Tử Kim Hỏa Hồ cảm giác được Thạch Trung Ngọc kinh khủng, lại phá
vỡ hạn chế phạm vi công kích về phía Thạch Trung Ngọc, nó rít lên
một tiếng, vượt qua khoảng cách 20 thước, trực tiếp vọt tới bên
người Thạch Trung Ngọc, dùng chân trước sắc bén chụp vào ngực
hắn.
Lúc này Thạch Trung Ngọc cũng tìm được loại cảm giác kia, hét
lớn một tiếng, nắm Chiến Thần Chi Nhận hung hăng bổ xuống.
Tử Kim Hỏa Hồ như bị vật gì phong tỏa, hai móng cứ như vậy ngừng
ở giữa không trung, ánh mắt hoảng sợ nhìn trường đao càng ngày càng
gần.
Thình thịch!
Tử Kim Hỏa Hồ kêu thảm, bị Chiến Thần Chi Nhận bổ bay ra
ngoài.
-512411
Một kích cường hãn, như trong thân thể Thạch Trung Ngọc chôn dấu
mười mấy thùng thuốc súng, tràn đầy lực lượng bạo tạc. Cầm Chiến
Thần Chi Nhận lần nữa vọt tới, cũng không dùng kỹ năng gì, chỉ một
chiêu chém xuống thật đơn giản.
Tử Kim Hỏa Hồ bị Thạch Trung Ngọc đánh bay, Thạch Trung Ngọc
không tha thứ tiếp tục tiến lên, Trọng Phách. Tử Kim Hỏa Hồ còn
chưa rơi xuống đất, đã bị hắn chém ngã xuống đất.
- Chung kết!
Thạch Trung Ngọc phảng phất như thiên thần tuyên án tử hình Tử
Kim Hỏa Hồ. Chiến Thần Chi Nhận xẹt qua giữa không trung, như không
khí cũng bởi vì một đao này mà run rẩy, không gian vặn vẹo. Tử Kim
Hỏa Hồ còn chưa đứng lên, đã bị Chiến Thần Chi Nhận chém lún vào
trong đất.
- Chúc mừng ngươi, người chơi thiên tư thông minh, lĩnh ngộ kỹ
năng tam chuyển của Cuồng Đao, bởi vì tính đặc thù của kỹ năng, cho
nên không nói rõ, mời người chơi tự hành lục lọi. Đồng thời thưởng
cho người chơi từ nhất chuyển đề thăng đến nhị chuyển.
Gì? Trực tiếp từ nhất chuyển biến thành nhị chuyển? Thạch Trung
Ngọc ngây ngẩn cả người, vừa rồi ngưng tụ khí thế cũng trong nháy
mắt tán đi.
Thạch Trung Ngọc mở bảng thuộc tính, phát hiện quả nhiên nghề
nghiệp Cuồng Đao từ nhất chuyển biến thành Cuồng Đao nhị chuyển,
lực lượng 3 tinh, mẫn tiệp 2 tinh, thể lực 2 tinh.
Nghịch thiên a! Thạch Trung Ngọc có chút không rõ, vì sao hiệu
quả nghịch thiên như thế lại có thể xuất hiện ở trên người
mình.
Thời điểm Thạch Trung Ngọc âm thầm suy tư, một bóng người mỹ lệ
xuất hiện ở trước mặt Thạch Trung Ngọc.
Nhìn thân ảnh kia, Thạch Trung Ngọc nhất thời ngây ngẩn, quá
đẹp, nữ sinh này mỹ lệ không phải đám người Cơ Như Nguyệt có thể so
sánh, nếu như nói đám người Cơ Như Nguyệt là khuynh quốc khuynh
thành mà nói, như vậy nữ sinh này chính là điên đảo chúng sinh, họa
quốc ương dân. Nếu như xuất hiện ở trên đường cái, nhất định sẽ bị
đoàn người vây quanh, xem nàng như nữ thần cúng bái.
- Hinh Vũ Chi Thạch, ta thật muốn bóp chết ngươi!
Tuy dáng vẻ cô gái kia mỹ lệ, thanh âm êm tai, thế nhưng nội
dung lời nói lại làm Thạch Trung Ngọc đổ mồ hôi lạnh. Thanh âm quen
thuộc như vậy, ngoại trừ hệ thống Chủ Thần còn có thể là ai?
