Sắc mặt Trương Vô Kỵ nhất thời ngưng trọng, hắn không nghĩ tới
Thạch Trung Ngọc đột nhiên bạo phát một đao lại có uy lực như
thế.
Nếu không cẩn thận, một đao này hoàn toàn có thể uy hiếp được
tính mạng của mình.
Trương Vô Kỵ vung tay lên, một cái khiên làm bằng đồng đột nhiên
xuất hiện ở trước người, cái khiên vừa xuất hiện, trong nháy mắt
cao tầm một người, trực tiếp ngăn trở lấy đại đao.
- Oanh!
Phảng phất như đất bằng dậy sóng, khí lãng mạnh mẽ lấy vị trí va
chạm làm trung tâm bắn ra. Cơ lão gia tử bị sóng khí đánh bay ra
ngoài.
Pháp Thuẫn bị Thạch Trung Ngọc công kích, từ trung gian xuất
hiện vết rách giống như mạng nhện, ngay sau đó trực tiếp vỡ vụn
ra.
Bất quá bởi vì Pháp Thuẫn ngăn cản, lực lượng một đao này của
Thạch Trung Ngọc cũng dùng hết, Trương Vô Kỵ bình yên vô sự đứng
tại chỗ, bất quá hai chân lâm vào mặt đất, cả người thoạt nhìn lùn
hơn nửa cái đầu.
Thạch Trung Ngọc chậm rãi thu đao, như chó thở hổn hển, trên
người tất cả đều là mồ hôi, ngay cả chân cũng có chút run rẩy, hiển
nhiên một đao này đã dùng hết toàn lực, hiện tại cũng mệt lả.
Trương Vô Kỵ nhìn cái khiên vỡ vụn đầy đất, nhất thời cười khổ,
tấm thuẫn này là hắn dùng vài chục năm luyện chế thành. Nếu như dựa
theo súng ống của thế giới này, sợ rằng hoàn toàn có thể ngăn được
đạo đạn oanh tạc. Lại không nghĩ rằng bị Thạch Trung Ngọc chém
nát.
- Rất tốt!
Trương Vô Kỵ hơi chút tiếc hận, sau đó nhìn Thạch Trung Ngọc
khen ngợi nói.
Thạch Trung Ngọc liếc mắt, hiện tại hắn toàn thân thoát lực,
ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói, nếu như không phải ý chí
kiên trì, chỉ sợ hiện tại hắn đã trực tiếp ngã xuống.
Lão gia tử cũng từ dưới đất đứng lên, lực lượng vừa rồi đã làm
cho hắn nội thương. Vẻ mặt khổ sáp và vui mừng nhìn Thạch Trung
Ngọc, trong lòng cảm giác nói không ra lời.
- Được rồi, ăn cái này đi!
Trương Vô Kỵ từ trong tay áo lấy ra một cái bình nhỏ, đổ ra một
viên dược hoàn nhét vào trong miệng Thạch Trung Ngọc, sau đó lại
ném cho Cơ lão gia tử một viên.
Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy mùi thảo dược thơm ngát từ trong
miệng tan ra, dược hoàn hầu như trong nháy mắt hóa thành thanh khí
lan toàn thân, cả người nhất thời sảng khoái, vừa rồi một kích kia
tiêu hao hết thể lực và chân nguyên nhanh chóng khôi phục. Chỉ chốc
lát, đã cảm giác toàn thân tràn đầy lực lượng.
Cơ lão gia tử kiến thức nhiều hơn Thạch Trung Ngọc, vẻ mặt may
mắn ăn dược hoàn, đây cũng không phải dược hoàn thông thường, mà là
tiên đan! Mình lại có thể ở sinh thời ăn một viên tiên đan, Cơ lão
gia tử nhất thời hạnh phúc muốn té xỉu, vội vàng ngậm tiên đan vào
miệng.
Vừa rồi bị thương, lục phủ ngũ tạng được thanh khí trị liệu,
hoàn hảo như lúc ban đầu. Thậm chí ngay cả một ít bệnh kín trong
thân thể cũng ở dưới thanh khí trợ giúp hoàn toàn khỏi hẳn. Lão gia
tử chỉ cảm thấy hiện tại như về tới lúc còn trẻ, thân thể cực kỳ
cường tráng.
- Thế nào, tiểu gia hỏa, ha hả, hiện tại cảm giác như thế
nào?
Trương Vô Kỵ quan tâm nhìn Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc hưng phấn gật đầu.
- Ta dường như minh bạch những thứ kia, cám ơn ngài chỉ đạo!
Nói xong muốn hành lễ cho Trương Vô Kỵ.
Trương Vô Kỵ cười vung tay, Thạch Trung Ngọc làm sao cũng không
bái xuống được, chỉ phải bất đắc dĩ ngồi dậy.
