Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 884: CHƯƠNG 884. TIÊN MA?

Trương Vô Kỵ vươn tay, nhẹ nhàng dùng ngón cái và ngón trỏ nắm

mạch môn của Thạch Trung Ngọc, cúi đầu giống như đang suy tư cái

gì.

- Ừm?

Ánh mắt Trương Vô Kỵ càng sáng hơn, tay kia cũng vươn ra, từ bả

vai một đường mò xuống cánh tay, sau đó là ngực.

Trong lòng Thạch Trung Ngọc mát lạnh, Trương Vô Kỵ này sẽ không

có ham mê đặc thù gì chứ!

Thời điểm Thạch Trung Ngọc nghĩ loạn thất bát tao, Trương Vô Kỵ

ngừng tay, khen ngợi nói.

- Không tệ, không tệ!

- Tiền bối, cái gì không tệ?

Tuy lão gia tử minh bạch Trương Vô Kỵ là đang sử dụng tuyệt học

nắn cốt thất truyền đã lâu, nhưng vẫn không minh bạch Trương Vô Kỵ

nói không tệ là có ý gì.

- Đó là một hạt giống tu luyện tốt!

Trương Vô Kỵ khen ngợi nói, bất quá lại thở dài.

- Bất quá không thích hợp đạo của ta! Hơn nữa dường như chính

ngươi cũng tu luyện tâm pháp gì? Cực kỳ bá đạo!

- À?

Thạch Trung Ngọc lơ ngơ, không biết Trương Vô Kỵ đang nói cái

gì.

- Đạo gì? Ta tu luyện là Minh Hồng tâm pháp trong trò chơi.

- Minh Hồng?!

Trương Vô Kỵ nhất thời mở to hai mắt.

- Tại sao là tâm pháp đó! Trò chơi? Ngươi nói là trò chơi

gì?

- Ngạch, đúng vậy!

Thạch Trung Ngọc cảm giác trên người Trương Vô Kỵ đột nhiên bạo

phát ra một áp lực rất mạnh, vội vàng kể ra sự tình Thần Lâm.

Trương Vô Kỵ cau mày, dường như có chuyện gì đó làm hắn phải suy

ngẫm. Thạch Trung Ngọc có chút kỳ quái quay đầu nhìn lão gia tử,

lại phát hiện lão gia tử cũng không hiểu ra sao.

- Xem ra mấy lão quái vật năm đó vẫn chưa từ bỏ ý định!

Trương Vô Kỵ thở dài, sau đó chậm rãi nói.

- Minh Hồng tâm pháp thật ra là một bộ Ma Công!

- Gì?!

Thạch Trung Ngọc nhất thời mở to hai mắt nhìn, cái này, cái này

lúc nào thành Ma Công, có vẻ như Ma Công luôn không phải đồ tốt gì

nha.

- Ha hả, tiểu gia hỏa, đừng kinh ngạc như vậy, kỳ thực Ma Công

này cũng chỉ là trận doanh đối lập nhau nói mà thôi.

Trương Vô Kỵ cười nói.

- Kỳ thực ta đã không tính là người tập võ chân chính.

Theo Trương Vô Kỵ chậm rãi kể lại, một thế giới mới tinh khác

xuất hiện ở trước mặt Thạch Trung Ngọc.

Kỳ thực trên thế giới này, ở trước đây thật lâu còn có một đám

người khác, những người này mạnh hơn cường giả Tiên Thiên không

biết bao nhiêu lần, bọn họ xưng là tu sĩ, cũng chính là những người

tu luyện thành tiên.

Nếu như nói Tiên Thiên tương đương với bom nguyên tử, như vậy tu

sĩ chính là vũ khí vũ trụ. Tu sĩ cường đại, hoàn toàn có thể dựa

vào thực lực của mình phi hành ở trên trời, thậm chí lao ra Trái

Đất, bay đến trong chân không, bất quá những tu sĩ này lại chia làm

hai loại khác nhau.

Một loại không màn danh lợi, khắc chế dã tâm của mình, chuyên

tâm muốn vô vi mà thuận thiên, thành tựu đại đạo, loại tu sĩ này tự

xưng là Tiên.

Một loại khác lại cho rằng đại đạo ở chỗ nghịch thiên, không

khắc chế dục vọng của mình, muốn làm cái gì thì làm cái đó. Loại tu

sĩ này, được xưng là Ma.

Trong các tu sĩ Tiên Ma, đều có thành tựu riêng. Ở trong Ma,

sinh ra một cường giả thực lực mạnh mẽ, chỉ bằng một cây đao, chiến

Tiên Ma không người địch thủ. Hơn nữa người này lại có chút nhiệt

huyết, không quen nhìn sự tình bất công, làm người lại điên

cuồng.

