Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 882: CHƯƠNG 882. CAO THỦ THẦN BÍ?

Năm 1979, lão gia tử vừa lúc 50 tuổi. Khi đó hắn gần 50 tuổi, đã

trở thành cao thủ Tiên Thiên thứ tư của Hoa Hạ. Trong lúc nhất thời

đắc ý phi phàm, dùng Thạch Trung Ngọc mà nói, đó là mặt ngẩng lên

trời.

Sau khi trở thành cao thủ Tiên Thiên, lão gia tử liền khiêu

chiến khắp nơi, tìm những cao thủ thành danh đã lâu tỷ thí võ

thuật.

Dùng Xuân Dương Quyền hắn sáng tạo, dẫn động dục hỏa trong cơ

thể, hóa thành lực công kích cường đại nhất. Phải biết thời điểm

khí lực con người mạnh nhất, không phải phẫn nộ, cũng không phải

thời điểm sống còn, mà là thời điểm cùng khác phái giao hợp.

Dùng dục hỏa dẫn động lực lượng, đây chính là lực lượng cực kỳ

cường đại, lão gia tử dồn dập đánh bại những cao thủ thành danh đã

lâu. Thậm chí về sau, ngay cả những cường giả Tiên Thiên lớn tuổi

hơn lão gia tử cũng bị đánh bại, trong lúc nhất thời ngồi vững bảo

tọa Hoa Hạ đệ nhất cao thủ.

Danh tiếng này là cái khái niệm gì, nói là trong 1 tỷ 300 triệu

người, không ai đánh thắng được ngươi. Cái danh này, lão gia tử đắc

ý thật lâu, chỉ tới một ngày năm 1981, thời điểm hắn đạp thanh ở

sâu trong núi, lại gặp một kỳ nhân.

Kỳ nhân kia mặc bố y tự chế, tóc búi cao, rất giống như một cổ

nhân. Hắn có một túp lều nhỏ, một vườn rau xanh um. Hơn nữa xung

quanh hoàn cảnh mỹ lệ, có thể nói Tiên Phủ ẩn cư.

Lão gia tử thấy người nọ, nhất thời cảm giác một loại lực lượng

sâu không lường được. Hắn bình bình đạm đạm đứng ở đó, rõ ràng thấy

được, rồi lại không cảm giác được, rất thần bí, lão gia tử nhất

thời ngứa ngáy, liền đưa ra ý tỷ thí.

Người nọ khẽ cười cự tuyệt, nhưng não gia tử là Hoa Hạ đệ nhất

cao thủ, làm sao còn có người dám ngỗ nghịch ý tứ của hắn, nhất

thời trong lòng nổi lên ngạo khí, trực tiếp ra tay tiến công. Người

nọ chỉ khẽ cười, đơn giản giơ tay lên, nhấn xuống một cái. Lão gia

tử cảm giác mình như bị một ngọn núi đè nặng, căn bản vô lực nhúc

nhích.

Người nọ cười bảo lão gia tử còn là một tiểu hài tử, không biết

lượng sức gì gì đó. Lão gia tử nhất thời cảm giác trên mặt không

ánh sáng, mình tốt xấu gì cũng là đệ nhất cao thủ, làm sao lại dễ

dàng thất bại như vậy.

Vì vậy cung kính cùng người nọ đàm đạo, người nọ tự xưng Trương

Vô Kỵ, là người thời kỳ Nguyên mạt Minh sơ, như thế tính toán ra,

đây là một lão quái vật.

Trương Vô Kỵ bảo lão gia tử nên tu tâm, đến Tiên Thiên, võ đạo

trọng yếu không phải ở lực phá hoại, mà là ở tâm tình. Chờ tâm cảnh

của hắn có thể khống chế năng lượng không khí ở xung quanh mười

thước, thì trở lại tìm hắn. Nói xong vung tay lên, lão gia tử vẫn

không rõ chuyện gì xảy ra, đã xuất hiện ở địa phương khác.

Chờ qua tìm chỗ cũ, lại không cách nào tìm được.

Trở lại thành phố, lão gia tử nghĩ như thế nào cũng không minh

bạch cái gì gọi là khống chế năng lượng không khí, trong không khí

sao có thể có năng lượng?

