- Cái gì?!
Cơ Như Nguyệt mở to hai mắt nhìn, đôi đũa trong tay trực tiếp
rơi trên bàn.
- Không có khả năng!
Tuyết Sương Yên há to miệng, bên trong nhét đầy cơm, lại chậm
chạp không thể nuốt vào.
Dương Băng Dao không nói gì, thế nhưng mắt hạnh nhìn chằm chằm
vào Thạch Trung Ngọc.
- Đại thúc, anh lại lừa người!
Tuy Dương Tử cũng bị dọa, thế nhưng hiển nhiên không quá tin
Thạch Trung Ngọc, bình tĩnh uống nước trái cây.
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Anh đã lừa gạt các em sao?
- Đã lừa gạt!
Chúng nữ đồng thanh nói.
- Được rồi!
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, nhẹ giọng lẩm bẩm.
- Người thuần khiết như anh làm sao sẽ lừa các em?
Anh còn thuần khiết, thuần khiết sẽ không cùng chúng ta như vậy,
đây là tiếng lòng của chúng nữ.
- Em có thể chứng minh, ảnh nói đều là thực!
Hướng Lam ở bên cạnh nói.
- Mọi người hẳn nhớ kỹ mấy ngày trước, Cơ lão gia tử đề cập qua
một người tên Nguyệt Lâm.
- Ồ, ta có chút ấn tượng, ta còn tưởng là gia gia ở chỗ này quen
vài người lớn tuổi, không nghĩ tới.
Cơ Như Nguyệt nhíu mày.
- Ta đi gọi điện thoại!
Nói xong đứng dậy đi gọi điện thoại.
- Uy! Ca!
- Ừm? Sao vậy muội muội, anh đang ăn cơm trưa đây!
- Ca, gần đây gia gia có nhờ anh điều tra người nào không?
- Không có! Hệ thống tình báo của chúng ta vẫn hoạt động bình
thường, làm sao vậy?
- Ồ, không có việc gì, vậy anh giúp em tra một chút, một người
tên Nguyệt Lâm, ân, đại khái bốn năm mươi tuổi, chắc là ở gần chỗ
chúng em.
- Ồ, tốt, anh sẽ nhanh chóng gửi tin tức. Bốn năm mươi tuổi,
ngô, có phải gia gia...
- Hì hì, có thể ah, ân, nhanh đi!
- Hắc hắc, được rồi, hắc hắc, xem ra nhà của chúng ta sắp có
chuyện vui! Ah, được rồi, em và Thạch Trung Ngọc...
- Ai nha, không nói cái này, đi tra chuyện kia trước, nếu không
sẽ xảy ra chuyện...
- A, được rồi được rồi! Anh lập tức đi nhay!
Cơ Như Nguyệt cúp điện thoại, về tới chỗ ngồi.
- Gia gia không có điều tra, đương nhiên không bài trừ đã dùng
phương pháp khác dò xét qua.
- Các em nha, tình yêu xế bóng của lão nhân gia, cần phải như
thế không?
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ nói.
- Làm sao không nên.
Cơ Như Nguyệt liếc mắt.
- Gia gia là người cầm quyền thực tế của Cơ gia, một nửa kia của
ngài chúng ta phải biết rõ ràng, nếu không vạn nhất là gián điệp
nơi nào phái tới.
- Các em nghĩ quá nhiều rồi!
Thạch Trung Ngọc uống một ngụm bia.
- Không nên suy nghĩ quá nhiều, lão nhân gia tự nhiên có ý tưởng
của lão nhân gia, vạn nhất chúng ta làm loạn, hảo tâm thành chuyện
xấu, cẩn thận lão gia tử đánh cái mông em!
- Tới địa ngục đi!
Cơ Như Nguyệt trừng mắt.
- Được rồi, không thảo luận vấn đề này nữa, nếu như chờ chút gia
gia về liền hỏi một chút, hắc hắc.
Xem ra là muốn Tam Đường Hội Thẩm, lão nhân đáng thương, tình
yêu xế bóng cũng không yên. Thạch Trung Ngọc mặc niệm cho lão gia
tử, thế nhưng tiếp lấy lại nhức đầu, phải đi làm nhiệm vụ Mỹ Đỗ Toa
a!
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa, BOSS cấp 65, danh tiếng này, thực lực này,
tự mình đi tới không phải muốn chết sao?
- Thạch ca! Tiếp qua hai ngày là lễ Giáng sinh, chúng ta đi
Shopping nha!
