Giữa trưa logout ăn cơm, rất mau hắn liền phải tham gia đại hội
luận võ Top 8 để thăng cấp thành Top 4, tham gia trận chung
kết.
Lần này Thạch Trung Ngọc càng có tự tin chính mình sẽ đoạt giải
quán quân.
Đám nữ nhân vừa nghe chuyện Thạch Trung Ngọc gặp phải, cười nói
đó là xứng đáng. Nhưng mà đối với việc Thạch Trung Ngọc thu nhận
một cái đồ đệ, các cô rất kinh ngạc.
Kết quả vừa online, đám nữ nhân liền hi hi ha ha đi tới lò
rèn.
Tương Viên nhìn thấy đám nữ nhân, hai mắt lập tức trợn to, trong
lòng thầm nghĩ, tên khốn này, quá không tồi a, nhiều mỹ nữ như vậy
ư?!
Hôm nay Dương Băng Dao không có việc gì làm, cũng online cùng
đám nữ nhân đi tới đây.
Phi Dương Chi Thiên nhìn xem cái này, nhìn xem cái kia, có chút
ngượng ngùng.
Thạch Trung Ngọc lại chỉ vào Cơ Như Nguyệt, nói:
- Đây là vợ của ta, kêu Đại sư nương!
- Đại sư nương!
Phi Dương Chi Thiên hơi buồn bực, sư nương liền sư nương, sao
còn Đại sư nương làm gì, chẳng lẽ…
Quả nhiên, Thạch Trung Ngọc chỉ vào Tuyết Sương Yên, nói:
- Đây là Nhị sư nương.
Phi Dương Chi Thiên nhanh chóng gọi:
- Nhị sư nương!
Trong lòng thầm nghĩ, hai người, hẳn là không còn nữa.
Kết quả, Thạch Trung Ngọc chỉ vào Hướng Lam.
- Đây là Tam sư nương.
Chỉ vào Hướng Lâm.
- Đây là Tứ sư nương.
Chỉ vào Lý Lan.
- Đây là Ngũ sư nương.
Chỉ vào Dương Tử.
- Đây là Lục sư nương.
Phi Dương Chi Thiên trợn tròn mắt, sáu người, trời ạ! Sư phụ
chính là sư phụ! Bội phục, bội phục!
Kêu mấy nữ nhân sư nương xong, tuy rằng kêu Dương Tử bằng sư
nương thì có chút gì đó…Hmm, một cô bé khoảng 16 tuổi.
Hắn chủ động, ngoan ngoãn gọi Dương Băng Dao.
- Thất sư nương!
Thạch Trung Ngọc im lặng, đám nữ nhân không còn lời nào để nói,
chỉ có Dương Băng Dao tuy rằng trong lòng thật vui sướng, nhưng là…
cũng thật ngượng ngùng nha, cô liền nghiêm chỉnh sửa lại.
- Ta là mẹ của Lục sư nương ngươi.
Phi Dương Chi Thiên tức thì bối rối, cái sọt này thọc có chút
lớn. Hắn đành xấu hổ đứng một bên, gãi gãi đầu, ngượng chín
mặt.
Có đồ đệ ở đây, Cơ Như Nguyệt cũng không thể kêu Thạch Trung
Ngọc bằng Ngọc tỷ, dù sao phải chừa chút mặt mũi cho hắn. Nên cô
học mấy nữ nhân khác, kêu Thạch ca.
- Thạch ca, lúc thi đấu nhớ cố lên đó!
- Phải đó, anh không được thua nha, nếu thua thì, buổi tối anh
nhớ coi chừng đấy!
Hướng Lâm hung hãn nói, nắm đấm nhỏ múa may xung quanh.
Đám nữ nhân sôi nổi hi hi ha ha nói, cùng nhau uy hiếp Thạch
Trung Ngọc, nếu hắn không đoạt được danh hiệu đệ nhất liền không có
kết cục tốt.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ sờ sờ cái mũi, rất là bối rối.
Nhưng mà rất mau, hệ thống liền vang lên thông báo.