Một bên suy nghĩ lời của người kia, lão gia tử vừa muốn để cho

người nhà hạnh phúc. Bọn họ làm gì đều được gia tử ủng hộ, bọn họ

trắc trở, lão gia tử sẽ nghĩ biện pháp giải quyết, Vì vậy, Cơ gia

từ từ quật khởi, ở trong 30 năm ngắn ngủi, trở thành một đại gia

tộc của Hoa Hạ.

- Ai, đến bây giờ ta cũng không minh bạch, khống chế năng lượng

không khí ở xung quanh, đến cùng làm như thế nào khống chế, không

khí chung quanh nào có năng lượng gì?

Lão gia tử than nhẹ.

- Lão gia tử, ngài quên chân nguyên trong thân thể chúng ta

sao?

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.

- Chân nguyên kia không phải dùng linh khí trong thiên địa

chuyển hoá thành sao.

- Ta biết, nhưng khi ta muốn đi cảm ứng thứ kia, lại không cách

nào bắt được. Chỉ có ở lúc mình tu luyện, mới có thể mơ mơ hồ hồ

cảm ứng được sự tồn tại của chúng!

Lão gia tử có chút vô lực thở dài.

Thạch Trung Ngọc sửng sốt, vội vàng nhắm mắt lại. Ngưng thần

tĩnh khí, theo phương pháp của lão gia tử dạy, tiến vào trong nhập

định.

Lão gia tử thấy Thạch Trung Ngọc muốn thử xem, cũng ngậm miệng

lại, mong đợi nhìn Thạch Trung Ngọc.

Qua một lát, đột nhiên lão gia tử cảm giác không khí quanh thân

trở nên nặng nề, cảm giác này giống như một chiêu kia của Trương Vô

Kỵ, làm mình không nhúc nhích được, bất quá hiện tại chỉ cảm giác

có chút khó chịu mà thôi, hơi vận chuyển chân nguyên liền hóa giải.

Bất quá lão gia tử lại kinh ngạc, Thạch Trung Ngọc lĩnh hội được

lời nói của Trương Vô Kỵ?

- Lão gia tử, trong không khí nhiều năng lượng như vậy, sao ngài

lại không cảm giác được?

Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc không hiểu nhìn Cơ lão gia tử.

- Ngạch.? Thật?

Cơ lão gia tử nhất sững sờ, nhắm mắt lại cảm ứng, nhưng cái gì

cũng không có.

Vì sao Thạch Trung Ngọc nói cảm thấy, hơn nữa mình còn bị hắn

phong tỏa. Nhưng mình lại không cảm giác được?

- Đi! Tiểu Thạch, chúng ta đi tìm vị tiền bối kia!

Cơ lão gia tử hưng phấn nói, kéo Thạch Trung Ngọc đi ra.

- Lão gia tử, không nên vội! Đi ngay bây giờ sao?

Thạch Trung Ngọc nhất thời kêu lên.

- Không có việc gì, cũng không xa!

Nói xong lão gia tử vội vàng kéo Thạch Trung Ngọc chạy ra

ngoài.

Thạch Trung Ngọc vội vàng kêu lên.

- Lão gia tử, ít nhất cũng phải nói cho mấy con cọp cái nhà ta

một tiếng chứ!

- Không có việc gì, các nàng sẽ gọi điện thoại! Đi! Nhanh!

Thạch Trung Ngọc bị Cơ lão gia tử kéo chạy tới gara, lại thấy

một chiếc Ferrari mới tinh, lão gia tử thuần thục khởi động xe, sau

đó nói.

- Xe này lúc đầu ta chuẩn bị tặng người, không nghĩ tới bây giờ

vừa lúc dùng tới!

Thạch Trung Ngọc nhất thời nổi da gà, tặng người? Cho Nguyệt Lâm

đi!

Lão gia tử đạp chân ga, nhanh chóng vọt ra khỏi gara.

Tuy tốc độ này không nhanh, nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn lo lắng

hỏi.

- Lão gia tử, ngài biết lái xe không đó?

- Ha ha, chê cười, lão tử ta ngay cả máy bay cũng lái được, nói

gì tới lái xe!

