Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 881: CHƯƠNG 881. THẠCH TRUNG NGỌC BỊ GIẾT

- Chết!

Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một tiếng.

Chiến Thần Chi Nhận chém vào đầu Sa Nhân Vương, lần này trong

thân thể hiện ra một cổ lực lượng, đầu của Sa Nhân Vương như giấy,

bị Thạch Trung Ngọc cắt xuống dưới chân, trực tiếp chia thân thể

của Sa Nhân Vương thành hai nửa.

-24141

- Chúc mừng ngài, lĩnh ngộ kỹ năng Nhất Đao Lưỡng Đoạn.

Nhất Đao Lưỡng Đoạn, skill bị động, cấp 1, 1% tỷ lệ trực tiếp

phá vỡ tất cả sự vật dưới đao, tạo thành vết thương trí mệnh.

Vết thương trí mệnh? Đó không phải miểu sát sao? Thạch Trung

Ngọc đại hỉ, nếu như mình chém BOSS chung cực một trăm đao, không

phải là có thể miểu sát?

Suy nghĩ mình một đao chém BOSS cuối cùng thành hai đoạn, Thạch

Trung Ngọc nhất thời cười không ngậm miệng được.

Sa Nhân Vương bị Thạch Trung Ngọc chém thành toái cát đầy

đất.

Kim tệ, trang bị… gì gì đó rớt đầy đất, Thạch Trung Ngọc hưng

phấn muốn đi qua nhặt lên.

Đột nhiên cảm giác phía sau lưng tê rần.

- Ngươi bị người chơi Nguyệt Hạ Cô Lang công kích, Đâm Lưng, HP

giảm xuống 4500. Duy trì liên tục 10 giây, mỗi giây giảm 30 điểm

HP.

Mẹ kiếp, người này lại chưa chết? Trong lòng Thạch Trung Ngọc cả

kinh, vội vàng xoay người vỗ tới một đao.

Nhưng lại chém hụt, phía sau lưng căn bản không có người, vội

vàng móc ra một bình hồng dược uống vào.

- Ngươi bị người chơi Nguyệt Hạ Cô Lang công kích, Song Sát, HP

giảm 4000 điểm, tốc độ di động giảm 30%, duy trì liên tục 5

giây.

Cháu trai này lại tới phía sau!

Thạch Trung Ngọc không khỏi hoảng sợ tốc độ của đối phương, bất

quá lần này hắn không có xoay người, ngược lại bổ nhào về phía

trước, lăn mình một vòng mới nhìn lại.

Lại thấy Nguyệt Hạ Cô Lang đang nhanh chóng nhặt lên trang bị

của Sa Nhân Vương.

- Ta sát, tiểu tặc vô sỉ!!

Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một tiếng, nhanh chóng đanh về

phía Nguyệt Hạ Cô Lang. BOSS cấp 60 bạo trang bị, hơn nữa có thể là

người chơi thứ nhất giết chết BOSS cấp 60, tỷ lệ ra trang bị cực

phẩm tương đối lớn.

Nguyệt Hạ Cô Lang giễu cợt.

- Đệ nhất cao thủ cũng bất quá như vậy, đoạt quái, khôi hài!

- Móa! Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta đoạt quái!

Thạch Trung Ngọc mắng.

Nguyệt Hạ Cô Lang lạnh lùng nói.

- Ta giết Sa Nhân Vương tàn huyết, ngươi qua đây giết, không

phải đoạt quái là cái gì?

- Không phải ngươi đã chết rồi sao? Sao thành đoạt quái hả?

Thạch Trung Ngọc kêu lên.

- Có một kỹ năng gọi là ‘Ngất’, ngươi không biết sao?

Nguyệt Hạ Cô Lang lạnh lùng trừng Thạch Trung Ngọc.

Ngất con mẹ ngươi, Thạch Trung Ngọc vọt thẳng qua, quơ đao chém

liền.

Nguyệt Hạ Cô Lang thấy động tác của Thạch Trung Ngọc trăm ngàn

chỗ hở, chỉ khẽ cười một tiếng, bước nhanh tiến lên. Chủy thủ tay

phải ở thời điểm Thạch Trung Ngọc còn chưa kịp phản ứng, hung hăng

xẹt qua cổ họng của hắn.

- Ngươi bị người chơi Nguyệt Hạ Cô Lang công kích, Lau Hầu tuyệt

sát, HP giảm 8600.

Thạch Trung Ngọc kinh hãi, cột máu đã sắp trống rỗng! Thế nhưng

hiện tại hồng dược vẫn còn ở trong thời gian cold-down.

- Xuy, đây là đệ nhất cao thủ?

Nguyệt Hạ Cô Lang cười lạnh.

- Rác rưởi như thế, còn không ngại nói là đệ nhất cao thủ, may

mà ta không có đi tham gia đại hội luận võ, nếu không… An tâm lên

đường đi, tay mơ!

Nguyệt Hạ Cô Lang lại đâm qua một chủy thủ, tốc độ kia làm Thạch

Trung Ngọc cảm giác mình ngay cả cơ hội giơ tay lên cũng không có,

chỉ cảm thấy yết hầu mát lạnh.

