- Chuyện này cần phải cho cho Như Nguyệt tỷ, đây chính là đại
sự!
Hướng Lam nói, muốn chạy lên lầu.
- Đại sự gì!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp kéo nàng lại.
- Lão nhân gia muốn đến với Nguyệt Lâm thẩm thẩm, đây cũng không
có gì! Em không nên phá hư tình yêu xế bóng của lão nhân gia!
- Cái gì tình yêu xế bóng chứ!
Hướng Lam liếc mắt, trực tiếp ngồi ở bên cạnh Thạch Trung
Ngọc.
- Anh thử tưởng tượng, nếu như Nguyệt Lâm là thế lực đối địch
phái tới thì sao?
- Thế lực trong nhà lão gia tử lớn như vậy, còn không tra
được?
Thạch Trung Ngọc vừa ôm lấy eo thon của Hướng Lam, vừa xem
TV.
Hiển nhiên dưới tình huống này, chỉ số IQ của Hướng Lâm có thể
cao hơn Thạch Trung Ngọc.
- Một khi rơi vào yêu thương, chỉ số IQ của nam nhân sẽ không
cao đi nơi nào!
- Được rồi, em suy nghĩ một chút, lão gia tử đã tám mươi tuổi,
hắn ăn muối còn nhiều hơn chúng ta ăn cơm đấy!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp phản bác.
Hướng Lam hung hăng bấm Thạch Trung Ngọc một cái, mắt hạnh trừng
trừng.
Thạch Trung Ngọc bị Hướng Lam bấm, bàn tay thâm nhập vào trong
áo nàng vội vàng đưa ra ngoài, còn vô sỉ đưa lên mũi ngửi ngửi.
- Ừm, mùi sữa thơm nồng nặc.
- Đi tìm chết đi!
Hướng Lam cắn răng, lại nhéo lấy eo của hắn.
- Không nên bạo lực như vậy!
Thạch Trung Ngọc khổ hề hề nhìn Hướng Lam, sau đó biểu tìnhđột
nhiên biến đổi, tà ác cười nói.
- Nếu không lão công sẽ lấy bạo chế bạo!
- Hừ hừ, ai là lão công của em!
Hướng Lam ngẩng đầu lên, lườm nguýt Thạch Trung Ngọc.
- Hiện tại còn chưa kết hôn.
- Về sau sẽ kết hôn!
Thạch Trung Ngọc ôm Hướng Lam thật chặc.
Hướng Lam trầm mặc một chút, hỏi vấn đề mà chúng nữ đều rất quan
tâm nhưng không dám hỏi.
- Vậy anh chuẩn bị cưới người nào? Pháp luật quốc gia chúng ta
chỉ cho phép một vợ một chồng.
- Ả Rập có thể đa thê!
Thạch Trung Ngọc cười hì hì nói.
- Chúng ta nhập quốc tịch Ả Rập thì tốt rồi!
- Vậy anh còn có thể đại biểu Hoa Hạ sao?
Hướng Lam liếc mắt.
- Đến lúc đó anh sẽ là Ả Rập đệ nhất cao thủ.
Cũng phải, Thạch Trung Ngọc sờ mũi, có chút bất đắc dĩ nói.
- Anh đi thương lượng với quốc gia, ngô, không biết gia đình của
Như Nguyệt liên hệ chưa?
- Anh sẽ thương lượng cái gì? Huỷ bỏ chế độ một vợ một
chồng?
Hướng Lâm hỏi.
- Đó là đừng hòng mơ tưởng!
Hướng Lam trực tiếp trả lời.
- Đây là quốc sách cơ bản!
Thạch Trung Ngọc cũng khoát tay.
- Anh không ngu như vậy, anh chỉ nói cho phép anh cưới bảy vợ mà
không xúc phạm pháp luật!
- Có thể sao?
Hướng Lam hiển nhiên không quá tin tưởng.
- Quốc gia cũng không ngu như vậy, hơn nữa pháp luật ở trước mặt
mọi người là bình đẳng, bọn họ sẽ không cho anh đặc thù!
- Như vậy anh sẽ nói câu thứ hai!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.
- Nếu như không thể, anh nhập quốc tịch Ả Rập, đến lúc đó anh
chỉ có thể thành Ả Rập đệ nhất cao thủ! Chuyển vinh dự đệ nhất cao
thủ này cho quốc gia khác, sợ rằng quốc gia còn làm không được
chuyện ngu xuẩn như vậy!
- Vậy anh là đang uy hiếp quốc gia?!
Hướng Lam nói.
- Cẩn thận bọn họ tìm người ám sát anh, uy hiếp anh!
- Xuy, anh sẽ sợ sao?
Thạch Trung Ngọc giễu cợt, nếu như quốc gia biết ta là cao thủ
Tiên Thiên thứ năm, sợ rằng mượn hơi còn không kịp, ám sát? Đó là
không có việc gì tìm phiền toái cho mình.
- Được rồi, được rồi, chuyện đó sau này hãy nói, thời gian không
còn sớm, nên nấu cơm!
Hướng Lâm vội vàng nói, sau đó kéo Hướng Lam đi tới phòng
bếp.
