- Rất bình thường, có chút người chơi có thể nhờ vận khí lúc
đầu, thu được ưu thế nhất định.
Thanh Phong Lãng Nhân rất tùy ý nói.
- Đến cuối cùng, chỉ sợ sẽ là thiên hạ của những người như chúng
ta, hơn nữa đã mở ra hệ thống chiến đấu tiếp cận chân thật, ưu thế
của những trang bị kia đã giảm bớt rất nhiều!
- Đúng vậy, cũng không biết vì sao đột nhiên mở ra cái này, bất
quá hiện tại mọi người không cần quá để ý, coi nó như một loại lịch
lãm thì tốt rồi!
Nguyệt Hạ Cô Lang nâng chén rượu lên uống.
- Ha hả, ngươi nói hật nhẹ nhàng! Vân gia thân pháp, chúng ta là
rất hâm mộ ah! Huống chi ngươi bây giờ còn là một Thích Khách, e
rằng cho dù là Phàn Long gặp ngươi cũng phải nhức đầu!
Thanh Phong Lãng Nhân cười nói.
- Phàn Long...
Nghe được cái tên này, Nguyệt Hạ Cô Lang hơi trầm mặc.
- Làm sao vậy? Đừng nói ngươi còn có bóng mờ nha!
Vẻ mặt Thanh Phong Lãng Nhân kinh ngạc.
- Lần trước các ngươi chẳng phải đánh ba mươi lăm hiệp sao? Chỉ
sợ là lợi hại nhất trong chúng ta!
Nguyệt Hạ Cô Lang cười gượng, không nói chuyện.
Phàn Long là người mạnh nhất trong đám bọn họ, chỉ sợ cũng là đệ
nhất cao thủ chân chính trong trò chơi. Lần trước các gia tộc luận
võ, phần lớn người đều không phải đối thủ của Phàn Long. Mình bất
quá là dựa vào thân pháp, miễn cưỡng gánh 35 chiêu.
Bất quá lúc đó Phàn Long là nương tay, hình như là có nội
thương, nếu không chỉ sợ mình phát huy thân pháp đến cực hạn, cũng
sẽ bị Phàn Long một búa đập bay.
Thanh Phong Lãng Nhân cũng trầm mặc xuống, hắn vốn là người
không nói nhiều, lại rất hợp tính với Nguyệt Hạ Cô Lang.
- Không biết vì sao ngươi lại không tham gia đại hội luận
võ?
Hai người trầm mặc uống rượu một lúc, Thanh Phong Lãng Nhân đột
nhiên nói.
Nguyệt Hạ Cô Lang sửng sốt, chậm rãi để ly rượu xuống.
- Ta không muốn trêu chọc quá nhiều người chú ý mà thôi.
- Xuy, ngươi nói đùa.
Thanh Phong Lãng Nhân khẽ cười.
- Ngươi có kế hoạch gì?
Nguyệt Hạ Cô Lang kinh ngạc nhìn Thanh Phong Lãng Nhân, lại nhìn
bốn phía, sau đó nhẹ giọng nói.
- Biết Truyền Quốc Ngọc Tỷ không?
- Vật của Tần Thủy Hoàng kia?
Thanh Phong Lãng Nhân suy nghĩ một chút.
- Không phải, trong trò chơi!
Nguyệt Hạ Cô Lang nói.
- Ở hoàng thành, có cấm quân bảo vệ, Truyền Quốc Ngọc Tỷ, có nó
là có thể kiến quốc, thậm chí chiếm lĩnh hoàng thành của Hoa
Hạ.
- Phải không? Trong trò chơi sao sẽ xuất hiện Bug như thế? Lẽ
nào ngươi muốn trộm?
Thanh Phong Lãng Nhân hỏi.
- Khu Hoa Hạ ta không dám, thế nhưng không có nghĩa là nơi khác
cũng không dám.
Nguyệt Hạ Cô Lang nói.
- Hoàng thành của khu Hoa Hạ có Thần Long bảo vệ, đây chính là
những nước nhỏ khác không có!
Thanh Phong Lãng Nhân gật đầu.
- Ngươi là muốn không tham gia đại hội luận võ, sau đó quốc
chiến mở ra, ngươi đi quốc gia khác trộm. Không có người nào biết
ngươi, ngươi có thể yên tâm làm?
- Đương nhiên, Thích Khách vốn là từ trong Đạo Tặc diễn sinh ra,
không ăn trộm sao làm Đạo Tặc?
Nguyệt Hạ Cô Lang khẽ cười nói.
- Ngươi cũng thuộc về Đạo Tặc, ngươi có alm2 không?
Thanh Phong Lãng Nhân cười to.
- Sao lại không, ha ha, chuyện kích thích như thế, ngu sao không
làm! Đi quốc gia nào đây?
- Nhật Bản!
- Cùng chung chí hướng, hảo huynh đệ, cụng ly!
- Cụng ly!
Lò rèn.
Keng!
Thạch Trung Ngọc lại rèn luyện ra một thanh trường kiếm.
