Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 879: CHƯƠNG 879. VONG ÂN PHỤ NGHĨA?

- Sa Nhân Vương, thực quá cảm tạ, ta chờ chủy thủ thật lâu!

Nguyệt Hạ Cô Lang cười hì hì tiếp nhận chủy thủ mà Sa Nhân Vương

đưa tới.

- Ngươi thoả mãn thì tốt rồi!

Sa Nhân Vương Hiển có chút bất ngờ, sau đó nói tiếp.

- Hy vọng về sau ngươi có thể thường thường qua đây.

- Khả năng về sau ta sẽ không tới nữa!

Đột nhiên Nguyệt Hạ Cô Lang tà ác nở nụ cười

- Oh? Vậy thì thật đáng tiếc!

Sa Nhân Vương hiển nhiên không quá hiểu rõ biểu tình của nhân

loại.

Nguyệt Hạ Cô Lang nói.

- Sa Nhân Vương, ta đột nhiên còn muốn mượn một vật!

- Oh? Ngươi còn muốn cái gì, bằng hữu của ta?

Sa Nhân Vương kỳ quái hỏi.

- Mượn chút EXP!!

Nguyệt Hạ Cô Lang cười lạnh, sau đó nhảy lên, chủy thủ trong tay

cắt qua cổ Sa Nhân Vương.

Chủy thủ đen nhánh trực tiếp chém đứt nửa cái cổ của Sa Nhân

Vương.

- Hỗn đản!!

Sa Nhân Vương nổi giận gầm lên một tiếng.

- Quả nhiên nhân loại các ngươi đều là tiểu nhân vong ân phụ

nghĩa!!!

Hạt cát trong thân thể lưu động, cái cổ lại khôi phục như lúc

ban đầu.

- Bởi vì ngươi chỉ còn lại chút giá trị lợi dụng ấy mà thôi!

Nguyệt Hạ Cô Lang cười lạnh, chủy thủ lần nữa vạch về phía cái

cổ của Sa Nhân Vương.

Lần này Sa Nhân Vương có chuẩn bị, trực tiếp ngửa đầu tránh

thoát, đồng thời nắm tay to lớn đập về phía Nguyệt Hạ Cô Lang,

Nguyệt Hạ Cô Lang linh xảo né tránh, chủy thủ cắt tới cổ đối

phương.

Thạch Trung Ngọc nhìn có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới người

này âm hiểm như vậy, lấy ban thưởng xong liền trở mặt. Người này,

về sau phải đề phòng một chút.

Sa Nhân Vương HP ít nhất 200w, hiện tại Thạch Trung Ngọc cũng

lười đi quản, trực tiếp tìm tòi ở trong pháo đài.

Rất nhanh thì phát hiện một cái ao nước, bên trong có một đám

hoa sen nở rộ, xung quanh có vài Sa Nhân tế tự thủ vệ.

Xem ra chiến đấu là không thể tránh khỏi, Thạch Trung Ngọc thả

Trầm Bích ra, Trầm Bích là Pháp Sư, lực công kích với Sa Nhân sẽ

không giảm, thậm chí có khả năng càng nhiều.

- Hắc! Tôn tử!

Thạch Trung Ngọc trực tiếp thi triển Trào Phúng.

- Tê hắc!

Sa Nhân tế tự nhất thời phát hiện Thạch Trung Ngọc, phẫn nộ quơ

mộc côn trong tay, từng hạt cát ngưng tụ mũi tên bắn về phía Thạch

Trung Ngọc.

Thạch Trung Ngọc ngạnh kháng một kích, năm mũi tên trực tiếp phá

huỷ Thạch Trung Ngọc 3000 HP, cột máu giảm một phần tư. Công kích

còn rất lợi hại, trong lòng Thạch Trung Ngọc cả kinh, không chút do

dự huy vũ Chiến Thần Chi Nhận đánh tới.

Trầm Bích quệt miệng, hiển nhiên không hài lòng lắm với chủ

nhân. Không có việc gì để nàng ngủ, có chiến đấu thì bảo nàng đi

ra. Bất quá nàng vẫn hết sức phối hợp Thạch Trung Ngọc, từng cái

Băng Phong Cầu bắn về phía Sa Nhân tế tự.

Thạch Trung Ngọc trực tiếp mở ra Trận Bão, không có biện pháp,

công kích cũng chỉ có thể tạo thành hơn một ngàn điểm thương tổn,

quá đau trứng. Nhưng tế tự là có năm trăm ngàn HP a, phải đánh tới

năm nào tháng nào?

Nhưng công kích vài cái, Thạch Trung Ngọc đột nhiên thấy chữ số

màu đỏ bay lên, -6112.

Cái này... Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhất thời đại hỉ, không

nghĩ tới bỏ qua phòng ngự cũng hữu hiệu!

Thạch Trung Ngọc kích hoạt Cuồng Vọng Chi Tâm, nhất thời một cỗ

khí thế cường đại tuôn ra.

- Chết đi!

Thạch Trung Ngọc trực tiếp bổ về phía cái cổ của Sa Nhân tế

tự.

Hiển nhiên, những quái vật này không quá lưu ý cái cổ, bị Thạch

Trung Ngọc hung hăng chém vào cổ.

-41845. Nhược điểm công kích, gấp sáu lần thương tổn.