Lão gia tử hưng phấn nói.

- Còn nhớ rõ, Giả Diện Kỵ Sĩ năm đó quát tháo toàn bộ giới đua

xe ngầm không, kia chính là ta! Ha ha ha, sợ rằng không ai nghĩ tới

một lão giả sẽ mang mặt nạ cùng một đám thanh niên đua xe!

Mẹ kiếp, Thạch Trung Ngọc nhất thời chấn kinh, hắn vẫn sùng bái

Xa Thần Giả Diện Kỵ Sĩ, lại là lão nhân thoạt nhìn hèn mọn trước

mặt này? Cái thế giới này, hoa cúc đều héo sao?

Lão gia tử không để ý Thạch Trung Ngọc nghĩ vu vơ, ở trong thành

thị chạy xe tốc độ cao cũng không phải đùa giỡn, sơ xẩy một chút sẽ

chết người. Tuy lão gia tử tự nhận thân thể mình đủ rắn chắc, thế

nhưng nếu tai nạn sẽ rất mất mặt. Hoa Hạ đệ nhất cao thủ, xảy ra

tai nạn xe cộ, mấy lão nhân kia còn không cười chết!

Lão gia tử vừa duy trì tốc độ 180 km/h, một bên nhìn bốn

phía.

Mặc dù xe chạy nhanh, thế nhưng trên cơ bản không ai dám ngăn

cản.

Một biển số xe quân khu ít nhất là của thiếu tướng, ai dám ngăn

cản?

Rất nhanh, xe thể thao chạy ra khỏi thị khu, chạy về phía vùng

ngoại ô.

- Lão gia tử, chúng ta cần chạy bao lâu!

Thạch Trung Ngọc nhìn xung quanh cảnh sắc tiêu điều, hiện tại đã

là mùa đông, lá cây đều rơi sạch, từng cành khô trống rỗng làm lòng

người bi thương.

- Khoảng 4 giờ!

Lão gia tử cũng không quay đầu lại nói.

Thạch Trung Ngọc đổ mồ hôi, hiện tại tốc độ đã là 240 km, 4 giờ,

1000 km? Cái này sẽ chạy tới nơi nào?

Bên trong xe nhất thời trầm mặc.

Lão gia tử cảm giác có chút khó chịu, trực tiếp mở TV trên

xe.

- Teletubbies, Teletubbies.

Giọng nam thành thục ngây thơ, thương cảm mà dung tục, tràn đầy

từ tính rồi lại khiến người ta chán ghét vang lên.

Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy bao tử bốc lên.

- Tiểu gia hỏa, mới như thế đã chịu không được?

Lão gia tử kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc.

Thạch Trung Ngọc lắc đầu.

- Lão gia tử, có thể đổi kênh khác không?

- Ồ, tùy ngươi!

Lão gia tử tùy ý nói.

Thạch Trung Ngọc trực tiếp chuyển kênh.

- Teletubbies, Teletubbies.

Vẫn là giọng nam thành thục ngây thơ, thương cảm mà dung tục,

tràn đầy từ tính rồi lại khiến người ta chán ghét vang lên.

Thạch Trung Ngọc sửng sốt, sau đó ấn kênh khác.

- Teletubbies, Teletubbies.

Tiếp tục ấn.

- Teletubbies, Teletubbies.

Điên cuồng ấn.

- Teletubbies, Teletubbies.

Thạch Trung Ngọc đã có ý nghĩ ném TV này ra ngoài.

- Lão gia tử, ngài ngoại trừ Teletubbies còn có cái gì khác

không?

- Dường như không có!

Lão gia tử cười to nói.

Xe nhanh chóng lao đi, Thạch Trung Ngọc từ từ ngủ thiếp.

Xe chạy hơn hai giờ, đột nhiên vang lên chuông điện thoại.

- Alo, Tiểu Nguyệt hả!

- Gia gia, ngài và Thạch Trung Ngọc ở đâu? Sắp đến giờ cơm

rồi!

- Oh, không có việc gì, ông và nó đi ra ngoài có chút việc, các

con ăn trước, chúng ta không về kịp đâu!

- Ồ, được, nhớ chú ý an toàn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!