Nghe thanh âm đã biết là Như Nguyệt gọi tới. Thạch Trung Ngọc có
chút buồn bực, vì sao không gọi cho hắn?
- Lão gia tử, ngài và Nguyệt Lâm kia…
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nghĩ tới chuyện này, hỏi.
- A, Nguyệt Lâm hả?
Lão gia tử nhất thời sửng sốt, sau đó nói.
- Đồng chí Nguyệt Lâm rất tốt! Ân, một cô nương rất tốt.
Lạy hồn, còn cô nương, Thạch Trung Ngọc cảm giác có chút không
được tự nhiên.
- Lão gia tử, có vẻ như ngài đã 80 tuổi rồi nha!
- Ừm hừ!
Vẻ mặt lão gia tử hạnh phúc lái xe.
- Làm sao?
- Nguyệt Lâm a di, đại khái 40 a!
Thạch Trung Ngọc tiếp tục nói.
- Ừm hừ! Đúng vậy!
Lão gia tử gật đầu.
- Kém hơn 40 tuổi, là hai thế hệ a!
Thạch Trung Ngọc nói.
- Nếu như con trai ngài phải gọi một a di còn nhỏ hơn mình bằng
mẹ, ngài nói…
Lão gia tử trực tiếp vỗ tay lái, trừng mắt.
- Nó dám không gọi?!
Được rồi, lão đầu tử này hết thuốc chữa rồi.
Bây giờ Thạch Trung Ngọc đối với lão gia tử càng ngày càng nhìn
với cặp mắt khác xưa, có vẻ như sau khi yêu Nguyệt Lâm a di, tâm
tính càng ngày càng trẻ.
Bất quá tình hình này, thoạt nhìn cũng quá quái dị. Một lão đầu
80 tuổi, vừa lái xe vừa nghe nhạc, còn uốn éo người, thật là...
Sắc trời dần dần ảm đạm, lão gia tử bật đèn xe, hiện tại xe đã
tăng tốc tới 300 km/h, Thạch Trung Ngọc nhìn cây cối không ngừng
lướt qua, luôn cảm giác không quá an toàn. Dù sao không phải mình
lái, thì sẽ không có niềm tin, khả năng đây cũng là người trời sinh
không tín nhiệm người khác, đặc biệt là thời điểm liên quan đến
tính mạng.
- Sắp tới rồi, ở trên ngọn núi kia!
Lão gia tử chỉ chỉ phía trước, Thạch Trung Ngọc mở to hai mắt
nhìn, nhưng phía trước cũng là một mảnh đen nhánh, thấy không rõ là
ngọn núi nào.
Lão gia tử vỗ trán.
- Quên mất, địa phương này ta hết sức quen thuộc, biết rõ đi như
thế nào, vật gì ở vị trí nào trên cơ bản đều biết. Không giống
ngươi, chờ sau đó liền trực tiếp lên núi, hy vọng vị tiền bối kia
vẫn còn ở đó!
Ferrari bị lão gia tử ném ở ven đường, cũng không khóa lại, trực
tiếp kéo Thạch Trung Ngọc chạy lên núi.
Thạch Trung Ngọc quay đầu nhìn Ferrari, trong lòng âm thầm nghĩ,
ngàn vạn lần đừng có ăn trộm nào. Không phải hắn tiếc tiền, mà là
không có xe, lát nữa làm sao trở về?
Lão gia tử giống như rất quen thuộc nơi này, trực tiếp kéo Thạch
Trung Ngọc lên núi, xung quanh đen nhánh, Thạch Trung Ngọc chỉ có
thể thấy rõ cái bóng mơ hồ, cũng không biết lão gia tử là làm sao
nhìn thấy đường.
- Ôi!
Thạch Trung Ngọc không thấy rõ đường, đầu đụng vào một cây to,
buồn bực sờ đầu ai oán.
Lão gia tử hỏi.
- Tiểu Thạch, ngươi đừng nói ngươi không thấy đường nha!
- Thật không thấy a, xung quanh đen nhánh, thấy thế nào
được!
Thạch Trung Ngọc buồn bực vuốt trán.
- Ngươi ngu ngốc hả!!
Lão gia tử tức giận mắng.
- Ngươi vận chuyển chân nguyên đến mắt, là có thể nhìn ban đêm!
Ta sao lại có một đồ đệ ngu ngốc như vậy chứ!
Ngạch, lão tử đã là Tiên Thiên, hơn nữa lúc đó chẳng phải ngài
không có dạy sao?