- Hinh Vũ Chi Thạch, trận thi đấu của ngươi sẽ bắt đầu sau 1
phút nữa, xin chuẩn bị sẵn sàng, 30 giây sau sẽ truyền tống ngươi
đến nơi thi đấu!
Sắp bắt đầu rồi, Thạch Trung Ngọc nghe nhắc nhở từ hệ thống,
trong lòng thật vui vẻ.
Chiến đấu, cái từ này làm nhiệt huyết hắn sôi trào! Hơn nữa còn
là vì một mục tiêu mà chiến đấu!
- Ta phải đi rồi! Chúc phúc cho anh nha các em gái muội tử!
Thạch Trung Ngọc vẻ mặt nghiêm túc, giống như đang nhìn vào hào
quang phía xa.
- Đi thôi! Kỵ sĩ của ta!
Đương nhiên, lời này không phải do đám nữ nhân nói, cũng không
phải Phi Dương Chi Thiên nói, thằng nhãi Tương Viên kia cũng sẽ
không hài hước như thế.
Giọng nói này, ừm, là Amy.
Thạch Trung Ngọc cạn lời.
Một lát sau, Thạch Trung Ngọc liền được truyền tống tới nơi thi
đấu.
Top 8 trận bán kết, sân bãi so với mấy lần trước lớn hơn nhiều,
đây một cái sân lớn khoảng chừng 50x80.
Đối diện là một người quen, hắn đang dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn
Thạch Trung Ngọc.
- Hello, tiểu chuột, đã lâu không gặp!
Thạch Trung Ngọc mang tâm trạng vui vẻ chào hỏi.
Bạo Hạo vẻ mặt phiền muộn.
- Tại sao ta lại gặp tên khốn nhà ngươi cơ chứ?!
- Do duyên phận! Ha ha!
Thạch Trung Ngọc cười lớn.
- Khi nào có thời gian, ta tới nhà ngươi chơi!
Top 8 thi đấu đều có phát sóng trực tiếp, cho nên mọi người có
thể nghe được cuộc trò chuyện của hai người họ.
- Ôi mịa nó! Khi nào thì Thạch Trung Ngọc và Bạo Hạo có quan hệ
tốt như vậy?!
- Đúng vậy, không phải trước kia Bạo Hạo hận không thể làm Thạch
Trung Ngọc muốn chết không được, muốn sống không xong à? Hiện tại
là như thế nào?
- Chẳng lẽ hai người ho...? Cho nên hiện tại…?
- Giết, dám bôi nhọ thần tượng của ta, các huynh đệ, đè bẹp hắn
đi!
- Đúng thế! Thần tượng muốn cống hiến cúc hoa cũng phải là chúng
ta, không phải cái tên đáng khinh bỉ kia!
- Chơi chết hắn!
Thạch Trung Ngọc cười khẽ, móc Chiến Thần Chi Nhận ra.
- Khà khà, tiểu chuột a!
- Có thể đừng kêu ghê tởm như thế không?
Bạo Hạo vẻ mặt buồn bực.
- Trận thi đấu sắp bắt đầu!
- 5.
- 4.
- 3.
- 2.
- 1.
Nó cũng giống như các trận thi đấu chính quy, bất quá thiếu
người trọng tài thôi.
Bạo Hạo tuy rằng hơi buồn bực khi đối chiến với Thạch Trung
Ngọc, nhưng việc này không có nghĩa là hắn thiếu ý chí chiến
đấu.
Làm một cái đầu lĩnh hắc bang, cho dù gặp đối thủ cường đại,
cũng sẽ không phai mờ tâm huyết trong lòng. Huống chi đây chỉ là
một cái trò chơi.
Trận chiến vừa bắt đầu, Bạo Hạo liền tiến vào trạng thái Ẩn
Thân.
Làm một Tật Phong Đạo Tặc, Bạo Hạo thích nhất chính là lấy tốc
độ nhanh, nháy mắt hạ gục đối thủ. Huống chi hiện tại hình thức
chiến đấu đã sửa đổi, nếu cắt đứt yết hầu đối thủ, đó chính là hẳn
phải chết.
