệt Lâm thẩm thẩm...
- Ừm, có gian tình!
Thạch Trung Ngọc sờ cằm, phảng phất như Sherlock Holmes phá
án.