Cách đó không xa, một trọng địa quân sự.
Ngày hôm nay Lý Thiệu trực đêm, chán đến chết đứng ở trước cửa,
còn buồn ngủ cõng súng nhìn xung quanh.
- Thời tiết hôm nay thật lạnh!
Chiến hữu Lý Nhĩ ở bên cạnh xoa xoa hai tay, không ngừng đạp
bước chân.
- Chỉ còn ngày hôm nay, ngày mai ngươi nghỉ phép liền có thể trở
về nhà rồi!
Lý Thiệu cũng xoa xoa hai tay, dường như quân phục cũng không
cách nào làm ấm thân thể.
- Cũng phải, hắc hắc, ta thật nhớ thân thể của mụ vợ ở nhà!
Lý Nhĩ khẽ cười.
- Ngươi còn có lão bà, ta thì độc thân a, cũng không biết mẹ ta
nghĩ như thế nào, lại bắt ta tham gia quân ngũ, không khác gì chịu
tội! Ba năm vừa qua, chỉ bất quá là giải ngũ, cũng không có chỗ tốt
gì.
Lý Thiệu có chút oán trách nói.
- Tiểu tử ngươi chỉ nghĩ tới tiền! Ngẫm lại những huynh đệ thủ ở
biên cương kia, muốn ăn cơm nóng cũng khó!
Lý Nhĩ có chút trách cứ nói.
- Chúng ta như vậy đã rất tốt rồi, thoả mãn đi!
- Ngươi nói cũng phải, ta cũng thật bội phục những gia hỏa kia,
Ừ? Thanh âm gì?
Lý Thiệu nói, đột nhiên không trung truyền đến âm thanh mãnh
liệt.
- Thanh âm này...
Lý Nhĩ sửng sốt, thanh âm này quá quen tai, nhất thời hét
lớn.
- Không kích!!!! Kéo còi cảnh báo!!
Hai người còn chưa kịp có động tác, đã thấy không trung có một
hỏa cầu màu đỏ bay tới.
- Đây là đạn đạo?!
Lý Thiệu trực tiếp hôn mê.
Tâm lý tố chất của Lý Nhĩ mạnh hơn Lý Thiệu nhiều, vội vàng xông
vào vọng gác kéo còi cảnh báo.
- Đô đô…
Toàn bộ quân doanh nhất thời vang lên còi báo động chói tai, các
chiến sĩ đang ngủ say nhất thời tỉnh táo lại.
Còn không chờ bọn hắn có động tác, liền nghe được một tiếng nổ
vang.
Lý Thiệu nhìn hỏa cầu nhanh chóng đến gần, sau đó thẳng tắp bắn
về phía nhà ăn.
Nhà ăn vang lên tiếng nổ kịch liệt, cửa sổ phòng ăn bị chấn nát,
lửa lớn phun trào, liên tục ba tiếng bạo tạc, toàn bộ nhà ăn rơi
vào trong biển lửa.
Lý Thiệu bị tình huống trước mắt dọa phát sợ. Không quá nửa
phút, hết thảy binh sĩ ăn mặc chỉnh tề xuất hiện ở trên quảng
trường, nhìn nhà ăn lửa lớn hừng rực, tất cả đều há to miệng.
Đoàn Trưởng Trần Cương vẻ mặt âm trầm đi tới chỗ Lý Nhĩ hỏi.
- Xảy ra chuyện gì!
- Báo cáo Đoàn Trưởng.
Vẻ mặt Lý Nhĩ khẩn trương, Đoàn Trưởng này là nổi danh nghiêm
khắc.
- Vừa rồi thời điểm tôi và Lý Thiệu làm nhiệm vụ, Lý Thiệu đột
nhiên nghe được có thanh âm xé gió. Sau đó chúng ta thấy một đám
lửa từ hướng đông bắc bắn thẳng qua. Trực tiếp vọt vào trong phòng
ăn, sau đó liên tục ba tiếng nổ lớn!
- Hướng đông bắc?
Trần Cương đưa mắt nhìn qua.
- Bên kia là núi, sẽ không có vật gì a? Trước cứu hoả, còn nữa,
ngươi xác định là ba tiếng nổ vang?
Lý Nhĩ dùng sức gật đầu.
- Ta xác định, Đoàn Trưởng.
- Vật kia đi vào không phát nổ sao?