- Ta nói, Chủ Thần đại nhân, ta có làm gì đâu?
Hiện tại Thạch Trung Ngọc giống như tiểu tức phụ bị ủy khuất.
Nếu là hệ thống Chủ Thần, hắn cũng không dám có tâm tư bất kính gì.
Tuy ánh mắt nhìn về phía hệ thống Chủ Thần vẫn sắc mị mị.
- Ngươi còn không thấy ngại hỏi ta?
Trong ánh mắt của hệ thống Chủ Thần mang theo giận dữ, lần này
Thạch Trung Ngọc gây ra quá lớn.
- Ngươi biết vừa rồi ngươi đã làm gì không?
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Vừa rồi ta giết Tử Kim Hỏa Hồ!
- Đúng vậy, ba đao giết chết hồ ly kia! Ngươi biết người khác
làm sao mới có thể giết chết không? Mười mấy người chơi phối hợp,
các loại chức nghiệp thao tác hoàn mỹ không tì vết! Nhưng ngươi,
ngươi nói ta có nên trực tiếp gạt bỏ ngươi không, ngươi đã ảnh
hưởng nghiêm trọng cân bằng của trò chơi!
Thạch Trung Ngọc khóc không ra nước mắt, ta làm sao vậy, mặc dù
không thể không thừa nhận mình có chút biến thái, thế nhưng không
thể phủ nhận mình không có lợi dụng Bug gì, lỗ thủng gì gì đó. Hoàn
toàn là dựa vào thực lực của mình.
- Ai, kỳ thực cũng có thể xem như là lỗi của ta.
Hệ thống Chủ Thần đột nhiên thấp giọng nói.
- Do ta thiết kế trình tự trò chơi là vì làm cho trò chơi mô
phỏng trình độ càng cao, đưa một số độ vật ở trong truyền thuyết
vào. Vốn tưởng rằng phải tới tam chuyển, những vật này mới có thể
mở ra, không nghĩ tới ngươi đã chạm tới rồi!
- Vật gì vậy?
Thạch Trung Ngọc tò mò hỏi.
- Không có gì, chờ sau đó ngươi sẽ biết, hiện tại ta muốn đổi
mới toàn bộ hệ thống, sau đó ngươi vào sẽ cảm giác thất kinh!
Hệ thống Chủ Thần nói.
- Ngạch, bởi vì ta mà đổi mới nhiều lần như vậy.
Thạch Trung Ngọc thấp giọng nói.
- Ta có chút ngượng ngùng a.
- Đi tìm chết đi, ngươi nghĩ rằng ta muốn đổi mới lắm sao, mỗi
đổi mới một lần ta mệt lắm ngươi biết không?
Hệ thống Chủ Thần giống như một nữ sinh bình thường, nếu như
Thạch Trung Ngọc không biết thân phận của nàng, còn tưởng nàng là
thiên kim đại tiểu thư của gia tộc nào đó.
- Quên đi, lần này bất quá là nói trước sự tình, không có quá
phức tạp!
Thạch Trung Ngọc vội vàng phối hợp gật đầu.
- Ngươi nói, ngươi hại ta mệt như vậy, có phải nên bồi thường ta
một chút không?
Hệ thống Chủ Thần đột nhiên dí dỏm cười nói.
- A, ngươi muốn bồi thường gì, ta chỉ là một người chơi, tay
trói gà không chặt, ngươi muốn cái gì ah?
Thạch Trung Ngọc nói, bị người khác đòi chỗ tốt, hắn còn là lần
đầu tiên.
- Hắc hắc, kỳ thực ta luôn nghiên cứu một sự tình, muốn ngươi hỗ
trợ.
Hệ thống Chủ Thần lè đầu lưỡi xinh xắn.
- Hỗ trợ cái gì?
Trong lòng Thạch Trung Ngọc có chút dự cảm bất hảo, dường như sẽ
xảy ra chuyện.
- Hì hì, ngày đó ở Dung Nham Huyệt Động, ngươi và mấy bạn gái
của ngươi làm cái kia, chúng ta làm một lần được không!
Hệ thống Chủ Thần nói làm cho Thạch Trung Ngọc hóa đá, đây là
cái gì, yêu thương nhung nhớ?
