Tuy người chơi cực kỳ sùng bái Thạch Trung Ngọc, thế nhưng bộ
dáng của hắn bây giờ, lại không ai dám tới gần.
Khí tức máu tanh trên người quá nồng đậm, chỉ cần tới gần mười
thước sẽ cảm giác như tiến vào biển máu. Đồng thời hàn ý, sát khí
thấu xương kia, càng là người kinh tâm.
Tất cả mọi người nhìn Thạch Trung Ngọc, tựa hồ đang chờ đợi hắn
nói cái gì. Thật giống như thần dân đang đợi Vương Giả phân
phó.
Thạch Trung Ngọc nhìn mọi người, có chút bất đắc dĩ, nhẹ giọng
nói.
- Mọi người, tất cả giải tán đi, không có gì đẹp mắt. Ân, tắm
một cái rồi ngủ, ai về nhà nấy, tìm mẹ của mình. Có hài tử thì ôm
hài tử, không có hài tử thì ôm lão bà, ngay cả lão bà cũng không có
thì ôm gấu bông đi thôi!
- Ha ha!
Toàn trường đều cười nghiêng ngửa, không nghĩ tới đệ nhất cao
thủ lại vui tính như thế, Thạch Trung Ngọc và mọi người như kéo gần
một chút, đồng thời sát khí trên người cũng không đậm đà như
vậy.
Mọi người mới phục hồi tinh thần lại, đây chẳng qua là một trò
chơi, đối diện cũng là người, không phải là thần. Có lẽ là kỹ năng
gì đó có thể đề thăng tốc độ cũng nói không chừng.
Mọi người dồn dập vẫy tay, rời khỏi nơi này.
Bất quá thân ảnh huyết sắc của Thạch Trung Ngọc vẫn bị người
chơi chụp được, đưa lên diễn đàn.
Đệ nhất cao thủ chân chính! Thân ảnh giống như anh hùng! Hắn
chính là thần!
Nhất thời, ảnh chụp của Thạch Trung Ngọc lan truyền chóng mặt.
Khôi giáp bị tiên huyết dính ướt, chiến đao không ngừng nhỏ máu,
khuôn mặt cương nghị dính đầy máu, thế nhưng ánh mắt vẫn cực kỳ
kiên định, phảng phất như hai thanh đao.
Nam nhân chân chính, hán tử chân chính.
Không nói chiến tích trước kia của hắn, chỉ là hình này liền dẫn
tới vô số người tranh nhau sùng bái.
Thạch Trung Ngọc cũng không nghĩ đến mình sẽ được sùng bái như
vậy, hắn bây giờ còn vì huyết dịch trên người mà khổ não, hệ thống
này, ba phút cũng quá lâu đi.
Đột nhiên, một bóng người vọt về phía Thạch Trung Ngọc, Thạch
Trung Ngọc cả kinh, nhất thời làm ra tư thế chuẩn bị chiến đấu.
Thế nhưng thấy rõ người nọ, Thạch Trung Ngọc sửng sốt.
- Sư phụ!
Nam nhân kia cũng cả người là máu, máu tươi không phải của người
khác, mà là từ vết thương trên người chảy ra.
Khuôn mặt vốn tuấn lãng, lúc này xuất hiện ba vết cào, hoàn toàn
phá hủy hình tượng đẹp trai, bất quá nhìn như vậy lại càng nhiều
hơn nam nhân vị.
- Phi Dương Chi Thiên?
Người này chính là soái ca lúc trước tìm Thạch Trung Ngọc bái
sư.
- Sư phụ, ta đã giết chết BOSS cấp 50, xin thu ta làm đồ đệ!
Vẻ mặt Phi Dương Chi Thiên mong đợi nhìn Thạch Trung Ngọc, trên
tay phải xách một cái đầu hồ ly. Thạch Trung Ngọc liếc mắt liền
nhìn ra, là con Tử Kim Hỏa Hồ ngày hôm qua bị hắn miểu sát.
Thạch Trung Ngọc nói hắn solo giết chết một Tử Kim BOSS cấp 50,
thế nhưng con Tử Kim Hỏa Hồ này mặc dù chỉ là bạch ngân BOSS, thế
nhưng nó cấp 53, thực lực không xê xích Tử Kim BOSS cấp 50 bao
nhiêu.
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc quái dị nhìn Phi Dương Chi Thiên.
- Ngươi thực muốn bái sư? Ta cũng không có gì để dạy ngươi!
- Vâng, ta muốn học là làm sao trở thành một nam nhân chân
chính! Giống như ngươi, tung hoành thiên hạ!
Phi Dương Chi Thiên nói làm cho khóe miệng Thạch Trung Ngọc
không tự chủ được co giật, tung hoành thiên hạ, còn không phải quỳ
mì ăn liền. Đương nhiên, lời này sẽ không nói cho Phi Dương Chi
Thiên, Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một chút, gật đầu nói.
- Tốt, ta nhận ngươi.
- Tạ ơn sư phụ!
Phi Dương Chi Thiên nhất thời đại hỉ, vội vàng dập đầu, thế
nhưng Thạch Trung Ngọc kéo hắn lên, dùng giọng dạy dỗ.
- Làm một nam nhân, không nên hơi một tí liền quỳ! Cho dù ta là
sư phụ ngươi, thế nhưng chỉ cần có tôn kính tối thiểu là đủ! Nam
nhân chân chính, cho dù là thiên, cho dù là địa, cũng không thể để
hắn quỳ xuống!