Trần Cương lầm bầm lầu bầu, trong phòng ăn có ba bình ga. Ba
tiếng nổ kia chỉ sợ là thanh âm của khí ga lỏng. Bằng không một
viên đạn đạo tuyệt đối không chỉ có chút uy lực như vậy. Nói cách
khác vật kia trực tiếp vọt vào nhà ăn, sau đó đụng trúng một bình
ga, lại dẫn nổ hai bình ga khác. Bất quá cái này cũng không đúng,
điều này sao có thể chứ? Nếu như cái kia là đạo đạn, thì ngay cả
một bình ga cũng không nổ được, mà sẽ tan chảy.
- Đám ranh con, cẩn thận một chút, bên trong khả năng còn có một
bình ga chưa nổ!
Trần Cương nhìn lính cứu hỏa kêu lên.
Nghe Trần Cương nói, những binh sĩ vẫn không có do dự, như cũ
kéo vòi nước lao về phía phòng ăn.
Thạch Trung Ngọc không nghĩ đến mình đột nhiên hưng phấn, ném ra
một cục sắt, vậy mà lại tạo thành hậu quả nghiêm trọng như vậy, nếu
như biết, hắn sẽ hối hận không thôi. Tuy hắn chán ghét cảnh sát,
thế nhưng lại không ghét quân nhân. Hắn đã từng có ý tưởng làm
lính, thế nhưng bởi vì hồ sơ có vết đen, bước đầu tiên trưng binh
đã bị loại.
Ngồi vào xe, nhìn trường đao trong tay, ước chừng 1m4, thân đao
dài 1m2. Thân đao rộng khoảng bốn tấc, không phải hình cung, mà là
thẳng tắp. Toàn bộ thân đao nhìn qua giống như một hình thang vuông
góc, bất quá đao nhận chỉ dài chừng nửa ngón tay.
Hơn nữa để sát vào nhìn, trên đao khắc rất nhiều văn lộ, có chút
giống Ma Pháp Trận trong trò chơi, bất quá lại không có cảm giác
tạp nham như Ma Pháp Trận.
Trường đao chắc là dùng một viên khoáng thạch hoàn chỉnh chế
tạo, mặc dù không biết có kỹ thuật gì có thể chế tạo ra một thân
đao hoàn chỉnh như vậy. Thế nhưng Thạch Trung Ngọc lại cảm giác đao
này có chút không hoàn mỹ, như thiếu đi một chút gì đó.
Lão gia tử nhìn đao trong tay Thạch Trung Ngọc, nhẹ giọng
nói.
- Đao này thiếu sát khí!
Sát khí? Trong lòng Thạch Trung Ngọc nhất thời hiểu rõ, nguyên
lai là như vậy.
- Đao này, hẳn còn chưa khai phong!
Lão gia tử còn nói thêm.
- Khai phong? Đây không phải cắt máu sao?
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng lướt qua lưỡi đao, trên tay xuất hiện
một vết rách cực sâu, máu chảy không ngừng, đến bệnh viện băng bó
cũng vô dụng, căn bản là không ngừng được, qua hơn hai giờ mới chậm
rãi cầm máu.
Tuy lúc trước lăn lộn hắc đạo, thường thường lấy đao đánh lộn
với người khác, nhưng lại không gặp được đao sắc bén như vậy.
Ngày hôm nay thanh đao trong tay này, trình độ sắc bén sợ rằng
còn hơn lúc trước mình từng dùng gấp trăm lần, nhưng sao lão gia tử
nói còn chưa khai phong?
- Một cây đao, nếu như sờ lưỡi, ngươi cảm giác một loại lương
khí, thậm chí còn chưa đụng, đã cảm giác da thịt mình muốn nứt ra.
Đao này chính là khai phong, nếu như không có loại cảm giác này,
vậy thì chưa khai phong. Đao sắc bén chân chính, cho dù đao chưa
đến trên người, thế nhưng sát khí đã đủ để cho da thịt ngươi nứt
ra!
- Khả năng sao?
Thạch Trung Ngọc cảm thấy buồn cười.
- Làm sao không có khả năng? Ta từng gặp được.
Lão gia tử trực tiếp nói.
- E rằng tên của cây đao kia, ngươi cũng đã nghe qua.
- Tên gì?
- Thôn Chính! Thế Châu Thôn Chính chế tạo thanh Thôn Chính Đao
thứ nhất, cũng chính là Thôn Chính Đao sơ đại!