Thạch Trung Ngọc mong đợi nhìn Trương Vô Kỵ, nhưng không nghĩ
tới Trương Vô Kỵ lắc đầu, khẽ thở dài.
- Nếu như ngươi muốn học Trường Sinh Thuật, ta còn có thể chỉ
đạo ngươi, thế nhưng chiến đấu…
Trương Vô Kỵ dừng một chút.
- Chiến đấu không phải thế mạnh của ta, hơn nữa phương thức
chiến đấu của chúng ta không giống ngươi. Chúng ta thuộc về Tiên,
mà ngươi, thì là Ma.
- Vậy ta nên làm như thế nào?
Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Nếu như ngươi theo không kịp tốc độ của người khác mà nói, đó
là bởi vì ngươi còn chưa lĩnh ngộ được một đồ vật trọng yếu.
Trương Vô Kỵ cười nói.
- Sở dĩ Cuồng Đao mạnh như vậy, chính là vì lĩnh ngộ ‘Thế’.
Thế?
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, cái này thường nghe người ta nhắc
tới, nhưng không có chân chính gặp qua.
- Ha hả.
Thấy Thạch Trung Ngọc nghi hoặc, Trương Vô Kỵ khẽ cười.
Trong lúc bất chợt, Thạch Trung Ngọc cảm giác Trương Vô Kỵ ở
trước mặt biến thành một ngọn núi, một ngọn núi không thể vượt qua,
một ngọn núi chỉ có thể nhìn lên mà không dám tiết độc. Núi này
cao, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy mình nhỏ bé giống như con kiến,
không dám có bất luận ý niệm phản kháng nào.
Trong lúc bất chợt, ngọn núi khuynh đảo xuống, Thạch Trung Ngọc
cảm giác như thiên băng địa liệt, một cổ áp lực cường đại làm cho
hắn cảm thấy tử vong khủng bố.
Khi ngọn núi khuynh đảo, toàn bộ áp lực tiêu thất, nhưng toàn
thân Thạch Trung Ngọc đã tràn đầy mồ hôi.
- Đây là thế?
Thạch Trung Ngọc như mệt lả.
Trương Vô Kỵ gật đầu, cười nhạt nói.
- Đây là Tiên thế, mà Ma lại bất đồng. Nếu như nói Tiên thế là
một ngọn núi, một con sông, khiến người ta không dấy lên được ý
niệm phản kháng. Như vậy Ma chính là một cây đao, một chiến phủ,
khiến người ta sợ vỡ mật, thực lực giảm xuống, thậm chí không có
một chút thực lực. “Thế” của Cuồng Đao vừa ra, người dưới đao, bất
kể là ai, đều bị khí tràng cường đại áp bách, không thể nhúc nhích,
Cuồng Đao vừa ra, chỉ có thể liều mạng. Thế nhưng luận thực lực, ai
có thể liều qua Cuồng Đao. Trên cơ bản chỉ một chiêu, một chiêu bại
địch.
- Vậy ta làm sao mới có thể học được thế?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Cái này phải tự lĩnh ngộ, phong cách hành sự một người bất
đồng, hiệu quả của thế cũng bất đồng. Kỳ thực thế, chính là một
loại tín niệm kiên định của mình. Tỷ như ngươi tin tưởng mình, tin
tưởng đao của mình, ngươi tin tưởng vững chắc, một đao này chém
xuống, không người có thể tránh, không người có thể địch. Kiên định
tín niệm làm cho cả không gian chung quanh phát sinh cộng minh, như
vậy đao kia chém xuống, sẽ không người có thể tránh, không người có
thể địch.
Trương Vô Kỵ nhẹ giọng nói.
- Nói như vậy, ta ngược lại nghĩ tới một biện pháp!
- Biện pháp gì!
Ánh mắt Thạch Trung Ngọc sáng lên, vội vàng hỏi.
Trương Vô Kỵ từ trong ống tay áo rút ra một thanh đại đao màu
bạc.
- Túi không gian?
Thạch Trung Ngọc nhìn động tác quen thuộc kia, kinh hô một
tiếng. Đây là hiện thực a, làm sao lại có túi không gian?
- Tụ Lý Càn Khôn mà thôi, tiểu thuật pháp.
Trương Vô Kỵ không thèm để ý nói, sau đó ném đại đao cho Thạch
Trung Ngọc.
Đại đao vừa đến tay, Thạch Trung Ngọc cảm giác trầm trọng, đao
này, chỉ sợ cũng phải hai mươi mấy cân.
- Quơ đao chém ta!
Trương Vô Kỵ nói.
- Gì?
Thạch Trung Ngọc nắm đao, nghe Trương Vô Kỵ nói mà không biết
làm sao.
- Ta nói, quơ đao chém ta!
Trương Vô Kỵ tiếp tục nói.
Thạch Trung Ngọc khó xử, đây không phải trò chơi, sao có thể tùy
tùy tiện tiện chém người, cau mày nói.
