Một đường chặt xuống, Thạch Trung Ngọc dần dần quen phương thức
tác chiến bây giờ. Quản nó là cái gì, trực tiếp một đao đánh nát
đầu.
Thạch Trung Ngọc một đường đi một đường giết, như muốn giết ra
một con đường máu, vết máu trên người chưa từng biến mất, áo giáp
vốn màu bạc bị nhuộm thành đỏ như máu.
Giết, không ngừng giết.
Thạch Trung Ngọc cũng không biết tại sao phải như vậy, nó giống
như một loại bản năng. Một đường giết, nhìn thấy tiên huyết phun
trào, lại cảm giác cực kỳ hưng phấn.
Nhìn thấy những hồ ly phách lối kia ở dưới đao của mình biến
thành thân thể lạnh như băng, trong lòng liền tràn đầy thỏa
mãn.
Loại khoái cảm kia làm cho hắn càng thêm điên cuồng tìm kiếm Tử
Dực Phi Hồ.
Thật giống như nam nhân sau khi xuất tinh vào trong cơ thể nữ
nhân, coi như ngươi không còn muốn chơi nữa, cũng sẽ nhịn không
được di động. Này hoàn toàn là một loại bản năng, nhu cầu đối với
khoái cảm, đối với hưng phấn.
Thạch Trung Ngọc giống như mê muội, toàn bộ Tử Phong bình nguyên
như nổi lên một trận tinh phong huyết vũ. Một bóng người màu đỏ
ngòm đi ngang qua, Tử Dực Phi Hồ dồn dập bị chặt nát đầu, vô lực
nằm ở trên mặt đất.
Rất nhiều người chơi vốn tân tân khổ khổ giết Tử Dực Phi Hồ, kết
quả là thấy hoa mắt, một bóng người màu đỏ ngòm lóe lên, Tử Dực Phi
Hồ đầu rơi xuống đất.
Rất nhiều người chơi không chịu nổi tràng cảnh huyết tinh kia,
khom người nôn mửa. Thế nhưng càng nhiều người chơi hơn chấn động,
khiếp sợ. Không ai có thể biết đây là người nào, thuật thăm dò căn
bản đuổi không kịp bóng người màu đỏ ngòm kia. Hơn nữa người này
giống như cùng Tử Dực Phi Hồ có thù không đội trời chung vậy!
Thân ảnh của Thạch Trung Ngọc càng lúc càng nhanh, càng lúc càng
nhanh, đến phía sau, người chơi chỉ cảm thấy một ngọn gió thổi qua,
sau đó Tử Dực Phi Hồ ở trước mặt lay động, đầu đột nhiên nứt
ra.
Đây không phải là tốc độ mà nhân loại có thể với tới, coi như là
người chơi tốc độ nhanh nhất trong trò chơi cũng theo không
kịp.
Sự tình trên Tử Phong bình nguyên đã sớm lên Offical Website, có
rất nhiều người chơi đi tới Tử Phong bình nguyên, muốn thấy tận mắt
một lần.
Rất nhanh, trên Tử Phong bình nguyên tràn đầy vô số người chơi,
xem náo nhiệt, luyện cấp, quay video.
Dường như ý thức của Thạch Trung Ngọc đã ngủ say, bản năng vẫn
còn tìm những hồ ly kia giết chóc, may mắn tiềm thức của hắn đã nhớ
kỹ những hồ ly kia. Bằng không bị huyết tinh dụ hoặc, sẽ trực tiếp
giết cả những người chơi kia.
Cũng không biết qua bao lâu, Thạch Trung Ngọc đột nhiên tỉnh táo
lại. Cứ như vậy đột ngột tỉnh táo lại, thật giống như tỉnh mộng sau
giấc ngủ dài.
Thân ảnh vốn đang di chuyển với tốc độ cao trong nháy mắt dừng
lại, không có một động tác dư thừa, cứ như vậy dừng lại.
Cảm giác này giống như máy vi tính đang phân tích dữ liệu với
tốc độ cao, kết quả đột nhiên cúp điện, ổ cứng dừng lại, thế nhưng
dừng còn sẽ có quán tính, tạo thành thương tổn sẽ không lớn, thế
nhưng nếu như không có quán tính, không cần phải nói, ổ cứng không
tan nát mới lạ.
Nơi đây cũng giống như vậy, Thạch Trung Ngọc vận động tốc độ
cao, người khác nhìn, trong óc cũng vận động tốc độ cao, là vì đuổi
theo thân ảnh của Thạch Trung Ngọc. Thế nhưng trong lúc bất chợt
Thạch Trung Ngọc dừng lại, bộ não của bọn hắn nhất thời không phản
ứng kịp, như hai dòng động lực đồng thời tác dụng lên nhau, bất quá
may mắn lực lượng không lớn, chỉ tạo thành váng đầu, khó chịu một
chút mà thôi.
