Năm người cả buổi mới hồi phục tinh thần lại, thấy chỉ có một
mình Thạch Trung Ngọc, nhất thời không khách khí.
- Cút xa một chút!
Một thanh niên tóc vàng vừa ngậm thuốc lá, vừa kêu lên nói.
Năm người này cũng thật có ý tứ, đầu đủ mọi màu sắc, màu vàng,
màu đỏ, màu xanh, màu tím, màu lam.
- Ta nói, các ngươi muốn mở cửa xe cũng không phải như vậy nha,
Ferrari là xe thể thao cao cấp, vạn nhất xúc động hệ thống báo cảnh
sát bên trong, các ngươi liền xong đời!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
Hoàng Mao sửng sốt, hiển nhiên bị Thạch Trung Ngọc hù dọa.
- Xe này có hệ thống báo cảnh sát?
Thạch Trung Ngọc gật đầu, rút ra một điếu thuốc châm lửa.
- Dĩ nhiên, chỉ cần ngươi dùng khí lực quá lớn, hệ thống báo
cảnh sát sẽ khởi động, đến lúc đó cảnh sát ở gần đây sẽ tới, đồng
thời coi như các ngươi cạy ra, cũng không có biện pháp khởi động,
đây là khóa thanh âm. Còn nữa, coi như các ngươi thông qua khóa
thanh âm, lái xe đi, thế nhưng chiếc xe này đã được gắn định vị.
Chỉ cần người mất báo tin, xe này sẽ khởi động hệ thống định vị
DPS, sau đó khóa kín cửa xe, đến lúc đó ngươi muốn chạy cũng không
chạy được!
- Con bà nó!! Xe này cũng quá cao cấp đi!
Hoàng Mao nhất thời kinh hô.
- Xem ra ngươi là cao thủ trong giới này, ngươi giúp một chút,
xe này là ta mới mua, cái gì cũng không hiểu!
Thạch Trung Ngọc bật cười, đã như vậy còn là nói mình mua.
Cười lắc đầu.
- Hiện tại trộm xe, là một môn kỹ thuật cao!
Nói xong lấy chìa khóa xe ra, ở trên chìa khóa nhẹ nhàng ấn
xuống một cái.
Đô đô!
Trong xe nhẹ nhàng vang lên thanh âm, khóa cửa xe tự động thu
hồi.
- Thế nào, cao cấp không?
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Thứ này là ta bỏ ra giá rất cao mới mua được.
Hoàng Mao nghi ngờ nhìn vật trong tay Thạch Trung Ngọc, bất quá
vì trời tối, nên nhìn không rõ ràng.
- Được rồi, xe đã mở, hiện tại phải làm cái gì đây?
Thạch Trung Ngọc hỏi tiếp.
Hoàng Mao sửng sốt, nhìn Thạch Trung Ngọc một chút, lại nhìn bốn
phía. Sau đó không kiên nhẫn nói.
- Ngươi cho ta vật kia, sau đó có thể cút!
- Thứ này rất đắt a!
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc không bỏ nói.
- Dựa vào, bao nhiêu tiền, lão tử nửa giá mua, không thành vấn
đề?
Lục Mao ở bên cạnh trực tiếp kêu lên.
Thạch Trung Ngọc vươn năm ngón tay.
- 500...
- ***, chỉ 500 tệ ngươi cũng không cảm thấy ngại léo nha léo
nhéo, Lục Mao, cầm 250 cho hắn!
Hoàng Mao không nhịn được vung tay lên, muốn đi kéo cửa xe.
- Hắc hắc, ta nói không phải 500 tệ!
Thạch Trung Ngọc cười tà.
- 5 triệu, bất quá may mắn không phải USD. Hắc hắc, cho 250 vạn
Nhân Dân Tệ là đủ rồi!
- Má! Dám trêu chọc chúng ta! Cái đồ chơi nhỏ kia cũng giá 5
triệu, ngươi mua vé số sao, cút! Nếu không cẩn thận ca đánh
ngươi!
Tử Mao kiêu ngạo đẩy Thạch Trung Ngọc một cái, lại căn bản đẩy
không động.
- Đồ chơi này đương nhiên không cần 5 triệu, đây chỉ là tặng
phẩm, vật kia mới cần 5 triệu.
Thạch Trung Ngọc tà ác cười nói.
- Vật gì!
Hoàng Mao đã mở cửa xe, không bình tĩnh kêu lên.
- Cũng không tính là đồ đạc quý giá gì.
Thạch Trung Ngọc nói.
- Một chiếc Ferrari mà thôi.
Năm người sửng sốt, sau đó liền biết người này chính là chủ
xe!
- ***! Dám đùa Hoàng Mao ta, ta xem ngươi là muốn chết!
