- Trần Mộc Sương là ai?
Cơ Như Nguyệt nhìn tờ giấy kia, sắc mặt âm trầm.
- Ngạch, cái này, cái kia…
Thạch Trung Ngọc đổ mồ hôi, sao nha đầu kia cũng nhảy ra
chứ.
- Nói!
Sắc mặt Cơ Như Nguyệt phát lạnh, tốt ngươi một cái Thạch Trung
Ngọc, có 6 nữ nhân chúng ta còn chưa đủ, hiện tại lại tới một cái
Trần Mộc Sương!
- Muội muội của Bạo Quân.
Thạch Trung Ngọc thành thật trả lời.
- Cái gì?!
Chúng nữ sửng sốt.
Thạch Trung Ngọc không thể làm gì khác hơn là nói rõ sự
thật.
Lại là một tiểu nha đầu vị thành niên, mọi người nhất thời trầm
mặc.
- Nói đi, chuyện này xử lý như thế nào.
Cơ Như Nguyệt giống như chủ nhà vỗ bàn.
Chúng nữ hung tợn nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Quỳ vỏ sầu riêng!
- Chúng ta làm gì có vỏ sầu riêng.
- Đánh đòn?
- Lớn như vậy còn đánh đòn?
- Vậy làm sao bây giờ?
Chúng nữ kỷ kỷ tra tra nói, nghĩ tới nghĩ lui lại nghĩ không ra
một phương pháp tốt. Quá nặng, các nàng đau lòng, quá nhẹ lại sợ
Thạch Trung Ngọc không chừa tật hoa tâm.
- Hướng Lâm, em đi cầm gói mì ăn liền tới!
Cơ Như Nguyệt vung tay lên.
- Để ảnh quỳ, không cho phép mì ăn liền vỡ!
- Gì?!
Thạch Trung Ngọc nhất thời mở to hai mắt, còn có chiêu số càng
ác độc hơn sao?
Hướng Lâm nghiêm mặt, trong mắt không nhịn được hiện ra tiếu ý,
có thể nhìn thấy Thạch Trung Ngọc ăn giáo huấn, cảm giác này còn
rất khá.
Để Thạch Trung Ngọc quỳ lên mì ăn liền, đưa lưng về phía TV.
Chúng nữ lại mở Ultraman, vui vẻ xem phim.
- Trời ạ, còn có sự tình dằn vặt người hơn nữa sao!
Thạch Trung Ngọc nghe thanh âm tiểu quái thú tru lên, lại không
thể quay đầu xem, tâm lý như có hàng vạn hàng nghìn con kiến
cà.
- Không lâu a, chỉ 20 phút, ân, vỡ một chút thêm năm phút!
Cơ Như Nguyệt bắt chéo hai chân, rất đắc ý ngồi ở trên ghế.
Rất có phong phạm nữ chủ nhân, Thạch Trung Ngọc cảm giác mình
thành viêm khí quản (*ý là sợ vợ không nói được ấy) trong truyền
thuyết!
Cuộc sống sau này làm sao qua a, Thạch Trung Ngọc có chút bi
ai.
20 phút trôi qua, vẻ mặt Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ đứng lên.
May mắn có chân nguyên chống đỡ, năng lực khống chế thân thể tạm
được. Bất quá cảm thấy mệt mỏi sắp hư nhược rồi, đầu gối mềm
nhũn.
- Được rồi, đa tạ lão bà đại nhân!
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc đau khổ nói.
- Anh nhớ cho kỹ, nếu như còn dám tìm một người, lần sau chính
là 40 phút, sau nữa 80 phút, sau nữa 160 phút, anh nhìn đó mà
làm!
Thời gian phạt Thạch Trung Ngọc vừa qua, chúng nữ sừng sộ trở về
phòng.
- Còn nữa, trong vòng 3 ngày không đươc lên giường của chúng em,
chính anh giải quyết đi!
Trước khi Cơ Như Nguyệt đóng cửa phòng, quay đầu nói với Thạch
Trung Ngọc.
Ai, nhân sinh đáng thương!
Nhưng không nghĩ, sau khi chúng nữ đóng cửa phòng đều cười điên
rồi.
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc buồn bực về phòng, trực tiếp chui vào
cabin trò chơi.
Vẫn là lò rèn của Tương Viên, lão nhân này không ở trong phòng,
hiển nhiên lại cùng quả phụ lêu lổng. Thạch Trung Ngọc ở trong
phòng tìm tìm, nhìn có trang bị gì lưu lại không.
Hai tay trống không, Thạch Trung Ngọc ra khỏi lò rèn. Kế tiếp
phải đi tìm nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa, thông báo chúng nữ một tiếng. Thạch
Trung Ngọc liền bước lên Truyền Tống Trận. Chuyện lần này, thực lực
của chúng nữ còn không mạnh mẽ, không giúp được gì, thậm chí còn có
khả năng cản trở.