Trong lòng yên lặng khống chế chân nguyên tụ tập đến trong mắt,
cực kỳ thận trọng, không cẩn thận sợ rằng tròng mắt sẽ nổ tung.
May mắn, một cảm giác thanh minh từ trong mắt truyền đến, cảnh
tượng chung quanh nhất thời trở nên rõ ràng.
Tuy chỉ là màu đen xám, nhưng so với trước đã tốt hơn nhiều
lắm.
Thấy Thạch Trung Ngọc đã nhìn được ban đêm, lão gia tử cũng
không nói nhảm, trực tiếp chạy như bay, Thạch Trung Ngọc vội vàng
đuổi theo.
Ở trong núi rừng chạy hơn mười phút, lão gia tử rốt cục ngừng
lại, bất quá Thạch Trung Ngọc khống chế lực đạo không tốt như vậy,
lão gia tử đột nhiên dừng lại, làm hắn không phản ứng kịp đánh vào
trên người, khiến đối phương lảo đảo.
Cơ lão gia tử căm tức nhìn Thạch Trung Ngọc, sau đó nhìn sơn lâm
trống trải hô.
- Trương Vô Kỵ tiền bối, ngài ở đâu?
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, trời tối đen như mực, không có đèn
không có máy vi tính, sợ rằng đã ngủ, ngươi tới lúc này, người ta
không giận mới lạ.
Cơ lão gia tử đợi nửa ngày, lại không thấy phản ứng, nhất thời
có chút ảo não.
- Xem ra tiền bối vẫn không muốn gặp ta!
Thạch Trung Ngọc tò mò nói.
- Lẽ nào hắn đã không ở đây?
- Làm sao có thể?
Cơ lão gia tử nói.
- Ngươi không biết ẩn sĩ, dừng ở một địa phương sẽ không muốn
động. Xem ra hôm nay là đi một chuyến vô ích.
Cơ lão gia tử than nhẹ, chuẩn bị kéo Thạch Trung Ngọc trở về.
Đúng lúc này, một thanh âm tràn đầy từ tính vang lên.
- Lại là tiểu gia hỏa ngươi, vẫn chưa chịu thua sao, ta không
phải nói, chờ ngươi biết làm sao khống chế năng lượng trong không
khí lại tới tìm ta?
Nghe được trả lời, Cơ lão gia tử nhất thời đại hỉ, vội vàng
nói.
- Tiền bối, tuy ta không hiểu, thế nhưng tiểu gia hỏa bên cạnh
ta lại hiểu! Cầu tiền bối hiện thân gặp mặt!
- Ồ?
Thanh âm kia tràn đầy kinh ngạc, sau đó Thạch Trung Ngọc cảm
giác toàn thân như bị máy chụp X-quang quét một vòng, nhất thời cúc
hoa mát lạnh, cảm giác này quá đau trứng.
- Ha hả, tiểu gia hỏa thật thú vị! Tự mình qua đây!
Thanh âm kia khẽ cười nói.
Cơ lão gia tử vui vẻ, kéo Thạch Trung Ngọc cung kính đi về trước
đi.
Thạch Trung Ngọc cũng buồn bực, người này đến cùng ở chỗ nào.
Nhưng không nghĩ vừa đi về phía trước mấy bước, cảnh sắc chung
quanh nhất thời biến đổi.
Một gian nhà lá đơn sơ, bên cạnh là một vườn rau, một mảnh ruộng
nhỏ. Thạch Trung Ngọc nhớ không nổi là cảm giác gì, chỉ thấy như
đến nơi ở của tiên nhân. Tuy hết thảy thoạt nhìn cực kỳ đơn sơ,
nhưng cảm giác những cung điện sang trọng kia cũng không có biện
pháp so sánh. Những cung điện tràn đầy tục khí, mùi tiền tài gì gì
đó, ở trước mặt nhà tranh này, cảm giác thật giống như tiểu động
vật bài tiết, khiến người ta buồn nôn.
Một người nhìn không ra tuổi tác đứng ở trước cửa, đầu đầy tóc
trắng, dùng một sợi dây cỏ đơn sơ cột lại, áo vải không che giấu
được khí chất mờ ảo trên người.
Tuy khuôn mặt không có bao nhiêu biểu tình, lại cảm giác như mỉm
cười với mình. Đặc biệt là da thịt, Thạch Trung Ngọc cảm giác còn
tươi ngon mọng nước hơn cả Dương Tử, nếu không phải có hầu kết,
Thạch Trung Ngọc sẽ hoài nghi trước mặt là nữ nhân.