Hoàng Mao thẹn quá thành giận, quát to một tiếng.
- Các huynh đệ, đánh hắn! Người này là chủ xe, khẳng định rất có
tiền!
- Móa, đánh!
Năm người cầm ống tuýp vọt tới Thạch Trung Ngọc.
Cái này, có phải có chút giống một đám kiến xung phong về phía
cự nhân không? Đột nhiên Thạch Trung Ngọc nghĩ đến vấn đề này, bất
quá ống tuýp của Hoàng Mao đã đập xuống.
Thạch Trung Ngọc đưa tay bắt lại ống tuýp, cự lực trực tiếp kéo
Hoàng Mao té xuống đất, ống tuýp cũng đến trong tay Thạch Trung
Ngọc, hắn không phải là không có vũ khí, lúc sắp đi Trương Vô Kỵ
không có đòi trường đao lại, Thạch Trung Ngọc tự nhiên mặc định đối
phương là tặng cho mình.
Hiện tại trường đao dán ở sau lưng Thạch Trung Ngọc, bị hắn dùng
chân nguyên hút lại, cho nên năm người không thấy.
Ống tuýp vừa đến tay, Thạch Trung Ngọc không chút khách khí.
Ầm ầm!
Bả vai của Tử Mao bị ống tuýp đập trúng, gãy xương, Thạch Trung
Ngọc một cước đạp bay hắn.
- Ầm ầm!
Thanh Mao đùi bị đánh gãy, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.
- Ầm ầm!
Lục Mao xương chậu bị đánh gãy, trực tiếp ôm thắt lưng lăn lộn
trên mặt đất.
- Oành!
Hồng Mao bị Thạch Trung Ngọc đá vào trái tim, trực tiếp ngất
đi.
- Không chịu nổi một kích!!
Thạch Trung Ngọc nhìn bốn tên đã bị giải quyết, nơi đây chỉ còn
Hoàng Mao, chỉ là bàn tay trầy da. Bất quá hắn lại bi thảm la hét,
giống như cúc hoa bị bạo. Thạch Trung Ngọc rất có xung động cắm ống
tuýp vào trong miệng hắn.
- Không phải là trầy chút da sao, đang bảo ta trực tiếp cắm ống
tuýp vào lỗ đít ngươi sao!
Thạch Trung Ngọc hung tợn kêu lên.
Hoàng Mao nhất thời ngậm miệng, bất quá trong mắt đã chảy ra
nước mắt, làm bộ đáng thương nhìn Thạch Trung Ngọc, có vẻ như Thạch
Trung Ngọc đã cường bạo hắn, sau đó lại muốn quăng hắn đi, làm
Thạch Trung Ngọc nổi cả da gà.
- Hôm nay tâm tình của lão tử tốt, không tính toán với các
ngươi, nếu không…
Thạch Trung Ngọc nhìn bốn phía, sau đó ở trong ánh mắt sợ hãi
của năm người, trực tiếp nhào nặn ống tuýp thành quả bóng.
Năm người nhất thời lặng ngắt như tờ. Con mẹ nó, đây là người
sao! May mắn không động tới tay chân của mình. Gãy xương còn có thể
chữa trị, nếu như xương tay biến thành bánh quai chèo, có vẻ như
ngoại trừ cắt thì không có biện pháp gì khác.
Thạch Trung Ngọc tung tung quả cầu sắt, sau đó nhẹ nhàng ném
đi.
Quả cầu sắt gào thét một tiếng, không thấy bóng dáng.
Nhìn thực lực của Thạch Trung Ngọc kinh khủng như thế, năm tên
côn đồ sợ vỡ mật.
- Ca, ta sai rồi!
Vẻ mặt Hoàng Mao cầu xin nhìn Thạch Trung Ngọc nói, Thạch Trung
Ngọc trực tiếp khoát tay, nhìn xa xa nói.
- Lão gia tử! Đi rồi! Còn nhìn cái gì!
- Hắc hắc, nhìn ngươi vui đùa nha!
Lão gia tử từ từ đi qua, nhìn năm tên côn đồ nằm trên đất, tựa
hồ là cố ý dọa đối phương.
- Tiểu Thạch, đây không phải phong cách của ngươi nha. Lần trước
có một gia hỏa giẫm phải giày mới của ngươi, ngươi đã đánh hắn mẹ
không nhận ra, thậm chí không làm được nam nhân. Mấy tên này, làm
sao lại dễ dàng bỏ qua như vậy?
Năm người kia nhất thời cảm giác đau trứng, dồn dập che hạ thể,
kẹp tiểu huynh đệ không ngừng lui lại, nhìn giống như năm con côn
trùng.