- Ngươi minh bạch thì tốt rồi, sợ rằng nếu Cuồng Đao kia biết có
truyền nhân mà nói, sẽ hưng phấn đến trực tiếp từ thế giới kia Phá
Toái Hư Không trở lại!
Trương Vô Kỵ cười nói.
- Tiểu tử ngươi tiềm lực rất lớn, ngay cả ta cũng thấy không rõ
thành tựu của ngươi sau này, bất quá ngươi phải nhớ kỹ, tuy ngươi
tu Ma, thế nhưng nghịch thiên không có nghĩa là làm càn giết chóc.
Cho dù là Cuồng Đao, cũng sẽ không tùy ý hạ thủ với phàm nhân. Cộng
thêm giết chóc chỉ biết dính qua nhiều nghiệp lực, đến lúc đó nửa
bước khó đi!
Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu.
- Được rồi, ngày hôm nay chuyện của các ngươi chấm dứt. Bất quá
ta có một sự tình, các ngươi nên chú ý một chút.
Trương Vô Kỵ nói.
- Vừa rồi tiểu gia hỏa ngươi nói sự tình trò chơi, ta nghĩ chỉ
sợ không đơn giản như vậy. Ở trong đó, ta cảm thấy kia là một thế
giới chân thật! Chỉ bất quá bị những cường giả kia dùng kỹ thuật
đặc thù che giấu, thế nhưng trụ cột vẫn là một thế giới chân chính.
Ta nghĩ ở thời điểm các ngươi càng ngày càng cường đại, sẽ càng cảm
giác độ chân thật của trò chơi kia tăng cao!
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Không sai, lúc vừa bắt đầu, trong trò chơi sẽ không chảy mồ
hôi, nhưng bây giờ chiến đấu sẽ cảm giác thể lực tiêu hao, từ từ
chảy mồ hôi.
- Vậy là không sai rồi!
Trương Vô Kỵ gật đầu.
- Sợ rằng phương diện này có vấn đề gì đó, cho nên ngươi cần
phải chú ý.
Thạch Trung Ngọc gật đầu.
Lần nữa cảm tạ Trương Vô Kỵ, Cơ lão gia tử mang theo Thạch Trung
Ngọc ly khai.
Vừa đi ra mấy bước, túp lều nhỏ liền trực tiếp biến mất, lần nữa
biến thành đất rừng.
Thạch Trung Ngọc cảm thấy ngày hôm nay trải qua tất cả phảng
phất như một giấc mộng. Tiên Ma thời kỳ Thượng Cổ, những người
giống như thần tiên kia lại chân chính tồn tại.
Hơn nữa lần này thực lực đại tăng, Thạch Trung Ngọc cảm giác nếu
như gặp lại Nguyệt Hạ Cô Lang, sợ rằng Nguyệt Hạ Cô Lang tuyệt đối
sẽ bị mình một đao miểu sát.
Đây cũng không phải tầng thứ bình thường chiến đấu, dù thân thủ
của Nguyệt Hạ Cô Lang lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là một phàm
nhân.
Dọc theo đường đi, hai người cũng không nói gì. Thạch Trung Ngọc
dư vị cảm giác vừa rồi, mà lão gia tử thì nghĩ đến sự tình
khác.
Hắn không nghĩ tới Thạch Trung Ngọc tiến bộ nhanh như thế, khi
đó đột phá Tiên Thiên đã đủ hắn kinh ngạc, hiện tại sợ rằng đã vượt
xa mình.
Vừa rồi một đao nổ nát tấm thuẫn của Trương Vô Kỵ, lão gia tử tự
nhận, tuyệt đối không tiếp nổi. Nếu như một đao kia của Thạch Trung
Ngọc bổ về phía mình, thì trăm phần trăm sẽ chết.
Sau này Tiểu Thạch trưởng thành, bất khả hạn lượng!
Hai người xuống núi, lại phát hiện bên cạnh Ferrari vây quanh
năm sáu thanh niên bất lương, đang cầm cây nạy cửa xe.
- Mẹ kiếp! Nếu tới chậm, xe này sẽ bốc hơi!
Thạch Trung Ngọc thấy tình huống này nhất thời khó chịu.
Từ từ đi về phía mấy người kia, hiển nhiên mấy tên kia không có
năng lực nhìn ban đêm, không nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đến.
- Chào, bạn thân, có cần ta hỗ trợ hay không?
Thạch Trung Ngọc khẽ cười nhìn năm người kia nói.
Năm tên kia nhất thời hoảng sợ, đang làm chuyện xấu vốn là chột
dạ, kết quả đột nhiên bên cạnh toát ra một người, sợ đến thiếu chút
vỡ mật.