Dương Tử đột nhiên nói.
Lễ Giáng sinh? Thạch Trung Ngọc sửng sốt.
- Vật gì vậy?
- Lễ Giáng sinh?
Lúc này Hướng Lâm cũng nhớ tới, tràn đầy hưng phấn nói.
- Lễ Giáng sinh là cái gì? Anh chưa từng nghe qua!
Thạch Trung Ngọc lơ ngơ.
- Lễ Giáng sinh là ngày kỷ niệm của Cơ Đốc giáo!
Cơ Như Nguyệt tức giận trừng mắt liếc hắn một cái.
- Anh thật là, lễ Giáng sinh là sinh nhật của Chúa Jesus, vì vậy
tín đồ Cơ Đốc coi ngày đó là năm mới kết thúc và bắt đầu, giống như
tết nguyên đán của chúng ta vậy.
- Cơ Đốc? Ngày lễ của những điểu nhân kia có cái gì mà vui?
Thạch Trung Ngọc nhíu mày.
- Chúng ta chơi tết âm lịch không tốt sao, đi chơi ngày lễ của
điểu nhân, rảnh lắm sao?
- Đại thúc…
Dương Tử làm bộ đáng thương nhìn Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc rất nhanh thì thua trận.
- Được rồi được rồi, chúng ta đi Shopping! Bất quá Shopping lại
là cái gì?
- Đại thúc ngu ngốc, Shopping là mua sắm, đi dạo phố!
Dương Tử liếc mắt.
- Mới tốt nghiệp trung học cơ sở, không học thức, có thể trách
anh sao?
Thạch Trung Ngọc mặt dày nói.
- Ít nhất ta còn biết cộng trừ nhân chia nha!
Chúng nữ đầu đầy hắc tuyến.
- Được rồi! Nên vào trò chơi!
Leng keng…
Đột nhiên chuông cửa vang lên.
- Ai đó?
Dương Tử để đũa xuống, chạy qua nhìn xem, quay đầu hô.
- Đại thúc, là một nhân viên bưu chính!
Nhân viên bưu chính?
- Chúng ta có bưu kiện sao?
Thạch Trung Ngọc buồn bực hỏi.
- Không có?
Chúng nữ dồn dập lắc đầu.
Dương Tử mở cửa đi ra ngoài nhận bưu kiện.
- Đại thúc, là của anh!
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, nhìn Dương Tử đưa cái hộp
tới.
- Người nào cho anh? Ừ? Thanh âm gì?
Thạch Trung Ngọc nghe được bên trong có thanh âm ‘tí tách’.
- Ừm?
Một loại dự cảm bất tường xông lên đầu, Thạch Trung Ngọc quát to
một tiếng.
- Không tốt! Lựu đạn!
Trực tiếp ném cái hộp ra ngoài.
Chúng nữ nhất thời hoảng sợ, vội vàng nằm ở trên mặt đất.
Túi bay ra ngoài, thế nhưng một chút động tĩnh cũng không
có.
Trầm mặc một hồi.
- Đại thúc, anh xem phim hành động nhiều nên hoang tưởng
sao?
Dương Tử oán trách nằm ở trong lòng Thạch Trung Ngọc nói.
Thạch Trung Ngọc sờ đầu, chẳng lẽ thần kinh của mình quá nhạy
cảm?
- Các em đừng nhúc nhích, anh đi xem!
Vận chuyển chân nguyên trong cơ thể, từ từ đi tới.
Bên trong vẫn vang lên thanh âm ‘tí tách’.
Có chân nguyên hộ thể, Thạch Trung Ngọc cũng can đảm, nhặt hộp
lên, từ từ mở ra.
- Ngạch?
Nhìn thấy vật trong hộp, Thạch Trung Ngọc hết chỗ nói rồi. Một
cái đồ chơi nho nhỏ giống như Thủy Tinh Cầu, bên trong có ông già
Noel thổi hoa tuyết, phía dưới còn có một cái đồng hồ báo thức vang
tí tách, kèm theo một cái thiệp.
- Hì hì, đại thúc, Noel vui sướng! Cái Thủy Tinh Cầu này là em
tự làm, hì hì, tuy đồ vật bên trong không phải công lao của em, thế
nhưng cũng coi như có một phần nỗ lực của em! Hì hì, hy vọng anh
mỗi ngày vui vẻ, ngô, còn nữa, lúc nào đại thúc mới tới tìm em đây,
em rất muốn cùng anh...
By, Trần Mộc Sương.