Thạch Trung Ngọc nhất thời sảng khoái, Chiến Thần Chi Nhận không

ngừng chào hỏi, thường thường mấy chục bạo kích là mấy trăm ngàn

thương tổn, làm cho Thạch Trung Ngọc sảng khoái vô cùng.

Thạch Trung Ngọc là sảng khoái, thế nhưng Sa Nhân tế tự lại khó

chịu, nhân loại thô bỉ kia lại có thể tạo thành thương tổn lớn như

vậy, Sa Nhân tế tự gào thét, mặt đất đột nhiên nổi lên một đoàn cát

bao vây hai chân Thạch Trung Ngọc. Ngay sau đó hạt cát nổ tung

lên.

HP của Thạch Trung Ngọc giảm hơn phân nửa, làm hắn vội vàng nhét

hồng dược vào trong miệng, đây chính là Sa Bạo!? Mẹ kiếp, quá mạnh

mẽ rồi!

Dưới tình huống này, Thạch Trung Ngọc chỉ có thể càng thêm dùng

sức. Sa Nhân tế tự sử dụng Sa Bạo một lần cũng vô lực, bị Thạch

Trung Ngọc chém thành cát vàng đầy đất, sau đó không chút do dự lao

về phía Sa Nhân tế tự khác.

Không có biện pháp, Cuồng Vọng Chi Tâm chỉ kéo dài 20 giây, nếu

như không ở trong thời gian này giết chết mấy Sa Nhân tế tự, vậy

thì phiền toái.

Pháp thuật của Trầm Bích công kích tạo thành tổn thương rất lớn,

bất quá hiển nhiên không có rõ ràng như Thạch Trung Ngọc.

Thời điểm bốn Sa Nhân tế tự bị Thạch Trung Ngọc chém chết, Trầm

Bích mới mài chết Sa Nhân tế tự cuối cùng. Đây là trang bị của Trầm

Bích được Thạch Trung Ngọc lựa chọn, tất cả đều là cực phẩm, nếu

không Thạch Trung Ngọc giết mười Sa Nhân tế tự xong, không biết

Trầm Bích có thể giết chết một cái hay không.

Sa Nhân tế tự vừa chết, cái ao này đã không còn người thủ hộ,

Thạch Trung Ngọc trực tiếp thu sạch Thanh Tịnh Liên.

Tổng cộng 122 đóa Thanh Tịnh Liên, còn có hơn ba trăm hạt sen.

Không chút do dự thả ở trong Túi Tu Di, Thạch Trung Ngọc chuẩn bị

thu Trầm Bích vào không gian.

- Huynh là xú gia hỏa, lại muốn thu muội vào đúng không!!

Trầm Bích bĩu môi, không vui lòng nói.

Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ gãi đầu, nhẹ giọng nói.

- Ngoan, chờ trở lại trong thành, huynh dẫn muội đi dạo phố được

không!

- Huynh nói rồi đó!

Nghe được đi dạo phố, hai mắt Trầm Bích nhất thời tỏa sáng, hiển

nhiên nữ sinh đều thích chuyện này.

Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu, còn ôm nàng hôn một cái, tay

thuận thế bóp cái mông căng tròn, trả qua thời gian dài như vậy,

điểm thân mật của hai người đã có thể làm chút ít chuyện, Trầm Bích

đỏ mặt nhưng không phản đối, ngoan ngoãn về tới không gian ngủ

đông.

Nhìn sủng vật khác Đại Hắc, Thạch Trung Ngọc sờ mũi, cũng không

biết Đại Hắc gần đây đang làm gì, gọi nó nó cũng không phản

ứng.

Thu thập xong Thanh Tịnh Liên, Thạch Trung Ngọc lại biến thành

Vân Vận Thể, bay đến đại điện của Sa Nhân Vương.

Hiện tại đại điện của Sa Nhân Vương đã một mảnh hỗn độn, khắp

nơi đều là hầm hố. Sa Nhân Vương rống giận, từng quyền từng quyền

đập về phía Nguyệt Hạ Cô Lang, nhưng đều bị Nguyệt Hạ Cô Lang tránh

ra.

Thạch Trung Ngọc quăng qua một cái thuật thăm dò, Sa Nhân Vương

rơi vào trạng thái giận dữ không có cảm giác được bị dò xét.

Sa Nhân Vương, cấp 60, Hoàng Kim BOSS, HP 152w, giảm 99% vật lý

thương tổn, kỹ năng Trọng Phủ, Sa Bạo, Địa Chấn...

Khá lắm, dĩ nhiên chém Sa Nhân Vương mất nhiều máu như vậy, công

kích của Nguyệt Hạ Cô Lang cũng rất khủng bố. Bất quá giảm 99% vật

lý thương tổn, vì sao Nguyệt Hạ Cô Lang là Thích Khách, lấy công

kích vật lý làm chủ lại ngưu bức như vậy? Lẽ nào hắn cũng có kỹ

năng bỏ qua phòng ngự?

Thạch Trung Ngọc lại nhìn chủy thủ trong tay Nguyệt Hạ Cô Lang.

Mỗi khi chủy thủ công kích Sa Nhân Vương một lần, sẽ hiện lên một

tia sáng, quả nhiên vấn đề đang ở trên chủy thủ.

Thạch Trung Ngọc bắt đầu cân nhắc làm sao đoạt lại chủy thủ của

người này, hắc hắc, mặc dù là Tiên khí, thế nhưng nếu như không có

nhận chủ trói chặt mà nói, vẫn rất dễ dàng rơi mất nha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!