- Ngươi bị người chơi Nguyệt Hạ Cô Lang công kích, Lau Hầu, Sinh

mệnh không đủ, người chơi tử vong!

Phạm vi nhìn nhất thời rơi vào trong bóng tối.

- Ngươi đã tử vong, xin chờ 2 giờ sau sống lại!

Thạch Trung Ngọc đẩy nắp buồng cabin trò chơi ra, vẻ mặt âm trầm

từ trong phòng đi ra, lại thấy lão gia tử đang ngồi ở trên ghế xem

Teletubbies.

- Di, Tiểu Thạch, ăn thuốc nổ rồi hả?

Cơ lão gia tử thấy sắc mặt Thạch Trung Ngọc âm trầm, nhất thời

kinh ngạc nói.

Thạch Trung Ngọc nằm chết dí ở trên ghế, ngậm miệng không

nói.

- Bị các cô nương làm tức giận?

Cơ lão gia tử tiếp tục nói.

- Ai…

Thạch Trung Ngọc than nhẹ, nhìn bóng đèn trên trần nhà.

- Vừa rồi cùng một gia hỏa chiến đấu, ta dĩ nhiên thua!

- Thắng bại là chuyện thường binh gia! Thua thì thua! Có gì đặc

biệt hơn người!

Cơ lão gia tử không thèm để ý nói, lại cảm giác khí tức trong

thân thể Thạch Trung Ngọc nhất thời có chút không bình ổn.

Trong lòng cả kinh, lại tẩu hỏa nhập ma.

Bất quá lần này Thạch Trung Ngọc lại hít sâu mấy hơi, bình phục

lại, than nhẹ nói.

- Phải, xem ra ta là xem nhẹ người trong thiên hạ, ai, ta tính

là đệ nhất cao thủ gì chứ!

- Ha hả, kỳ thực từ đâu tới nhiều đệ nhất như vậy.

Lão gia tử nhẹ giọng nói.

- Nhớ năm đó, ta cũng tự nhận là đệ nhất thiên hạ! Thật không

nghĩ đến, lần kia lại gặp cao thủ chân chính.

Thạch Trung Ngọc nhất thời dựng lỗ tai lên, lại nghe lão gia tử

than nhẹ.

- Một chiêu, chỉ một chiêu! Ta liền thất bại!

Một chiêu?! Thạch Trung Ngọc mở to hai mắt, lão gia tử lợi hại

như vậy, lại bị người khác một chiêu đánh bại?

- Ha hả, ngươi cũng đừng kinh ngạc, cao thủ chân chính trên thế

giới này không ở trên mặt nổi!

Cơ lão gia tử nói.

- Cao thủ chân chính, bình thường đều thích ẩn dấu. Bọn họ sẽ

không vì danh lợi mà tranh đấu, không vì kẻ yếu mà liều mạng. Một

túp lều nhỏ, một mảnh sơn điền, một dòng suối trong, chính là trọn

đời rồi! Thải hoa cúc đông ly hạ, thong thả thấy Nam Sơn! Cuộc sống

như thế mới là ta hướng tới!

Lão gia tử dừng một chút, tiếp tục nói.

- Ta chỉ là quá bận tâm gia tộc, sợ bọn họ gặp tai nạn mà trong

nháy mắt tiêu thất!

- Không có ta, gia tộc này, chỉ sợ không kéo dài được!

Lão gia tử nhẹ giọng nói.

- Ta cũng không còn sống được bao nhiêu năm nữa, aii!

- Lão gia tử, ngài đừng nói như vậy! Ngài là cao thủ Tiên Thiên,

làm sao dễ dàng chết như vậy?

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.

- Cao thủ Tiên Thiên thì thế nào, còn không phải trăm năm vừa

qua, liền thành đất vàng!

Lão gia tử đưa tay chỉ bầu trời.

- Chân chính bất tử, chỉ có bọn họ!

- Bọn họ?

Thạch Trung Ngọc sửng sốt.

- Bọn họ là ai?

- Ha hả, thần tiên!

Lão gia tử khẽ cười.

- Có lẽ có, có thể cũng không có. Năm đó ta gặp người kia, cơ hồ

là một chân bước vào cánh cửa đó, hiện tại không biết hắn thế

nào?

- Hắn rốt cuộc là ai?

Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.

Lão gia tử trầm mặc nói.

- Hắn tự xưng Trương Vô Kỵ.

Thạch Trung Ngọc kém chút phun ra một ngụm máu. Trương Vô Kỵ, vô

nghĩa! Một nhân vật trong kiếm hiệp Kim Dung có thể sống ở hiện

thực?

Lão gia tử lại nói.

- Ha hả, tuy ta không biết hắn có phải Trương Vô Kỵ trong Kim

Dung kia không, thế nhưng hắn thực rất lợi hại! Người ta bội phục

duy nhất chính là hắn.

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.

- Lão gia tử, vậy ngài nói một chút đi, vừa lúc hiện tại ta cũng

không có sự tình gì, coi như nghe chuyện xưa!

- Hắc, tiểu tử ngươi đó!

Cơ lão gia tử cười mắng, cúi đầu nhớ lại, sau đó chậm rãi

nói.

- Lúc đó hình như là năm 1979.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!