- Chưa mệnh danh, trường kiếm, vũ khí Hoàng Kim, một thanh vũ
khí không tệ, cực kỳ sắc bén. Sử dụng nó có thể đề thăng một chút
tốc độ công kích, để cho lực công kích tạo thành gấp bội thương
tổn. Yêu cầu cấp 40.
Bĩu môi, vứt vũ khí Hoàng Kim xuống góc phòng. Đây là thanh vũ
khí Hoàng Kim thứ mười ba mà Thạch Trung Ngọc luyện ra, cái gì đao
kiếm thương mâu, đều là vũ khí Hoàng Kim, Ám Kim lại không xuất
hiện một thanh. Làm cho Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ.
Thế nhưng Phi Dương Chi Thiên chuẩn bị nghỉ ngơi một chút lại
kinh ngạc.
Lúc trước trên người hắn đồ tốt nhất chỉ là một kiện Ám Kim, ba
kiện Hoàng Kim. Đây chính là hy vọng xa vời của vô số người chơi,
hiện tại phần lớn người chỉ có một hai kiện Hoàng Kim, đại bộ phận
đều là Bạch Ngân. Giống như Thạch Trung Ngọc, một hơi làm ra mười
ba thanh vũ khí Hoàng Kim, sợ rằng nói ra sẽ để cho người khác đố
kỵ muốn chết. Huống chi người này vẫn còn trùng kích Ám Kim.
Nếu như vũ khí Ám Kim cũng có thể chế tạo được, đó nhất định là
phát đạt.
Hiện tại một kim tệ đổi một Nhân Dân Tệ, thế nhưng một vũ khí Ám
Kim có thể ở phòng đấu giá bán ra ít nhất mười vạn kim tệ, vũ khí
Hoàng Kim cũng có thể bán ra gần mười ngàn kim tệ.
Nhất định chính là biến thái!
Phi Dương Chi Thiên rất vinh hạnh tìm đúng sư phụ rồi, bất quá
sư phụ này cũng chính là sư công! Lần thứ nhất học tập rèn luyện,
phải cầm đại chuỳ ít nhất 50 cân, gõ 1000 lần, trời ạ, đây cũng
không phải đồ chơi, hơn nữa hiện tại trò chơi mở ra hệ thống chân
thực, cảm quan càng thêm phong phú, Phi Dương Chi Thiên chỉ cảm
giác mình sắp mệt chết.
Nhưng sư công Tương Viên còn nói trước đây Thạch Trung Ngọc lần
thứ nhất đã dùng thiết chùy 100 cân.
100 cân nghe không nặng, thế nhưng ngươi suy nghĩ một chút, nắm
một thiết chùy 100 cân, một tay huy vũ. Đừng nói mười lần, sợ rằng
giơ cũng không giơ nổi.
Bất quá không bao lâu, Tương Viên liền lấy ra một viên thuốc nhỏ
nhét vào trong miệng Phi Dương Chi Thiên, làm cho Thạch Trung Ngọc
nhất thời đố kị không gì sánh được, trước đây mình không có hưởng
thụ đãi ngộ như thế a.
Thuộc tính viên thuốc kia hắn là biết.
Duy trì liên tục khôi phục thể lực, gia tăng gấp đôi lực lượng
rèn luyện.
Cái này là siêu cấp thần dược của thợ rèn sơ cấp.
Lúc đó Thạch Trung Ngọc rèn sắt đột phá cực hạn cũng chỉ mỗi một
búa tăng 10 điểm lực lượng, hiện tại Phi Dương Chi Thiên là một búa
tăng 20 điểm, còn chậm rãi bổ sung thể lực, làm cho lấy được lực
lượng càng nhiều, Thạch Trung Ngọc quá hâm mộ ghen ghét.
Bất quá tính ra cũng tốt, có thể bổ khuyết lực công kích chưa đủ
của Phi Dương Chi Thiên. Thạch Trung Ngọc nhìn thuộc tính của Phi
Dương Chi Thiên.
Phi Dương Chi Thiên, cấp 46, chức nghiệp Chiến Sĩ.
HP 100%
MP 100%
Thể lực 65%
Chiến lực 981
Đánh giá, một Mạo Hiểm Giả rất có tiềm lực. Lực phòng ngự cao,
sinh mệnh lực cao, thế nhưng linh xảo không tốt, cần rèn luyện.
Đánh giá lực công kích thấp đã biến mất, hơn nữa chiến lực ít
nhất tăng 100 điểm.
Người may mắn a.
Thạch Trung Ngọc oán thầm, vì sao trước đây Tương Viên không cho
hắn đồ tốt? Lão đầu hẹp hòi.
Tương Viên không nghe được Thạch Trung Ngọc oán niệm, coi như
biết hắn cũng không nhìn. Viên thuốc bây giờ là mấy ngày nay mới
luyện ra, mấy viên trước sớm đã bị Thạch Trung Ngọc ăn sạch, hiện
tại Thạch Trung Ngọc muốn đạt tới cực hạn của thân thể đã rất khó,
mà Phi Dương Chi Thiên lại rất có tính dẻo, cho Thạch Trung Ngọc ăn
chỉ là lãng phí!
Có câu vật tận kỳ dụng, thép tốt phải dùng ở trên lưỡi đao,
không phải sao?