Mỹ Đỗ Toa cũng là một loại sinh vật hình người, nửa người trên
là hình người nữ tính, nửa thân dưới là đuôi rắn. Bất quá tuy khuôn
mặt cực kỳ xinh đẹp, thế nhưng tóc là vô số con rắn nhỏ, lại để cho
bọn họ có vẻ khủng bố như vậy.
Thạch Trung Ngọc còn phát hiện trong Mỹ Đỗ Toa dĩ nhiên không có
nam tính, toàn bộ đều là nữ tính. Bộ ngực cao vút dùng bì giáp đơn
sơ bao vây. Bất quá Thạch Trung Ngọc lại cảm thấy chỉ cần hơi vận
động kịch liệt, sợ rằng bì giáp kia sẽ rơi xuống. Quá vĩ đại, từng
cái đều là hung khí A cup!
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa càng xinh đẹp, thắt lưng như rắn nước, nhẹ
nhàng giãy dụa, bộ ngực càng lớn, Thạch Trung Ngọc cảm giác thoạt
nhìn còn lớn hơn Dương Băng Dao.
Thạch Trung Ngọc hóa thành vụ khí vừa bay vào gian phòng, nữ
hoàng Mỹ Đỗ Toa liền phát hiện.
- Người nào!
Đôi mắt trực tiếp nhìn về phía Thạch Trung Ngọc hóa thành mây
mù.
Thạch Trung Ngọc vội vàng biến thành hình người, sờ mũi nói.
- Bị ngươi phát hiện!
- Hừ! Trên người của ngươi nặng mùi như vậy, ta làm sao có thể
không phát hiện?
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa cười lạnh.
- Nhân loại, ngươi đến lãnh địa của ta có chuyện gì!
- Ngạch, bằng hữu của ta bị Cửu Đầu Xà hóa đá, cho nên muốn đến
xin một đóa Thanh Tịnh Liên!
Thạch Trung Ngọc nói, hắn cũng không muốn cùng nữ hoàng Mỹ Đỗ
Toa cứng đối cứng.
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa nghe Thạch Trung Ngọc nói lên Thanh Tịnh
Liên, nhất thời một luồng khí nóng bốc lên.
- Hỗn đản, lại vẫn dám ở trước mặt của ta nói Thanh Tịnh
Liên!!
Đoản trượng trong tay vung lên, một đoàn độc khí màu xanh vọt về
phía Thạch Trung Ngọc.
Mẹ kiếp, không nói rõ ràng liền động thủ! vụ khí mới vọt tới
trước mặt Thạch Trung Ngọc, Phản Xạ Khiên bên hông nhấp nhoáng một
đoàn ánh sáng, trước người Thạch Trung Ngọc lóe lên một tầng hộ
thuẫn trong suốt, độc khí xanh biếc bị phản xạ trở về.
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa nhíu mày, vung tay đánh tan vụ khí. Nhìn tấm
chắn nhỏ bên hông Thạch Trung Ngọc, kinh hô một tiếng.
- Phản Xạ Khiên?!
Thần sắc kia, hiển nhiên có chút kiêng kỵ Phản Xạ Khiên.
Trong lòng Thạch Trung Ngọc nhất thời vui vẻ, nhìn bộ dạng là có
môn đạo, không khỏi nói.
- Nữ Hoàng Bệ Hạ, ta thật không có ác ý! Chỉ muốn cầu một đóa
Thanh Tịnh Liên!
- Ai.
Ánh mắt nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa phức tạp nhìn Thạch Trung Ngọc, than
nhẹ một tiếng.
- Quên đi, trong tộc chúng ta đã không có Thanh Tịnh Liên!
- Không có?!
Thạch Trung Ngọc ngạc nhiên.
- Làm sao có thể không có?
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa nói.
- Mấy ngày trước, có một tên trộm chui vào Ngự Hoa Viên của ta,
trộm đi tất cả Thanh Tịnh Liên! Ô ô, ta ưa thích dùng nó tắm nhất,
cứ như vậy không còn!!! Tên trộm kia thực quá hỗn đản!
Tắm... tắm cánh hoa... Mỹ Đỗ Toa này thật phung phí của trời!
Thạch Trung Ngọc thật muốn bóp chết nàng.
- Hinh Vũ Chi Thạch!
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa đột nhiên nói, đối với nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa
biết tên của mình, Thạch Trung Ngọc cũng không kỳ quái.
- Có chuyện gì?
- Không biết ngươi có thể giúp ta cướp về Thanh Tịnh Liên
không!
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa cắn răng nghiến lợi nói.
- Tuyệt đối là những Sa Nhân ghê tởm kia trộm Thanh Tịnh
Liên.
- Ngạch, Nữ Hoàng Bệ Hạ khẳng định như vậy?
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Phải, những Sa Nhân nhát gan kia lại muốn khai chiến với Mỹ Đỗ
Toa vĩ đại chúng ta! Chỉ có Thanh Tịnh Liên mới có thể ngăn cản
thiên phú Thạch Hóa Nhãn của Mỹ Đỗ Toa. Cho nên nhất định là những
Sa Nhân kia giở trò quỷ.
- Tốt, lãnh địa Sa Nhân ở đâu?
Thạch Trung Ngọc nói.
- Cầm cái này.
Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa không biết từ nơi nào lấy ra một hòn đá
nhỏ.
- Lãnh địa Sa Nhân ở hương bắc, đi đại khái 30 km, nơi đó thường
thường có cát lún xuất hiện, đi qua cát lún, ngươi có thể tiến vào
lãnh địa Sa Nhân. Bất quá chỉ có cầm tảng đá này, mới có thể cam
đoan không bị cát lún đè chết.
Thạch Trung Ngọc vội vàng tiếp nhận hòn đá kia, sau đó nhìn nữ
hoàng Mỹ Đỗ Toa nói.
- Ta đi trước, chờ tin tức của ta.
Nói xong trực tiếp biến thành mây mù ly khai, hắn nhìn những con
rắn nhỏ trên đầu Mỹ Đỗ Toa kia liền muốn ói.
30 km, nói dài không dài, bảo ngắn cũng không ngắn, lấy tốc độ
của Thạch Trung Ngọc, bất quá mấy phút đã đến.
Ở giữa không trung nhìn thấy tình huống giống như Mỹ Đỗ Toa nói,
thường thường có cát lún xuất hiện, Thạch Trung Ngọc nhất thời hết
chỗ nói rồi.
Cái này gọi là thường thường có cát lún xuất hiện? Đây toàn bộ
là bồn địa cát lún a!!
Xung quanh đều là cồn cát thật cao, làm thành một bồn địa nhỏ.
Trong bồn địa cát không ngừng lún xuống, Thạch Trung Ngọc không rõ
ràng, nơi nào đến nhiều cát như vậy. Bất quá cũng lười quản, trực
tiếp biến thành hình người, nắm tảng đá nhảy xuống.
Hắn cũng không dám dùng hình thái mây mù, vạn nhất cái kia giống
như bão cát, bị đè ép cũng không ngừng mất máu, vậy hắn chạy cũng
chạy không thoát.
Từ phía trên xem còn không có cảm giác gì, nhưng đến phía dưới,
mới cảm giác được cát lún khủng bố, dường như dưới bồn địa là nơi
trống không, cát lún không ngừng hạ xuống, phát ra tiếng oanh minh
đinh tai nhức óc. Thạch Trung Ngọc do dự một chút, cuối cùng vẫn
nhảy vào trong miệng cát.
Thạch Trung Ngọc vừa đứng ở trên cát lún, thân thể không ngừng
hạ xuống. Chỉ chớp mắt, toàn bộ phần eo trở xuống đều ngập ở trong
cát.
Hòn đá trong tay Thạch Trung Ngọc từ từ tràn ra lục quang quỷ
dị, nhất thời xung quanh thân thể Thạch Trung Ngọc xuất hiện một
tầng hộ thuẫn màu xanh thật mỏng, bảo vệ lấy hắn.
Rất nhanh, cả người Thạch Trung Ngọc lâm vào trong cát, xung
quanh chỉ là một vùng tăm tối.
Chỉ cảm thấy thân thể không ngừng hạ xuống, hạ xuống, cũng không
biết lúc nào mới đến đáy, có hộ thuẫn bảo vệ, nên hắn không cảm
giác được áp lực.
Rất nhanh, Thạch Trung Ngọc cảm giác hai mắt tỏa sáng, thân thể
từ trong cát lún rớt ra.
Nhìn bốn phía, đây là một huyệt động cực kỳ u ám, trên đỉnh đầu
cát lún không ngừng di động tới, nhưng không có một hạt cát rơi
xuống, giống như có một vật vô hình cản trở.
Thạch Trung Ngọc mở bản đồ nhìn, lại phát hiện mình ở trong Sa
Nhân huyệt động. Hiển nhiên đã đến mục đích, hiện tại phải suy tính
làm sao đi trộm Thanh Tịnh Liên. Còn nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa nói hắn
mang một chút về cho nàng, Thạch Trung Ngọc lại quên đến chân trời
góc biển. Thanh Tịnh Liên dùng để tắm, quá xa xỉ!