- Đại nhân muốn đi đâu?
Truyền tống viên hiển nhiên là biết thân phận của Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc thản nhiên nói.
- Đi Tử Vong Sa Mạc, tìm Mỹ Đỗ Toa.
Ánh mắt truyền tống viên nhất thời sáng lên, vẻ mặt mừng rỡ
nói.
- Không nghĩ tới đại nhân đã có thực lực như thế! Tiểu nhân lập
tức mở ra Truyền Tống Trận!
Bạch quang lóe lên, Thạch Trung Ngọc xuất hiện ở trong một trấn
nhỏ gần Tử Vong Sa Mạc. Cái trấn nhỏ này không quá phồn vinh, khắp
nơi cát vàng, chỉ có hơn mười gia đình.
Tử Vong Sa Mạc là bản đồ cấp 55, bây giờ còn chưa có người chơi
có thực lực qua đây. Bất quá không được mấy ngày, nơi đây sẽ kín
người hết chỗ.
Cũng không cần tiếp tế gì, hiện tại dược thủy trên người Thạch
Trung Ngọc là ăn cũng ăn không hết, phân cho chúng nữ một ít, còn
có hơn 20 vạn bình.
Trong Tử Vong Sa Mạc, quái vật từ cấp 58 đến cấp 60, có thể nói
là một bản đồ luyện level cao cấp.
Bất quá nơi đây khắp nơi cát vàng, thật không quá dễ chịu.
Một con Sa Mạc Trùng từ trong cát chui ra, bắn độc châm về phía
Thạch Trung Ngọc, tuy chỉ rơi bốn mươi năm mươi điểm HP, thế nhưng
độc châm lại mang theo độc tính, có thể chậm lại 25% tốc độ di
động, điều này làm cho Thạch Trung Ngọc rất đau trứng.
Tử Vong Sa Mạc không có địa đồ, Thạch Trung Ngọc chỉ có thể từ
từ lục lọi. Toàn bộ bản đồ là một mảnh đen như mực, chỗ Thạch Trung
Ngọc đứng là dưới góc phải, đi vài chục phút mới tới một chút. Bất
quá đã xác định rõ phương hướng, Thạch Trung Ngọc trực tiếp sử dụng
Vân Vận Thể.
Thân thể biến thành một đoàn mây mù, nhưng lại có ý thức, thấy
được cảnh sắc chung quanh, chỉ là nhìn 360 độ, làm Thạch Trung Ngọc
có chút không thích ứng.
Di động thuần túy là dựa vào ý niệm, tập luyện một chút, Thạch
Trung Ngọc liền khống chế mây mù bay về phía trung tâm.
Vân Vận Thể có thể nói là một loại hình thái phi hành khác. Một
giây mười mét, Thạch Trung Ngọc cảm giác mình như lái xe thể thao
bay nhanh trong sa mạc. Bất quá không có cảm giác cuồng phong thổi
qua khuôn mặt, không có chút xúc cảm. Chỉ là xung quanh không ngừng
biến ảo cảnh sắc.
Chỉ chốc lát, trên bản đồ xuất hiện một con đường thật dài, đây
là phạm vi Thạch Trung Ngọc đi qua.
Nhìn dáng vẻ, chỉ nửa giờ là có thể đến trung tâm Tử Vong Sa
Mạc.
Vẫn là cát vàng, có đôi khi gặp phải bão cát, Thạch Trung Ngọc
chỉ có thể tránh né. Không có biện pháp, hiện tại hắn chỉ là một
đoàn mây mù, bão cát muốn tới, chính là một chuỗi dài -50 -50 mất
máu, sợ đến Thạch Trung Ngọc thấy bão cát là đi đường vòng.
Bất quá trong trò chơi sẽ không chân chính giống như sa mạc,
luôn là bão cát xuất hiện, nếu không người chơi sẽ không tới nơi
này luyện cấp. Quái vật không giết được, ngược lại rớt cấp, cái này
liền không xong.
Lãnh địa của Mỹ Đỗ Toa là một ốc đảo to lớn ở trong sa mạc, lớn
chừng một thành thị. Mỹ Đỗ Toa hiển nhiên cũng phát triển bộ lạc
của mình, trong ốc đảo có rất nhiều kiến trúc bằng gỗ, bất quá chỉ
một hai tầng, nền sa mạc cũng không phải dễ xây dựng như vậy.
Bất quá nơi này ít nhất cư trụ mấy vạn Mỹ Đỗ Toa. Những Mỹ Đỗ
Toa ở chung quanh cảnh giới cũng không có chú ý tới Thạch Trung
Ngọc, chỉ số IQ không cao.
Rất nhanh, Thạch Trung Ngọc đến trung tâm lãnh địa của Mỹ Đỗ
Toa, một kiến trúc cao ba tầng, xem như đẹp mắt ở nơi đây rồi, hẳn
là trụ sở của nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa.