Xung quanh là tường bằng đá, hơn nữa là chồng chất lên, nhìn rất
cổ quái.
Đi không lâu, phát hiện một khúc quanh, Thạch Trung Ngọc hóa
thành mây mù bay lên nóc huyệt động, như vậy sẽ không dễ dàng bị
người nhận ra.
Yên tĩnh bay đi, bất quá Thạch Trung Ngọc cũng phát hiện một
nhược điểm của Vân Vận Thể. Tốc độ cố định là một giây mười thước,
nói cách khác mặc kệ ngươi muốn tăng hay giảm cũng là mười
thước.
Vì vậy trên đỉnh huyệt động xuất hiện một màn khôi hài, một đoàn
vụ khí đột ngột động một cái, bay ra mười thước sau đó dừng lại,
tiếp đó lại động một cái.
Qua bảy tám chỗ ngoặc, Thạch Trung Ngọc rốt cục phát hiện Sa
Nhân. Sa Nhân chân chính, hoàn toàn có hạt cát tạo thành, trên
người quấn quít một ít vải, bì giáp gì gì đó. Không có chân, phía
dưới là một đoàn hạt cát, chậm rãi di động tới. Có hai cánh tay,
thế nhưng không có bàn tay, chỉ là một đoàn ngốc ngốc.
Thuật thăm dò quăng tới, biến thành hình thái mây mù cũng chỉ có
thể sử dụng thuật thăm dò.
Sa Nhân, cấp 55, HP 450000, vật lý thương tổn giảm 85%.
Mẹ kiếp, quả nhiên, thấy hình thái của nó, Thạch Trung Ngọc đã
biết không có biện pháp gì tốt, công kích của mình căn bản không
thể tạo thành tổn thương bao lớn.
Trên đường Sa Nhân càng ngày càng nhiều, Thạch Trung Ngọc có
chút lo lắng sẽ bị phát hiện. Bất quá cảm giác làm tặc thật đúng là
rất kích thích.
Ngoại trừ Sa Nhân quấn vải, một ít Sa Nhân mặc bì giáp, tay cầm
vũ khí cũng từ từ xuất hiện.
Sa Nhân đội trưởng, cấp 56, HP 600000, tinh anh, vật lý thương
tổn giảm 90%, kỹ năng Ném Mạnh.
Sa Nhân thống lĩnh, cấp 58, HP 1000000, BOSS, vật lý thương tổn
giảm 95%, kỹ năng Ném Mạnh, Sa Bạo.
BOSS thứ nhất xuất hiện ở trước mặt Thạch Trung Ngọc, bất quá
nhìn thân thể cao tới 4 mét, hầu như đến nóc huyệt động, Thạch
Trung Ngọc do dự. Không phải do dự có thể giết chết hay không, mà
là do dự mình có thể đi qua hay không.
- Sa Nhân này không có đầu óc, cũng không quá thông minh
nha!
Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ, nhẹ nhàng đi qua.
Chậm rãi tới gần Sa Nhân thống lĩnh, Thạch Trung Ngọc khẩn
trương. Chỉ cần xuất hiện dị trạng, hắn sẽ trực tiếp rút lui
Chậm rãi tới gần, mặc dù nói chậm rãi, thế nhưng tốc độ di động
là cố định, muốn chậm cũng chậm không bao nhiêu. Chỉ di động vài
cái, đã tới bên cạnh Sa Nhân thống lĩnh.
Nhìn cái đầu hoàn toàn do hạt cát tạo thành, Thạch Trung Ngọc có
chút muốn ói. Sa Nhân thống lĩnh kia hiển nhiên không có phát hiện
Thạch Trung Ngọc, trong lòng mừng rỡ, trực tiếp bay vào sâu trong
huyệt động.
Sa Nhân thống lĩnh hầu như mỗi qua một đoạn sẽ gặp một cái, bất
quá Thạch Trung Ngọc không còn lo lắng, trực tiếp xông vào
trong.
Chỉ chốc lát thì đến một huyệt động to lớn.
Nơi đây giống như một thành trấn, rất nhiều Sa Nhân rục rịch ở
bên trong. Thạch Trung Ngọc nhìn hạt cát trên đỉnh đầu, trong lòng
có chút may mắn, may mắn không phải trực tiếp rơi đến nơi đây, nếu
không một đoàn Sa Nhân xông tới, mình muốn chạy cũng không kịp.
Trong những Sa Nhân này có không ít biết pháp thuật viễn
trình.
Sa Nhân tế tự, cấp 57, HP 500000, vật lý thương tổn giảm 80%, kỹ
năng Sa Tiễn, Sa Bạo, Đại Địa Chúc Phúc.