- Trời ạ, dĩ nhiên là Hinh Vũ Chi Thạch!
Một người chơi đột nhiên kêu lên, hắn có thuật thăm dò đặc thù,
có thể thấy tên của Thạch Trung Ngọc.
Nhất thời, các loại thanh âm liên tiếp, chẳng ai nghĩ tới người
kia là Hinh Vũ Chi Thạch, tốc độ này, quả thực đã không phải người!
Bọn họ căn bản không nghĩ đến Hinh Vũ Chi Thạch, dù sao ở trong trí
nhớ của bọn hắn, Hinh Vũ Chi Thạch chỉ là lực công kích cao, nhưng
vẫn là nhân loại bình thường.
Thế nhưng tình huống này, đã không phải là nhân loại có thể đạt
tới.
- Ngươi bị người chơi Sắc Lang Đây, không có hảo ý sử dụng thuật
thăm dò.
- Ngươi bị người chơi Loạn Tiễn Bắn Mông, không có hảo ý sử dụng
thuật thăm dò.
- Ngươi bị người chơi Ca Là Người Tốt, không có hảo ý sử dụng
thuật thăm dò.
Một đống lớn gợi ý của hệ thống xuất hiện, kém chút làm Thạch
Trung Ngọc váng đầu.
Hệ thống nêu lên nhưng cái tên kia, giống như vô số con ruồi ông
ông ở bên tai, Thạch Trung Ngọc kém chút bị thanh âm này làm điên
rồi.
- Hinh Vũ Chi Thạch thật đẹp trai, cả người là máu, thật giống
như anh hùng từ chiến trường trở về!
- Soái cọng lông, dọa chết người, tựa như Sát Thần vậy!
Vô số người chơi bắt đầu nghị luận ầm ĩ, bộ dáng của Thạch Trung
Ngọc thực quá khủng bố, tiên huyết là lúc trước giết Tử Dực Phi Hồ
lưu lại, lúc sau tốc độ quá nhanh, huyết dịch căn bản bắn không đến
trên người hắn.
Bởi vì luôn giết hồ ly, căn bản không có thoát ly trạng thái
chiến đấu, cho nên huyết dịch trên người vẫn giữ lại.
Thạch Trung Ngọc nhìn trên tay, trên người, trên đùi, trên mặt
đều tràn đầy máu tươi, cảm giác có chút nổi da gà, thế nhưng tâm lý
lại dâng lên cảm giác hưng phấn, như những huyết dịch này nhiễm ở
trên người có thể làm hắn tràn ngập hưng phấn, khí tức máu tanh kia
thật thoải mái.
- Ta làm sao vậy? Lẽ nào trở thành ác ma khát máu?
Thạch Trung Ngọc cảm giác có cái gì đó không đúng. Tuy trước đây
mình thích đánh lộn, thường thường chém người, thế nhưng đó cũng
chỉ là hưng phấn đối với chiến đấu, mà không phải hiện tại, hưng
phấn với huyết dịch.
Cảm giác này giống như Hấp Huyết Quỷ, yêu tha thiết với huyết
dịch vậy.
Chẳng lẽ là Minh Hồng tâm pháp? Cũng không đúng, Cuồng Đao bất
quá là ưa thích chiến đấu, thế nhưng làm người lại rất tốt, không
nghe Trương Vô Kỵ nói hắn có ham mê thích máu tươi.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Thạch Trung Ngọc có chút mê mang, thế nhưng rất nhanh tỉnh táo
lại. Nếu như mê man, rơi vào hoài nghi với mình, sợ rằng lại sẽ tẩu
hỏa nhập ma.
Tâm tình bất ổn, xem ra vẫn là nhược điểm lớn nhất của mình.
- Ngươi không có đủ tâm tình khống chế thực lực tăng vọt của
mình, như vậy rất dễ dàng rơi vào trong cố chấp, cùng với các loại
gian khổ, cuối cùng trở thành Ma chân chính.
Lời nói của Trương Vô Kỵ vẫn vang vọng bên tai.
- Nếu như ngươi không tín nhiệm mình, như vậy đó chính là khởi
đầu của tẩu hỏa nhập ma. Lúc này ngươi phải tin tưởng mình, tin
tưởng đao của mình. Đao là duy nhất của ngươi, nó vĩnh viễn không
thay lòng, vĩnh viễn là bạn của ngươi. Cuồng Đao, trọng yếu ở một
chữ cuồng, sở hữu thực lực cường đại mà điên cuồng, có can đảm cùng
thiên địa đánh một trận, một thanh đao, vĩnh viễn bồi bạn, sinh tử
gắn bó.