Bị Thạch Trung Ngọc nói, Phi Dương Chi Thiên nhất thời ngượng
ngùng, bất quá rất nhanh thì bị lời nói kích thích, ngay cả thiên
địa cũng không thể quỳ, đó là hào khí biết bao. Vẻ mặt Phi Dương
Chi Thiên hưng phấn kêu lên.
- Hiểu, sư phụ.
- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch thành công thu đồ đệ, mở ra hệ
thống thầy trò, tin tức cụ thể mời kiểm tra, thưởng cho Trưởng Giả
Ngọc Bội.
Trưởng Giả Ngọc Bội, Tiên khí, có thể tăng tốc độ khôi phục sinh
mệnh lực và pháp lực, đồng thời tăng lực công kích nhất định, kỹ
năng phụ gia, Quan Ái. Tăng thêm % HP, khôi phục lượng HP nhất
định, đồng thời tăng cường 10% tất cả thuộc tính. Yêu cầu cấp 45,
chiến lực tăng 300.
Đồng thời, Phi Dương Chi Thiên cũng nghe được gợi ý của hệ
thống.
- Người chơi Phi Dương Chi Thiên thành công bái sư, mở ra hệ
thống thầy trò, tin tức cụ thể mời tự kiểm tra, thưởng cho Vãn Bối
Ngọc Bội, kỹ năng phụ gia, Hiệp Trợ, tăng % HP, khôi phục lượng HP
nhất định, đồng thời tăng cường 10% tất cả thuộc tính. Nhu cầu cấp
45, chiến lực tăng 300.
Bái sư lại có chỗ tốt như vậy? Phi Dương Chi Thiên nhất thời
hưng phấn, không nghĩ tới thưởng một Tiên khí, hắn còn không có sở
hữu qua Tiên khí a. Thạch Trung Ngọc thì bĩu môi, Tiên khí hắn còn
nhiều mà.
Thạch Trung Ngọc mở ra hệ thống thầy trò. Thấy được thuộc tính
của Phi Dương Chi Thiên.
Phi Dương Chi Thiên, cấp 46, chức nghiệp, Chiến Sĩ.
HP 89%
MP 45%
Thể lực 85%
Chiến lực 871
Đánh giá, một Mạo Hiểm Giả rất có tiềm lực. Lực phòng ngự cao,
sinh mệnh lực cường đại, thế nhưng lực công kích không cao, độ linh
hoạt không tốt.
Thạch Trung Ngọc thấy đánh giá của Phi Dương Chi Thiên, chỉ cảm
thấy tại sao hài tử này không đi làm Kỵ Sĩ, một Chiến Sĩ làm sao có
thể tăng phòng ngự chứ?
Phảng phất như cảm giác được ánh mắt kinh ngạc của Thạch Trung
Ngọc, Phi Dương Chi Thiên có chút ngượng ngùng gãi đầu.
- Sư phụ, trước đây ta ở trong đội ngũ quen làm khiên thịt, hơn
nữa trang bị không phải tốt như vậy, cho nên...
Thạch Trung Ngọc lắc đầu, hệ thống thầy trò còn có công năng
truyền thụ. Có thể truyền thụ đồ đệ một kỹ năng mình lĩnh ngộ, hoặc
tâm pháp mình tu luyện.
Đồ đệ mỗi thăng 10 cấp hoặc hoàn thành một nhiệm vụ mà sư phụ
giao, được hệ thống đánh giá tốt, có thể thu được một cơ hội truyền
thụ.
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một chút, trực tiếp truyền thụ Trận
Bão cho Phi Dương Chi Thiên.
- Sư phụ Hinh Vũ Chi Thạch muốn truyền thụ Trận Bão cho ngươi,
có tiếp nhận không?
Phi Dương Chi Thiên sửng sốt, nhất thời đại hỉ, đệ nhất cao thủ
truyền thụ cho kỹ năng, làm sao có thể không hưng phấn. Hơn nữa
nghe tên cũng cực kỳ ngưu bức.
Vừa điểm xuống xác nhận, chỉ cảm giác trong đầu nóng lên, hình
bóng Thạch Trung Ngọc khổ cực đập sắt xuất hiện ở trong đầu, thiết
chùy giống như một trận bão hạ xuống, nhất thời làm cho Phi Dương
Chi Thiên bội phục không thôi.
Nhìn thiết chùy kia đã để hắn cảm giác kinh hãi, sợ rằng trong
trò chơi còn không có người nào có thể giơ lên thiết chùy lớn như
vậy, càng chưa nói tới rèn luyện nhanh như thế.
Động tác, thủ pháp huy vũ thiết chùy kia, Phi Dương Chi Thiên
dường như cũng lĩnh ngộ cái gì đó, hình ảnh này rất nhanh thì tiêu
thất.
- Ngươi đã sơ bộ lĩnh ngộ sư phụ truyền thụ kỹ năng.
Trận Bão, mới học, có thể tăng độ thuần thục chế tạo, đồng thời
tăng tốc độ công kích và lực công kích. Có thể ở trong mười lăm
giây, lực công kích tăng một phần ba, tốc độ công kích tăng một
phần tư.
Tê, Phi Dương Chi Thiên nhất thời chảy ra nước bọt.
- Được rồi, ngươi có quyển trục truyền tống của Bạch Hổ thành
không?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên hỏi.
Phi Dương Chi Thiên sửng sốt, vội vàng gật đầu.
- Ừm, vậy đi Bạch Hổ thành?
Thạch Trung Ngọc gật đầu, móc ra quyển trục hồi thành.
- Sư phụ, đi đâu vậy?
Phi Dương Chi Thiên nhìn động tác của Thạch Trung Ngọc, có chút
kỳ quái hỏi.
- Gặp sư phụ ta, sư công của ngươi!