Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 891: CHƯƠNG 891. CHỦ THẦN (1)

Nhục côn cứng rắn nổi gân xanh, ở trong không gian lay động, Hân

Nhi giống như con dê đợi làm thịt, trần truồng nằm ngửa ở trên

giường, đôi mắt nhắm chặt, nhưng không thấy Thạch Trung Ngọc hành

động gì cả, cảm giác chờ lâu dù ngắn ngủi cũng là một sự dày

vò.

Nàng nhịn không được cắn răng nói:

- Anh cho …vào mau đi..

Nghe được tiếng nói của mỹ nhân, Thạch Trung Ngọc liền nhào tới

trên thân thể nàng, thở hào hển đưa cặp đùi ngọc lên vai, nâng cái

mông to mọng, quy đầu nhắm ngay cửa ngọc môn lầy lội dịch nhờn,

phần eo ấn về phía trước một cái..."Ọp.." một tiếng, nương theo

dịch nhờn màu trắng mịn, nhục côn thông thuận sáp nhập thật sâu vào

trong âm đạo của Hân Nhi.

Hân Nhi khép chặt mắt, nhưng đôi lông mi nhẹ nhàng rung động,

Thạch Trung Ngọc một hơi đâm nhục côn vào mấy chục lần, cả người

Hân Nhi đã chảy mồ hôi, hai gò má ửng hồng, cơn cực khoái kéo tới,

đầu đung đưa ở trên gối, mái tóc dài bay tán loạn, phủ ở trước

ngực, vài sợi dính ở trong môi, từ nơi thâm cốc u lan của nàng, tản

ra mùi hương thơm nồng, Thạch Trung Ngọc không có đình chỉ động

tác, hắn cũng sẽ không đình chỉ, cái mông đẹp của Hân Nhi giờ đã

không ngừng giơ lên, thả xuống, nghênh đón nhục côn xung kích, nàng

cắn chặt những sợi tóc kia để không phát ra tiếng rên rỉ. ….

Tiếng hai bộ phân sinh dục va vào nhau "phành phạch…phành

phạch", Hân Nhi đã không thể nhẫn nại được trước cơn động dục của

mình, nàng thở hổn hển càng ngày càng nặng, thỉnh thoảng từ yết hầu

phát sinh ra tiếng “ ư…ư…” nho nhỏ không cách nào khống chế...

Cơn cực khoái sắp đến, Hân Nhi đã quên tất cả, chỉ hi vọng Thạch

Trung Ngọc dùng sức… dùng sức… dùng sức lấy nhục côn giết chết

mình, loại cảm giác sung sướng này làm người tê dại mê say, tiêu

hồn thực cốt.

Đại não của Hân Nhi trống rỗng, thân thể mềm mại không xương, ở

dưới người Thạch Trung Ngọc tươi đẹp khôn kể, động tác của Thạch

Trung Ngọc điên cuồng, mãnh liệt như địa chấn, liều mạng mà nỗ lực,

nhục côn tầng tầng lớp lớp đào khoét ở trong hoa tâm!

Toàn thân Hân Nhi run rẩy, vẻ mặt nàng hốt hoảng, không biết

qua bao lâu, bỗng nhiên thân thể Hân Nhi co quắp kịch liệt, hai tay

bấu mạnh lên giường, lệ rơi đầy mặt, nàng đã đạt tới đỉnh phong của

nam nữ giao hoan……

Hai bàn tay nắm thật chặt tấm vải trải giường từ từ xụi lơ, vô

lực thả ra, toàn thân mồ hôi tuôn như nước, trong thân thể không

ngừng chảy ra một luồng dịch nhờn nong nóng, theo sự nỗ lực của

nhục côn mà trào ra ngoài thân thể, dính ướt cả giường.

- A..a….

Một tiếng kêu dài, Hân Nhi lần thứ ba đạt tới cực khoái, không

biết giao cấu bao nhiêu thời gian, Thạch Trung Ngọc cảm giác trong

hoa tâm nàng đang thỏa thích mút quy đầu của mình, hắn cũng đã đến

bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, bị âm tinh của Hân Nhi phun ra kích

thích, không nhịn được nữa, Thạch Trung Ngọc dùng sức, một luồng

dương tinh tuôn trào, bắn thật sâu vào trong tử cung, làm cho Hân

Nhi co giật kịch liệt.

Hân Nhi nằm ở phía dưới, sắc mặt ửng đỏ.

Nam nhân thích nữ nhân nói, ta muốn, thế nhưng sợ nhất nữ nhân

nói, ta còn muốn. Thạch Trung Ngọc rốt cục cảm nhận được cảm giác

này, liên tục ở trong cơ thể Hân Nhi xuất tinh bốn lần, tinh thần

của Hân Nhi càng ngày càng hưng phấn, tiếp tục gọi, ta còn

muốn.

Thạch Trung Ngọc chỉ có thể cười khổ, thể năng của hắn đã tiêu

hao quá lớn, thật giống như lần kia ở trong địa đồ Cuồng Đao bị Đại

Địa Chi Hùng dùng trọng lực gấp 10 lần đè nặng chạy bộ vậy.

Bất quá nhớ tới Đại Địa Chi Hùng, Thạch Trung Ngọc có chút kỳ

quái, vì sao mấy ngày nay gia hỏa kia không gọi mình? Lẽ nào trong

bản đồ kia đã xảy ra chuyện? Hay Đại Địa Chi Hùng chết ở trên bụng

gấu cái rồi? Ah, không đúng, nếu là gấu thì phải chết ở trên lưng.

Gấu không giống Nhân loại, chỉ có thể từ phía sau, thương cảm a.

Nghĩ tới nhân loại chúng ta thật tốt, nhiều tư thế như vậy, đếm

cũng đếm không hết.

- Anh nói Hân Nhi, được rồi nha! Anh sắp chịu không nổi rồi!

Thạch Trung Ngọc lần đầu tiên ở trong chuyện này nói không được,

hắn cảm giác mình quá xấu hổ.

Hân Nhi cười hì hì, ở trên mặt Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng hôn

một cái, sau đó thu thập thân thể, cầm quần áo mặc vào. Thạch Trung

Ngọc cũng vội vàng mặc quần áo.

- Hì hì, Hinh Vũ Chi Thạch, lần này cám ơn anh, em biết đây là

cảm giác gì rồi!

Hân Nhi rất nghiêm túc nhìn Thạch Trung Ngọc.

Thạch Trung Ngọc nhìn có chút ngượng ngùng, dù sao chuyện này,

dường như chiếm tiện nghi chính là nam nhân.

- Không có việc gì, ha hả, nếu như về sau còn muốn, vậy cứ tìm

anh là được, hắc hắc!

Thạch Trung Ngọc không biết làm sao lại nói ra lời này, lẽ nào

coi Hân Nhi trở thành nữ nhân của mình? Thạch Trung Ngọc âm thầm

nghĩ, không đúng, nàng chỉ là một trí tuệ nhân tạo mà thôi, làm sao

sẽ nghĩ như vậy chứ?

Hân Nhi nghe nói như thế thì hài lòng nở nụ cười.

- Tốt, về sau nhớ anh em sẽ tới tìm, hắc hắc, bất quá anh không

thể cự tuyệt! Hừ, ngày hôm nay nếu không phải em chơi chút Mị

Thuật, chỉ sợ anh còn sẽ như một đầu gỗ! Cũng không biết đối với

những nữ nhân kia sắc như vậy, đối với em lại giống như một đầu

gỗ?

- Tại em quá đẹp nha!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!