Càng làm Thạch Trung Ngọc kỳ quái là, rõ ràng người kia đứng ở
trước mặt, thế nhưng tinh thần lực của hắn quét qua lại không có
đối phương tồn tại.
Tinh thần cảm giác là một loại vật rất kỳ diệu, có đôi khi một
người chậm rãi đến phía sau ngươi, mặc dù không có tiếng bước chân,
không có những thanh âm khác, thế nhưng ngươi vẫn biết có người đến
gần.
Người thường cũng sẽ có cảm giác như vậy, càng chưa nói đến cao
thủ Tiên Thiên. Hiện tại Thạch Trung Ngọc buông ra tinh thần cảm
giác của mình, động tĩnh trong 50 mét đều có thể cảm giác được,
trong 20 mét là hoàn toàn có thể quan sát.
Ví dụ như hắn ở trong phòng mình, vẫn có thể cảm giác được các
cô nương đang làm gì. Một loại cảm giác cực kỳ kỳ diệu.
Nhưng đã nơi đây, rõ ràng thấy một người đứng ở trước mặt, lại
không cảm giác được đối phương tồn tại, làm cho Thạch Trung Ngọc
nhất thời có chút khó chịu, thật giống như ngươi rõ ràng có thể
nhìn thấy tay của mình, nhưng lại không khống chế được nó. Ngươi
bảo nó di chuyển, nó hết lần này tới lần khác không nhúc nhích, cảm
giác này là cực kỳ khó chịu.
- Trương Vô Kỵ tiền bối!
Cơ lão gia tử thấy được người nọ, nhất thời kích động kêu
lên.
- Ha hả, đã lớn như vậy, lại còn như đứa bé con, đều Tiên Thiên,
phải vững chắc tâm cảnh của mình, không nên có cảm xúc ba động quá
lớn!
Trương Vô Kỵ nhẹ giọng nói.
Lão gia tử vốn cực kỳ kích động, lại đột nhiên bình tĩnh, như
Trương Vô Kỵ có ma lực gì vậy.
- Vài chục năm không thấy, ngươi cũng đã già như vậy rồi!
Trương Vô Kỵ nhìn dáng vẻ của Cơ lão gia tử, nhẹ giọng than
thở.
- Nhìn từng người mình quen biết già đi rồi chết, thật là một
loại bi ai.
- Tiền bối tuyệt đối có thể sống lâu thiên tuế, phàm nhân chúng
ta làm sao có thể so sánh được?
Lão gia tử vội vàng nói.
- Ngươi đó! Ở hồng trần nhiều năm, đã mất đi cường giả chi tâm
mà một Tiên Thiên cảnh nên có!
Trương Vô Kỵ vạch trần trạng thái của lão gia tử bây giờ.
Lão gia tử buồn bã, nhất thời trầm mặc.
- Còn tiểu gia hỏa ngươi!
Trương Vô Kỵ nhìn về phía Thạch Trung Ngọc.
- Mặc dù có trái tim xao động, thế nhưng tâm tư thuần khiết,
không bị năm tháng tà ác ô nhiễm. Bất quá gần đây chuyện phòng the
quá nhiều, thanh niên nha, phải biết tiết chế!
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc đỏ lên, có chút xấu hổ, không nghĩ tới
lại bị Trương Vô Kỵ nhìn ra, bất quá người này cũng quá biến thái
đi! Liếc mắt liền nhìn ra gần đây chuyện phòng the của ta quá
nhiều?
Trương Vô Kỵ giống như biết Bạch Thạch Trung Ngọc nghĩ gì, khẽ
cười.
- Ngày hôm nay đến chỗ ta, chính là vì tiểu gia hỏa này sao?
Lời này là nhìn Cơ lão gia tử nói.
Cơ lão gia tử vội vàng gật đầu.
- Ngày hôm nay đột nhiên nhắc tới vấn đề tiền bối nói với ta,
kết quả hắn đơn giản liền hoàn thành!
- Ồ?
Ánh mắt Trương Vô Kỵ sáng lên, trực tiếp đi về phía Thạch Trung
Ngọc.
- Đưa tay ra đây!
Nghe Trương Vô Kỵ nói, Thạch Trung Ngọc ngoan ngoãn đưa tay ra,
bị người lấy giọng nói như ra lệnh, nếu là trước kia, sợ rằng Thạch
Trung Ngọc sẽ nổi đóa, nhưng bây giờ tâm lý lại không có chút mâu
thuẫn, ngoan ngoãn đưa tay ra.