Hiển nhiên đối với loại vấn đề này, vẫn là giao cho nam nhân cân
nhắc, nữ nhân, chỉ cần một kết cục hoàn mỹ mà thôi.
Hai nàng ở trong phòng bếp bận rộn, Thạch Trung Ngọc lại tiếp
tục xem phim.
Tuy biểu hiện ra rất vui vẻ, thế nhưng Thạch Trung Ngọc không
khỏi không suy nghĩ vấn đề danh phận của chúng nữ.
Trọng yếu nhất không phải phương diện danh phận pháp luật, mà là
cha mẹ của bọn họ.
Gia đình Cơ Như Nguyệt khẳng định không có ý kiến, cha mẹ của
Tuyết Sương Yên thì không nghe nàng nhắc qua, bất quá nghe chúng nữ
nói, loáng thoáng biết Tuyết Sương Yên và cha mẹ nàng quan hệ không
quá tốt, là rời nhà ra đi.
Hướng Lâm Hướng Lam thì rất phiền toái, mặc dù biết cha mẹ của
các nàng rất hài lòng với mình, thế nhưng vạn nhất biết mình muốn
kết hôn nhiều nữ nhân như vậy, sợ rằng sẽ trực tiếp trở mặt. Điểm
ấy Thạch Trung Ngọc rất đau đầu, còn Dương Tử, được rồi, tiểu nha
đầu 16 tuổi, còn chờ mấy năm nữa mới có thể kết hôn, vấn đề của
Dương Băng Dao không lớn.
Còn như Lý Lan, Lý Uy căn bản không phải vấn đề, sợ rằng mình
vừa nói ra, Lý Uy sẽ hai tay đồng ý.
Khổ não, đối phó cha mẹ của Hướng Lâm Hướng Lam thế nào đây?
Thạch Trung Ngọc xoa xoa huyệt Thái Dương, lực hấp dẫn của Ultraman
cũng giảm xuống.
- Ai, người khác là khổ não nữ nhân của mình quá ít, mình thì
khổ não giải quyết như thế nào! Ai, buồn a!
Thạch Trung Ngọc khẽ than.
- Buồn gì vậy!
Đột nhiên ngoài cửa truyền tới thanh âm quyến rũ, Thạch Trung
Ngọc vừa nghe liền biết là Dương Băng Dao.
- Ta buồn làm sao hỏi cưới Dương Tử đây!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp nói.
Dương Băng Dao liếc mắt, vẻ mặt u oán nói.
- Vậy ta thì sao?
Ngạch, đây cũng là một phiền phức! Thạch Trung Ngọc vỗ trán,
nhiều nữ nhân như vậy, phiền phức a!!
- Hừ hừ! Đã biết ngươi không có lá gan này!
Dương Băng Dao ai oán thở dài.
- Được rồi, ta không nói nữa! Dương Tử đâu?
- Đang chơi game!
Thạch Trung Ngọc nhìn lên lầu nói.
Dương Băng Dao ngồi ở bên cạnh Thạch Trung Ngọc.
- Đều lớn như vậy còn xem Ultraman!
- Ta cũng không phải xem Ultraman, ta là xem tiểu quái thú!
Thạch Trung Ngọc nói, bàn tay không đứng đắn ôm lấy eo của Dương
Băng Dao.
- Tới địa ngục đi, vậy còn không giống nhau!
Dương Băng Dao liếc mắt.
- Làm sao vậy!
Thạch Trung Ngọc không thỏa mãn leo lên gò ngực cao vút, sau đó
bị Dương Băng Dao hung hăng vỗ một cái.
- Xem Ultraman là buồn chán, xem tiểu quái thú thì tâm tình
thoải mái. Nhìn những Tiểu Nhật Bản kia bị chà đạp a.
- Kiến giải của ngươi thật đặc biệt!
Hiển nhiên cảm giác của Dương Băng Dao về người Nhật Bản cũng
không tốt.
- Bất quá tiểu quái thú cuối cùng vẫn bị Ultraman đánh ngã!
- Hắc hắc, ta chỉ muốn làm một Ultraman chinh phục tiểu quái
thú!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Quốc chiến sắp mở ra, đến lúc đó đi Nhật Bản tha hồ đánh!
- Đúng vậy! Nữ nhân Nhật Bản đúng là không tệ!
Dương Băng Dao đâu còn không minh bạch tâm tư của nam nhân.
- Ừm, không tệ, bất quá không hợp khẩu vị của ta!
Thạch Trung Ngọc lắc đầu.
- Đúng rồi, có một vấn đề muốn hỏi ngươi một chút.
- Ừm? Vấn đề gì?
Dương Băng Dao nói.
- Hắc hắc, ta muốn cưới mấy phụ nhân, thế nhưng không biết làm
sao nói với cha mẹ của các nàng, ngươi nói ta nên làm cái gì bây
giờ.
Thạch Trung Ngọc hỏi.
Dương Băng Dao trừng Thạch Trung Ngọc.
- Hoa tâm!
Sau đó suy nghĩ một chút, ở trong ánh mắt mong đợi của Thạch
Trung Ngọc, trực tiếp phun ra hai chữ.
- Tự ngộ!