Bất quá, hệ thống hiển nhiên sẽ không để Đạo Tặc xuất hiện cái
Bug này, vừa ẩn thân rồi đi cắt yết hầu của đối phương, đó chẳng
phải là vô địch sao?
Bạo Hạo ẩn thân, Thạch Trung Ngọc tức khắc liền bình tâm, dùng
cảm giác để đi cảm nhận sự tồn tại của Bạo Hạo. Kết quả…
Trò chơi này thật sự chính là một cái thế giới chân thật? Trước
kia hắn không thể dùng tinh thần để cảm giác, hiện tại……
Bạo Hạo thật giống như không có ẩn thân, cảm giác, “nhìn thấy”
hắn chậm rãi đi tới chỗ mình.
Thạch Trung Ngọc nhìn tình cảnh này, khoé môi nâng lên một nụ
cười gian ác.
Nhìn thấy khoé môi Thạch Trung Ngọc cong lên, đặc biệt là đôi
mắt kia, thật giống như hắn nhìn thấy chính mình. Bạo Hạo tức khắc
cảm thấy một trận hoảng loạn.
Hắn nhìn thấy ta? Làm sao có thể?! Hiện tại hẳn là không có kỹ
năng dò xét Ẩn Thân mới phải chứ?
Nhưng mà rất mau, sự thật này liền được chứng minh. Lúc Bạo Hạo
tới gần Thạch Trung Ngọc khoảng ba mét, Thạch Trung Ngọc đột ngột
nâng Chiến Thần Chi Nhận lên.
Bạo Hạo ngay tức khắc hoảng sợ phát hiện, chính mình giống như
bị một tầng đồ vật ngăn chặn, làm hắn không thể nhúc nhích
được.
Mà Chiến Thần Chi Nhận kia đột nhiên phảng phất như phóng to vô
số lần, nó giống như muốn phá hủy bầu trời. Khí thế thật sự rất
cường đại. Bạo Hạo ở phía dưới thanh đao kia, căn bản không thể làm
ra bất kỳ sự phòng vệ nào.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp dùng một đao, lập tức chém Bạo Hạo
thoát khỏi trạng thái Ẩn Thân. Chiến Thần Chi Nhận chém từ bên bả
vai Bạo Hạo xuống, chém hắn thành hai phần.
Khán giả dưới khán đại lập tức sôi trào.
- Thật máu tanh!
- Trời ạ, Hinh Vũ Chi Thạch này quá cường đại rồi!”
- Làm sao hắn phát hiện Bạo Hạo hay vậy? Chúng ta cũng chưa nhìn
thấy đó!
- Nhóm Đạo Tặc này thật xui xẻo! Hinh Vũ Chi Thạch thế nhưng có
thể phát hiện Đạo Tặc, cũng không biết là có cái kỹ năng gì!
Ở trên tửu lâu, Hạ Nguyệt Cô Lang và Thanh Phong Lãng Tử nhìn
thấy trận chiến đấu vừa rồi của Thạch Trung Ngọc, trong lòng thật
sự không thể bình tĩnh nỗi.
- Đây là tay mơ mà ngươi nói?
Thanh Phong Lãng Tử rất kinh ngạc.
Mặt Hạ Nguyệt Cô Lang trầm xuống, hắn làm sao cũng không thể ngờ
được Thạch Trung Ngọc đột nhiên lợi hại như vậy. Hắn còn tưởng rằng
Thạch Trung Ngọc muốn đối phó với Bạo Hạo phải tốn rất nhiều sức
lực, thậm chí là bị Bạo Hạo giết chết. Nhưng không ngờ tới…
- Tiểu tử này, bất quá chỉ có như vậy thôi, ta cũng không lo
lắng quá nhiều.
Sắc mặt Hạ Nguyệt Cô Lang lạnh lùng, hắn không có nhìn thấy ánh
mắt hoảng sợ của Bạo Hạo kia, chỉ thấy một đao kia cực nhanh. Nếu
hắn biết cảm nhận của Bạo Hạo ngay lúc đấy, chỉ sợ sẽ càng thêm
kinh ngạc.