Thạch Trung Ngọc nhất thời hết chỗ nói rồi.
- Chủ Thần, rình coi người khác là không tốt! Lại nói, cùng
ngươi làm, ngươi có thể có cảm giác gì sao?
- Làm sao biết không có, thân thể ta là hoàn toàn phỏng theo
phái nữ của nhân loại, hì hì, ta tụ tập tất cả tư liệu của nữ nhân
xinh đẹp tạo ra mình. Hơn nữa còn chân thực hơn cả các ngươi, nếu
như bị trầy da cũng sẽ chảy máu.
Hệ thống Chủ Thần cười nói.
- Tới nha, chúng ta thử xem, ta vẫn không rõ chuyện giữa nam nữ
tại sao lại vui sướng như vậy!
- Chủ Thần đại nhân, ngươi là người quản lý trò chơi, không phải
tới nghiên cứu các loại vấn đề cổ quái kia.
Thạch Trung Ngọc nói.
- Ngô, lẽ nào thân thể của ta không đẹp sao?
Thần sắc của hệ thống Chủ Thần biến đổi cực kỳ hồ mị nói.
Thạch Trung Ngọc không chút nghĩ ngợi trả lời.
- Đẹp, cực kỳ xinh đẹp!
Hệ thống Chủ Thần vươn ngón út, đặt ở bên miệng cám dỗ nói.
- Vậy ngươi có muốn lên ta không?
Thạch Trung Ngọc làm sao có thể nhịn được, lập tức ôm lấy thân
thể hoàn mỹ của nàng, môi hôn lên môi, ngấu nghiến giống như thưởng
thức món ăn ngon nhất thế gian.
Hai tay bắt đầu mở ra nút buột nơi cổ áo, từng nút buộc đều cỡi
ra rất chậm… rất chậm, giống như sợ làm hỏng tác phẩm nghệ thuật
kia vậy.
- Thạch Trung Ngọc…
Nhìn y phục của mình dần dần mở ra, đã lộ ra cái yếm bên trong,
Hân Nhi đỏ mặt.
- Muốn đổi ý sao?
Thạch Trung Ngọc rốt cuộc cỡi ra áo ngoài, thưởng thức cái yếm
màu hồng nhạt bên trong:
- Ah… còn thêu uyên ương.
- Thạch Trung Ngọc, yêu em!
Trước ngực mát lạnh, Hân Nhi lập tức nghĩ đến sự tình trong động
nham tương, cả người mắc cở run rẩy.
- Anh sẽ hảo hảo yêu em.
Thạch Trung Ngọc gỡ cây trâm cài đầu ở trên búi tóc, mái tóc dài
của nàng tung ra, cả mái tóc đen tung bay ở trên bả vai trắng như
tuyết, phân ra hai màu trắng đen mê ly, làm hô hấp của Thạch Trung
Ngọc không khỏi ngưng trệ.
- Trung Ngọc, đừng nhìn ta như vậy….
Hân Nhi nhỏ nhẹ nói.
Thạch Trung Ngọc giật lấy dây thắt yếm, miếng vải tơ màu hồng
phấn lướt xuống đến bên hông.
Hân Nhi nhắm hai mắt không dám nhìn nữa.
Thạch Trung Ngọc không ngừng vò lấy bầu ngực căng tròn, cảm thấy
thời cơ đủ rồi, mới mở đai lưng, cởi hết váy quần của Hân Nhi
xuống.
Trong nháy mắt, một thân thể trắng như tuyết hoàn toàn bại lộ ở
trước mắt Thạch Trung Ngọc, nhìn thân thể trần truồng của Hân Nhi,
Thạch Trung Ngọc chấn động, đôi bầu vú như hai quả cầu thịt, quầng
vú ửng đỏ hiện ra trước mắt hắn, còn trắng hơn cả đám người Dương
Tử, các vị trí nhạy cảm đều nẩy nở, đôi chân ngượng ngùng quấn quýt
lấy nhau, tư thái chọc người, mông trắng tròn trịa đẫy đà, đường
cong trôi chảy ưu mỹ, cái âm hộ dụ người phạm tội, thảm cỏ non đen
mịn với cái khe nứt kẹp lại chặt chẽ, khiến người muốn tra tìm bên
trong đến tột cùng tinh tế như thế nào….