Lúc ấy trong Ma đạo, nhi tử của một tông chủ có thế lực bởi vì

tùy ý lăng nhục nữ tử phàm nhân, bị mọi người chỉ trích, nhưng bởi

vì hậu trường cứng rắn, không người dám chọc. Bất quá vị cường giả

này lại trực tiếp xách đao tới cửa, ngay trước mặt cả tông môn chém

đầu gia hỏa kia. Sau đó ở dưới mọi người vây công cười to rời

đi.

Người này thực lực mạnh mẽ, tên họ thật đã không ai biết, chỉ có

xưng hô do mọi người đặt là Cuồng Đao. Mà tâm pháp tu luyện của

Cuồng Đao, chính là Minh Hồng tâm pháp .

- Vậy sau đó thì sao, Cuồng Đao như thế nào?!

Thạch Trung Ngọc nghe người kia xưng là Cuồng Đao, không khỏi

nghĩ tới nghề nghiệp của mình.

- Sau đó...

Trương Vô Kỵ khẽ cười.

- Có người nói Cuồng Đao một đao trảm phá hư không, đến một thế

giới khác, lưu lại một bản Minh Hồng tâm pháp, làm cho vô số người

tranh nhau tu luyện.

Nói đến đây, Trương Vô Kỵ cười khổ.

- Chẳng những không một người thành công, ngược lại tẩu hỏa nhập

ma, trở thành một người điên, làm giới tu sĩ nghênh đón một trận

đại tai nạn. Những người điên kia thực lực tăng vọt, không sợ sinh

tử. Toàn bộ giới tu sĩ ở trong sự kiện kia chết hơn phân nửa. Giới

tu sĩ trải qua sự kiện lần đó mà từ từ suy bại, cho tới bây giờ,

chỉ sợ chỉ còn một mình ta.

- Tê!

Thạch Trung Ngọc sợ hãi.

- Còn ta thì sao? Ta tu luyện Minh Hồng tâm pháp, có thể cũng

điên hay không?

Trương Vô Kỵ khẽ cười nói.

- Ngươi nghe ta nói hết đã, sau sự kiện đó, Tiên Ma cùng nhau

nghiên cứu Minh Hồng tâm pháp, cuối cùng phát hiện ra nguyên nhân

cốt lõi. Người tu luyện công pháp này, phải có thực lực Tiên Thiên,

nhưng lại không tu luyện qua bất luận tâm pháp gì. Không có thực

lực Tiên Thiên tu luyện, sẽ bạo thể mà chết. Có thực lực nhưng

trước đó tu luyện qua tâm pháp khác sẽ tẩu hỏa nhập ma trở thành

người điên. Ngươi nói, làm sao có người có thể đến Tiên Thiên nhưng

không tu luyện bất luận tâm pháp gì chứ?

Ngạch, Thạch Trung Ngọc hết chỗ nói rồi, có vẻ như, mình là

không biết chuyện gì xảy ra trở thành Tiên Thiên, hơn nữa tu luyện

công pháp này cũng không có sự tình gì.

Cái này là tình huống gì a?

- Ta nghe ngươi nói tới trò chơi, mới hiểu ra một điểm.

Trương Vô Kỵ nhẹ giọng nói.

- Trò chơi kia, chắc là dụ người tiến vào trong mộng cảnh, ngươi

ở trong mộng tu luyện, nhưng lại không liên quan tới thân thể. Chắc

là vì một vài cơ duyên đặc thù nào đó, để cho ngươi luyện thành tâm

pháp này, lại không có bạo thể, trực tiếp thành tựu Tiên Thiên. Thế

nhưng bởi vì hấp thu năng lượng không đủ, cho nên dẫn đến dáng vẻ

của ngươi bây giờ.

- Tâm tình bất ổn, chân nguyên không đủ, biến thành bán Tiên

Thiên!

Bán Tiên Thiên chẳng phải cũng là Tiên Thiên sao, Thạch Trung

Ngọc bĩu môi.

- Vậy về sau ta có nguy hiểm gì hay không?

- Nếu như ta đoán không sai, ngươi sẽ không có nguy hiểm gì, bất

quá chỉ sợ sẽ có cái gì đó đang chờ ngươi, trong trò chơi không

giải thích được xuất hiện Minh Hồng tâm pháp, ngươi không cảm thấy

kỳ quái sao.

Nghe không có sự tình gì, Thạch Trung Ngọc an tâm, còn vì sao

trong trò chơi xuất hiện thứ này, hắn mới lười xía vào.

- Trương Vô Kỵ tiền bối!

Thạch Trung Ngọc có chút thấp thỏm sờ mũi.

- Cái này, ta có chuyện này muốn nhờ ngài giúp.

- Ha hả, nói xem!

Trương Vô Kỵ cười hỏi.

- Là như vậy, ngày hôm nay ở trong game, ta thua một người.

Thạch Trung Ngọc kể lại sự tình hôm nay.

- Oh? Ngươi là muốn học kỹ xảo chiến đấu?

Trương Vô Kỵ kinh ngạc hỏi.

- Vâng!

Thạch Trung Ngọc gật đầu.

- Mong tiền bối chỉ đạo!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!