Sa Nhân xạ thủ, cấp 57, HP 550000, vật lý thương tổn giảm
85%.
Tuy không thấy cung tiễn của Sa Nhân xạ thủ, nhưng lại có thể
công kích viễn trình, Thạch Trung Ngọc kỳ quái, bất quá cũng lười
suy nghĩ, ngược lại những Sa Nhân này mình công kích là không có
bao nhiêu tác dụng.
Thạch Trung Ngọc lại ở chỗ này thấy được một vài thương nhân,
dường như có thể buôn bán đồ đạc. Bất quá nhìn từng cái tên đỏ rực,
hiển nhiên là trận doanh đối địch, hắn cũng không có ý tưởng xuống
dưới trao đổi.
Rất nhanh liền thấy chỗ ở của Sa Hoàng, một pháo đài lớn hơn chỗ
của nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa không biết bao nhiêu lần, hoàn toàn do cát
đất ngưng tụ thành.
Thạch Trung Ngọc thấy được một nhân loại, ở trong đàn Sa Nhân
lại thấy được một nhân loại. Còn giống như người chơi, nhìn vũ khí
trang bị hẳn là một Đạo Tặc.
Người chơi kia đang cùng một thương nhân Sa Nhân mua vật gì đó,
Thạch Trung Ngọc kỳ quái, sao người này không bị những Sa Nhân kia
công kích?
Thạch Trung Ngọc ném tới thuật thăm dò.
Nguyệt Hạ Cô Lang, cấp 47, chức nghiệp Thích Khách.
Đối với người chơi, cũng chỉ có thể thấy nhiều như vậy, những số
liệu khác sẽ không biểu hiện. Đây còn là bởi vì thuật thăm dò của
Thạch Trung Ngọc ở sau khi chuyển chức thành Cuồng Đao có đề thăng,
nếu không nhiều lắm chỉ tra xét được cái tên mà thôi.
Nguyệt Hạ Cô Lang, danh tự này chưa nghe qua, bất quá cấp 47,
chắc là đã lên bảng xếp hạng, lẽ nào là một trong hai người chơi ẩn
núp tính danh?
Có phải có âm mưu gì không? Thạch Trung Ngọc không ngừng suy
nghĩ.
Nguyệt Hạ Cô Lang chậm rãi mua đồ, sau đó đi tới pháo đài. Nhìn
dáng vẻ cung kính của các thủ vệ, hiển nhiên Nguyệt Hạ Cô Lang ở
trong Sa Nhân tộc có danh vọng rất cao, Thạch Trung Ngọc càng ngoài
ý muốn, từ từ theo Nguyệt Hạ Cô Lang đi vào trong.
Nguyệt Hạ Cô Lang xe nhẹ đường quen đi tới kiến trúc cao lớn
nhất trong pháo đài.
Một Sa Nhân ít nhất cao năm mét, đang ngồi ở trên ngai vàng,
thấy Nguyệt Hạ Cô Lang đi vào, thanh âm của Sa Nhân Vương ồm ồm
vang lên.
- Nguyệt Hạ Cô Lang, bằng hữu của ta, ngươi phải đi sao?
- Vâng, Sa Nhân Vương tôn kính.
Nguyệt Hạ Cô Lang chào một cái, sau đó cười híp mắt nói.
- Ồ, thật đáng tiếc, xin tha thứ chúng ta tiếp đãi không chu
toàn!
Sa Nhân Vương thân thiết nói.
- Đối với ngươi lần này mang đến cho chúng ta Thanh Tịnh Liên,
chúng ta cực kỳ cảm tạ!
- Những thứ này đều là ta phải làm!
Thanh Tịnh Liên lại là người này trộm! Thạch Trung Ngọc cảm thấy
ngoài ý muốn, nguyên lai là nhiệm vụ của người này.
- Được rồi! Khiêm tốn thì không cần nhiều lời, tập quán nói
chuyện của nhân loại thật phiền phức.
Sa Nhân Vương đưa tay vào trong thân thể, móc ra một cái chủy
thủ nho nhỏ đưa cho Nguyệt Hạ Cô Lang.
- Lễ vật này xem như là chúng ta cảm tạ ngươi trợ giúp, mặc dù
chỉ là một thanh Tiên khí, thế nhưng đã đủ làm thù lao!
Nghe được là Tiên khí, Nguyệt Hạ Cô Lang nhất thời đại hỉ, sau
đó từ trong bọc móc ra một cây chủy thủ khác, hai thanh chủy thủ
giống nhau như đúc, chỉ là phương hướng lưỡi dao tương phản.