Thạch Trung Ngọc nằm phục lên người nàng, cảm giác mình đè lên
một đôi bầu thịt đầy đặn mềm mại, đôi tay nắm chặt hai bầu vú no đủ
của nàng, theo động tác nắm bóp của Thạch Trung Ngọc, khuôn mặt Hân
Nhi càng ngày càng ửng hồng, biểu hiện cực kỳ động nhân, hai tay
nàng nắm chặt tấm vải giường do nàng biến hóa ra, hơn nữa xung
quanh cũng bị một tầng không gian mông lung che chắn, không ai có
thể nhìn thấy cảnh tượng ân ái của nàng và Tạch Trung Ngọc được, bờ
eo giãy dụa cố tránh né, nhưng lại vô tình làm cho cái âm hộ của
mình cùng với nhục côn cứng ngắt của Thạch Trung Ngọc ma sát….
Thạch Trung Ngọc vẫn chưa thỏa mãn, sau khi nắn bóp hai vú một
hồi, một tay hắn theo bụng dưới của nàng trượt xuống, sau đó chui
vào cái khe nứt nhỏ của âm hộ, Hân Nhi giống như điện giật, mở ra
cặp mắt mê hồn nhìn hắn
Bàn tay hắn từ trong khe âm hộ nhẹ nhàng vuốt ve, Hân Nhi giống
như một cây độc huyền cầm bị đùa bỡn, chẳng bao lâu dịch nhờn theo
phản ứng bản năng nguyên thủy tiết ra…
- Hân Nhi, thân thể của em thật nhảy cảm.
Thạch Trung Ngọc giơ lên đầu ngón tay dính đầy dịch nhờn sáng
lấp lánh từ miệng âm đạo tiết ra, quơ quơ ở trước mặt Hân Nhi.
- Anh…
Hân Nhi cảm thấy rất lúng túng, thân thể của mình lại nỗi lên
phản ứng, dịch thủy tiết ra thật nhiều…
Thạch Trung Ngọc càng ngày càng hưng phấn, Hân Nhi má ngọc ửng
đỏ, mái tóc như mây của nàng phiêu tán ở trên vai, dục hỏa trong
long hắn hừng hực thiêu đốt, Hân Nhi biết sắp sửa xảy ra chuyện gì,
mặt ngọc đỏ chót, ngực gấp gáp phập phồng, nhìn hắn chuẩn bị hạ
người, nàng lại có chút sợ hãi, run giọng nói:
- Dừng..lại đi…
Thạch Trung Ngọc hôn lên bờ môi của Hân Nhi một cái, nói:
- Hân Nhi, yên tâm, anh sẽ cẩn thận từng li từng tí yêu em!
Thạch Trung Ngọc mọi sự đã chuẩn bị, chỉ còn chờ cơ hội, cái khe
nứt âm hộ của nàng đã ẩm ướt trơn nhớt, quy đầu hơi nhấn về phía
cửa miệng âm đạo một cái, chui vào trong ngọc môn mềm nhẵn, đứng
vững ở lổ hang thật nhỏ, chen vào mở ra, quy đầu có chút lui lại,
sau đó lại tiến về phía trước, cửa ngọc môn non mềm bị lõm sâu
vào, sau đó quy đầu trợt hẳn vào trong âm đạo, thân thể Hân Nhi run
lên, bị thốn đau.
Quy đầu chật vật xâm nhập vào cửa huyệt, vừa cắm vào một chút,
thì chạm đến tầng màng mỏng mềm dẻo, Thạch Trung Ngọc có chút ngoài
ý muốn, dừng lại rồi dùng sức đâm một cái, Hân Nhi cau chặt đôi
lông mày, ngọc thể bị đau thốn cong người lên, nàng thiết lập mình
quá hoàn mỹ, ngay cả màng trinh tiết cũng tạo ra, lần đầu bị phá
thân, phía dưới chảy ra máu tươi, thịt non âm đạo chặt chẽ bao bọc
lấy nhục côn, tựa hồ không cách nào thừa nhận cây nhục côn thô to
đâm vào trong thân thể, Thạch Trung Ngọc lại hơi dùng sức, cái mông
trầm mạnh xuống, nhục côn cứng ngắt đã hoàn toàn tiến vào trong cơ
thể Hân Nhi, kèm theo tiếng Hân Nhi la lên, Thạch Trung Ngọc lập
tức đẩy nhục côn vào tận hoa tâm của nàng.
