Sư công? Phi Dương Chi Thiên nhất thời cảm thấy ngoài ý muốn,
mình còn có sư công sao? Không biết là vị đại thần nào?
Sư phụ của đệ nhất cao thủ? Chẳng lẽ là một vị cao nhân ẩn
sĩ?
Theo Thạch Trung Ngọc đi dạo quẹo phải ở trong Bạch Hổ thành,
sau đó vẻ mặt kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc một cước đạp bay cửa
gỗ.
- Lão bất tử, ta tới rồi!
Thạch Trung Ngọc vào cửa liền lớn tiếng la hét, Phi Dương Chi
Thiên nhất thời đổ mồ hôi, sư công kia sẽ không đột nhiên tâm tình
không tốt ném hai người ra ngoài chứ?
Chỉ thấy một đại hán ở trần từ trong phòng đi ra, bắp thịt cường
tráng, cơ ngực đầy đặn, còn có ánh mắt tuy hèn mọn thế nhưng không
che giấu được tang thương. Đây là người nào? Nam nhân kia lại có mị
lực như thế? Phi Dương Chi Thiên thán phục, tốt một cái tráng hán,
tố một cái chân nam nhân!
Thạch Trung Ngọc cười đùa, tuy Tương Viên vẫn là dáng dấp một
trung niên, thế nhưng hắn vẫn cảm thấy Tương Viên chính là một lão
bất tử. Ai bảo hắn đã sống mấy nghìn năm chi.
- Hắc hắc, sư phụ, ta mang cho ngài một đồ tôn!
Thạch Trung Ngọc nhìn Tương Viên cười hắc hắc, ánh mắt kia cực
kỳ giảo hoạt.
Tương Viên bị Thạch Trung Ngọc nhìn, cảm giác phía sau lưng tê
dại, chẳng lẽ đồ đệ của mình yêu thích nam nhân?
Vừa nghe tráng hán kia chính là sư công của mình, Phi Dương Chi
Thiên vội vàng qua hành lễ.
Tương Viên nhìn Phi Dương Chi Thiên, một tiểu tử cực kỳ tuấn tú,
bất quá tiểu tử ngu ngốc Hinh Vũ Chi Thạch kia lại chơi trò gì đây?
Chẳng lẽ muốn mượn danh tiếng thầy trò làm việc bậy bạ?
Nếu như Thạch Trung Ngọc biết ý tưởng của Tương Viên, khẳng định
hô to oan uổng, hắn chỉ đơn thuần muốn mang đồ đệ của mình tới gặp
một chút mà thôi. Thuần túy gặp mặt, đương nhiên, nếu như có thể mò
được chỗ tốt gì, Thạch Trung Ngọc cũng sẽ không ngại.
- Ngươi tên là gì?
Tương Viên nhìn Phi Dương Chi Thiên cung kính, trong lòng khá ưa
thích.
- Sư công, ta gọi Phi Dương Chi Thiên, là một Chiến Sĩ!
Phi Dương Chi Thiên vội vàng hồi đáp, hắn cũng không muốn lưu
lại ấn tượng không tốt, có vẻ như sư công này rất ngưu bức.
Tương Viên như có như không gật đầu, sau đó nhìn Thạch Trung
Ngọc nói.
- Ngươi ngay cả trang bị Ám Kim còn không chế tạo được, cũng
không cảm thấy ngại thu đồ đệ?! Ngày hôm nay không đánh ra Ám Kim,
ngươi đừng ra khỏi cửa!
- Má ơi?!
Thạch Trung Ngọc nhất thời xanh mặt, không nên chơi người như
vậy nha.
- Có ý kiến?
Tương Viên trừng mắt, hiện tại Thạch Trung Ngọc lợi hại hơn
trước, tự nhiên có thể cảm giác được khí thế trên người Tương
Viên.
Bất quá tuy cảm giác Tương Viên cường đại, thế nhưng dường như
không lợi hại bằng Trương Vô Kỵ. Không có cảm giác áp bách như
Trương Vô Kỵ cho mình.
- Còn ngươi, theo ta đi rèn sắt!
Tương Viên nhìn Phi Dương Chi Thiên nói, sau đó xoay người đi về
phía hỏa lò.
Phi Dương Chi Thiên nhất thời đại hỉ, bắt đầu rồi sao? Làm nghề
nguội, hình như là một kỹ năng rất có nam nhân vị!
Nhìn Phi Dương Chi Thiên hấp ta hấp tấp theo Tương Viên qua,
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, chờ sau đó có ngươi chịu đựng. Hắn đi vào
buồng trong, nơi đó còn có chút khí cụ rèn luyện. Đây là trước đây
Tương Viên dùng, cũng luyến tiếc bỏ, vì vậy giữ lại.
Mở lò, thổi lửa… từng động tác bắt đầu.
Ở chỗ Tương Viên học rèn luyện cũng không phải như trong trò
chơi, chỉ cần trên người có chút hảo nguyên, có một cái búa, đầy đủ
tài liệu, thì có thể sử dụng đoán tạo thuật làm ra, không cẩn thận
cái gì cũng bị hủy.
Mới đầu còn tốt, tài liệu rẻ, nhưng đến hậu kỳ, tài liệu chế tạo
một trang bị hoàn toàn có thể làm cho một công hội nhỏ bán cả quần
lót.
Mà cái nghề này, tuy lúc đầu hơi khó khăn, độ thuần thục kỹ năng
cũng khó thăng lên, nhưng vẫn có thể tăng. Bất quá đến hậu kỳ, độ
khó sẽ làm ngươi tuyệt vọng.
Còn nguyên nhân, hệ thống Chủ Thần không hy vọng đến hậu kỳ xuất
hiện quá nhiều Tượng Sư thậm chí là Thần Tượng.
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, lời này ai tin? Bất quá cái này chỉ sợ
là hệ thống muốn trò chơi cân bằng.
Nhìn lửa đã đủ, Thạch Trung Ngọc cầm lấy khoáng thạch bắt đầu
luyện.
Trong lò rèn vang lên tiếng rèn sắt “đương đương đương”.
Ngay lúc đó, một quán rượu trong Thiên thành, Nguyệt Hạ Cô Lang
và Thanh Phong Lãng Nhân đang ngồi ở bên cửa sổ uống rượu.
- Lần này được chỗ tốt gì?
Thanh Phong Lãng Nhân vừa ăn sáng vừa nói.
- Hắc, cũng không nhiều, một Sa Nhân Vương Tâm Hạch, vài món Ám
Kim, một kiện Tiên khí mà thôi. Bất quá ta gọp đủ bộ dao găm Thần
khí!
Nói đến đây, Nguyệt Hạ Cô Lang có chút đắc ý.
Thanh Phong Lãng Nhân kinh ngạc nhìn Nguyệt Hạ Cô Lang.
- Không tệ lắm!
- Tiện đường làm thịt Hinh Vũ Chi Thạch luôn!
Nguyệt Hạ Cô Lang cười đắc ý nói.
- Không nghĩ tới đệ nhất cao thủ gì kia chỉ là một thái điểu,
tuy công kích cao, thế nhưng căn bản không có bao nhiêu kỹ xảo. Xem
ra không phải người trong những gia tộc chúng ta, cũng không biết
người như thế vì sao lại trở thành đệ nhất cao thủ!