- Ta, ta không hạ thủ được.
Trương Vô Kỵ khẽ cười.
- Là cái gì để cho ngươi không hạ thủ được? Luật pháp thế gian?
Đạo đức? Hay là ngươi khiếp đảm?
- Không phải.
Thạch Trung Ngọc nói, nhưng nhìn ánh mắt như sao sáng của Trương
Vô Kỵ, nhất thời cảm giác như trong lòng bị nhìn sạch sẽ.
- Một Chiến Sĩ, nếu như ngay cả dũng khí quơ đao cũng không có,
thì sao có thể đối mặt địch nhân?
Trương Vô Kỵ quát lớn.
Nhưng Thạch Trung Ngọc cứ nhìn Trương Vô Kỵ, đao trong tay như
nặng vạn cân, chỉ cầm cũng cảm giác mệt mỏi. Trương Vô Kỵ đứng ở
trước mặt hắn, hắn cảm giác cầm đao là sỉ nhục, là khinh nhờn đối
phương.
- Muốn rút lui? Đây chính là Cuồng Đao? Đối mặt một người ngay
cả dũng khí động đao cũng không có, ngươi cũng không cảm thấy ngại
nói là Cuồng Đao?
Trương Vô Kỵ khẽ cười, nụ cười kia cực kỳ miệt thị.
Lão gia tử ở bên cạnh nhìn Thạch Trung Ngọc, miệng giật giật,
vừa định nói, lại cảm giác một cổ áp lực vô hình vây khốn mình,
đừng nói nói chuyện, ngay cả miệng cũng không nhúc nhích được.
- Nhìn dáng vẻ của ngươi, giống như một tiểu bạch kiểm, ngươi là
đàn ông sao? Là nam nhân sao không dám động thủ!
Thanh âm của Trương Vô Kỵ càng lúc càng lớn, phảng phất như toàn
bộ thế giới chỉ còn lại thanh âm kia, mỗi một chữ mỗi một từ đều
vang vọng ở trong đầu.
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc mờ mịt, trong lòng giãy dụa đến cực
hạn. Hắn biết mình như vậy là không đúng, nhất định phải quơ đao.
Nhưng mình làm sao cũng không có dũng khí vung ra một đao kia,
thiếu một loại cảm giác. Đúng, là cảm giác quơ đao, quơ đao cần cảm
giác sao? Ta dường như thiếu một lý do xuất đao, thế nhưng xuất đao
phải có lý do sao?
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc lúc đỏ lúc trắng, biến hóa cực kỳ lớn,
thoạt nhìn có chút khủng bố.
Trương Vô Kỵ không nói chuyện kích thích Thạch Trung Ngọc nữa,
hiện tại Thạch Trung Ngọc đã đến thời khắc mấu chốt, phía trước
kích thích cộng thêm vừa rồi hắn nói, kế tiếp phải nhìn đối phương
đi ra ma chướng trong lòng.
Quơ đao cần cảm giác? Đúng, ta hẳn là cần cảm giác quơ đao, ta
vì cái gì mà quơ đao đây? Tiền? Quyền? Sắc? Danh? Không phải, đều
không phải, ta có phải là vì trảm phá tất cả mà quơ đao không, đao
của ta tuyệt đối có thể trảm phá tất cả, đã như vậy, ta cần gì phải
quơ đao? Có cái gì có thể ngăn cản đao của ta sao? Không phải!
Không có! Không có gì cả, ở dưới đao của ta! Hết thảy ngăn cản, tất
cả phòng ngự đều vô hiệu!
Lý do quơ đao! Ta cần gì lý do! Ai có thể hỏi ta lý do! Ai có
quyền lợi hỏi ta lý do! Lão tử thích quơ đao thì quơ đao, hỏi lý
do?! Ngươi không xứng!!!
- A!!!
Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một tiếng, gân xanh hằn đậm,
tay nắm trường đao chậm rãi nâng lên.
Ngay lúc đó, một cỗ khí thế mạnh mẻ áp chế toàn bộ không gian.
Cơ lão gia tử bị hai tầng áp lực chấn thổ huyết. Thạch Trung Ngọc
chậm rãi nâng đao, thoạt nhìn cảm giác rất chậm, thế nhưng hết thảy
lại phảng phất như nhanh đến cực hạn, nhấc tay một cái, đao phảng
phất như trực tiếp cắm ở giữa thiên địa.
Tay vừa rơi xuống, đao mang theo khí thế bàng bạc, giống như
thiên địa rống giận, như trời muốn sụp. Trời sập, có thể tránh nơi
nào?
Một đao chém xuống, ai có thể ngăn cản! Không có ai!
- Không ai có thể ngăn cản đao của lão tử!!!!
Thạch Trung Ngọc hét lớn, ánh mắt trừng như chuông đồng. Hai tay
cầm đao, nhìn Trương Vô Kỵ chém xuống.