- Á….đau quá…
Một cơn xúc động tà ác phun lên tâm trí, hắn biến thành một con
cự thú hồng hoang hung mãnh, dùng nhục côn tráng kiện chinh phục
lấy nữ nhân dưới thân, động tác không hề dừng lại, ngược lại càng
dùng thêm sức, dịch nhờn hòa với máu trinh từ cửa ngọc môn trào ra
rơi xuống trên tấm vải giường, đến khi Hân Nhi đau quá kêu lên, bấu
mạnh cánh tay hắn tóe máu, bị đau rát, cơn xúc động tà ác mới từ
tâm trí của hằn dần dần dịu xuống.
Khuôn mặt Hân Nhi trắng bệch, cho dù nàng không còn là xử nữ,
nhưng lần đầu chịu đựng nhục côn to lớn của Thạch Trung Ngọc tàn
phá, cũng chịu không nổi, huống hồ chi tấm thân còn trong trắng,
nàng cắn chặt đôi môi rướm máu nhịn đau…..
Một lúc sau, khi cái âm đạo dần dần thích ứng với nhục côn, thì
Hân Nhi lại cảm thấy một điều quái lạ, toàn thân ngứa nhột không
ngớt, dục hỏa đã chiếm cứ thân tâm nàng, Thạch Trung Ngọc tiếp tục
phát lực, nhục côn cứng ngắt không ngừng đâm chọc vào nhành hoa mềm
mại, toàn thân nàng thoáng cái trở nên thoải mái, thân thể từng
trận khoái cảm, trùng kích toàn thân đến mỗi tế bào, hàm răng ngọc
cắn chặt, hai hàng lông mày nhíu lại, thừa nhận nhục côn của Thạch
Trung Ngọc xung kích, vừa như thống khổ, vừa như sung sướng, từ yết
hầu nàng rên lên như tiếng khóc, không ngừng thiêu động dục hỏa của
Thạch Trung Ngọc..
Đến lúc này thì Thạch Trung Ngọc cảm thấy trong âm đạo của Hân
Nhi không ngừng co rút ngọ nguậy, giống như có vô số cái miệng nhỏ
mút quy đầu của mình, từng cơn tê dại từ trong âm đạo đối phương
truyền đến, kích thích động tác của hắn càng mãnh liệt!
Hầu như mỗi lần Thạch Trung Ngọc đều đẩy nhục côn sâu đến tận
hoa tâm của Hân Nhi, mỗi một lần như vậy, thân thể nàng sẽ run lên,
đôi môi đỏ mọng hé mở, dần dần, hắn thấy tiếng thở dốc của Hân Nhi
càng thêm dồn dập, thân thể bóng loáng của nàng trở nên nóng bỏng,
nên lại tăng nhanh tốc độ ravào.
- A... không được......a….a…… em…em…
Bỗng nhiên, thân thể Hân Nhi run rẩy kịch liệt, âm tinh như vỡ
đê trào phun ra, hoa tâm dần dập co rút lại…
Cuối cùng Thạch Trung Ngọc phủ phục nằm ở trên người nàng không
nhúc nhích. Thân thể mẫn cảm của Hân Nhi nhận ra được dương tinh
của đối phương tràn ngập ở trong thân thể mình.
- Uả…
Thạch Trung Ngọc cũng đã bình tâm lại, hắn nhỏm người cúi đầu
nhìn thì phát hiện trên tấm vải giường còn đọng lại nhưng đốm hoa
mai máu, không khỏi ngạc nhiên nói:
- Em lại... có cái này..
Hân Nhi liếc mắt nhìn hắn, cắn chặt môi, mệt đến không nói một
lời, nàng còn thiết trí xữ nữ, Thạch Trung Ngọc ngạc nhiên ngơ
ngẫn, rồi lại mừng rỡ…
Nghỉ ngơi chốc lát, Thạch Trung Ngọc nhìn thấy thân thể mềm mại
của nữ nhân nằm dưới thân mình đường cong lồi lõm, nhục côn lại
dựng lên.