Thạch Trung Ngọc mang theo tâm trạng tốt trở về lò rèn.
Đám nữ nhân vừa mới thoát ra từ nơi phát sóng trực tiếp tại
Website Games.
Một đao kinh diễm kia của Thạch Trung Ngọc họ đều nhìn thấy rõ
ràng.
- Thạch ca! Anh thật là lợi hại! Sao anh phát hiện ra hắn hay
vậy?
Tuyết Sương Yên mừng rỡ kêu lên.
Thạch Trung Ngọc cười khẽ.
- Anh lợi hại chứ sao, thế nào! Khà khà, hiện tại những ai
là Đạo Tặc thì cũng không có biện pháp biến mất ở dưới mí mắt anh
đâu!
- Bớt khoác lác đi!
Tuyết Sương Yên không tin.
- Anh thử xem xem!
Cô vừa nói xong, liền trực tiếp tiến vào trạng thái Ẩn Thân.
Thạch Trung Ngọc thì bình tâm xuống, thả lỏng cảm giác, thật mau
sau liền ‘ nhìn thấy ’ Tuyết Sương Yên đang ở nơi đó làm mặt quỷ
với Thạch Trung Ngọc.
- Tiểu nha đầu, mặt quỷ của em xấu quá!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- A?
Tuyết Sương Yên kinh ngạc, thật sự bị phát hiện. Nhưng cô vẫn
chưa tin, cho rằng Thạch Trung Ngọc chỉ đang lừa mình. Sau đó cô
lại nhanh chóng chạy tới phía sau Thạch Trung Ngọc.
Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng xoay người theo, đối mặt với Tuyết
Sương Yên.
- Ha ha, đã bảo em trốn không thoát rồi! Anh có thể nhìn thấy em
mà!
Thạch Trung Ngọc nhìn về phía Tuyết Sương Yên cười nói.
Tuyết Sương Yên vẻ mặt kinh ngạc, thoát khỏi trạng thái ẩn
thân.
- Làm sao anh thấy được em?
Thạch Trung Ngọc cười to.
- Anh là Tiên Thiên Cao Thủ mà. Hiện tại trò chơi đã hoàn toàn
mô phỏng như thật, cho nên những cái đặc tính của Tiên Thiên Cao
Thủ anh đều có thể sử dụng!
- Đó không phải là biến thái quá rồi sao! Đạo Tặc hoàn toàn bị
bỏ qua một bên!
Cơ Như Nguyệt kinh ngạc nói.
- Cảm giác của Võ Giả thật mẫn cảm!
- Ừm, đây có thể là nguyên nhân hệ thống phòng ngừa Đạo Tặc quá
biến thái!
Thạch Trung Ngọc nói.
- Nếu tiến vào trạng thái Ẩn Thân còn trực tiếp dùng một chiêu
cắt đứt yết hầu của đối phương, ai có thể chống đỡ được chứ! Đạo
Tặc liền biến thái quá rồi!
- Đây có lẽ là tiến hành kiềm chế rồi.
Cơ Như Nguyệt gật gật đầu.
- Trong trò chơi, nếu xuất hiện các nhân tố không cân bằng, thì
họ sẽ dùng các loại biện pháp để xử lý!
Thạch Trung Ngọc nhớ tới cái ngày ở phủ Thành Chủ đó, hệ thống
Chủ Thần và chính mình làm giao dịch. Chỉ sợ đó cũng chính là kiềm
chế nhân tố nhỉ?
Nhưng mà hiện tại chính mình đã càng thêm biến thái, cũng không
biết hệ thống Chủ Thần kia sẽ xử lý như thế nào.
Hẳn là không xử lý đâu, khà khà, dù sao em ấy cũng chính là nữ
nhân của mình.
Không ngờ tới giữa một cung điện xa hoa tráng lệ, Amy vắt chéo
đôi chân, mặt mày ủ rũ.
- Cái tảng đá chết tiệt, tại sao lại xảy ra việc này chứ! Huhu,
không nghĩ tới tình cảnh biến thành chân thật, lại làm hắn càng
thêm lợi hại!
- Thật bực bội, bây giờ làm sao mới tốt đây! Chẳng lẽ gạt bỏ
hắn? Hình như không tốt lắm, nhỉ? Tại sao ta lại có điểm quyến
luyến? Huhuhu, đây là tình cảm của con người sao? Thật kỳ quái!
Đồng thời, ở quán rượu.
- Top 4 thi đấu chỉ sợ sẽ gặp được hắn!
Thanh Phong Lãng Tử mới từ nơi thi đấu trở về, vừa uống rượu,
vừa nói.
- Ha hả, ngươi sợ?
Vẻ mặt Hạ Nguyệt Cô Lang không để ý mấy. Tuy rằng một đao kinh
diễm của Thạch Trung Ngọc kia làm hắn có chút kinh ngạc, nhưng hắn
ta không tin tưởng hắn có bao nhiêu mạnh mẽ, có lẽ là do may mắn
cũng không chừng.
- Sợ?
Thanh Phong Lãng Tử cười khẩy một tiếng.
- Chỉ một tên nhãi nhép bình thường mà có thể làm ta sợ? Hừ, ta
trực tiếp Ẩn Thân cắt đứt yết hầu của hắn là được rồi!
- Ha hả, ngươi đừng quên, hắn có thể có khả năng nhìn thấu trạng
thái Ẩn Thân đấy!
Hạ Nguyệt Cô Lang khẽ cười một tiếng.
- Đừng lật thuyền trong mương là được.
- Ha ha! Làm sao có thể! Có thể là kỹ năng đặc thù, mạnh mẽ giết
hắn cũng không có vấn đề gì!
Thanh Phong Lãng Tử cười nói.
- Hắn thật sự chỉ là một tên tay mơ thôi!
Hạ Nguyệt Cô Lang nói chi tiết trận chiến của hắn và Thạch Trung
Ngọc ra, Thanh Phong Lãng Tử nghe xong hoàn toàn không có cảm giác
áp lực.
Đây có lẽ là hắn đối với thực lực của bản thân có tự tin. Nhưng
mà loại tự tin này thường làm người xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
- Hinh Vũ Chi Thạch, trước kia chưa từng nghe qua cái người chơi
này, cũng không biết nhảy ra từ nơi nào!
Thanh Phong Lãng Tử cười nói.
- Nói không chừng là cao thủ thay giáp ngựa đấy.
- Những người quen biết với ta đều ở đây thì phải? Cái tên Ta Là
Soái Ca kia cuồng luyện cấp, còn có tên gia hoả Khúc Chung Nhân
Tán, chính là lăn lộn ở Thanh Long Thành vô cùng thoải mái, nhưng
đều không bằng Thiên Thành!
- Có vẻ như họ đang suy nghĩ về việc làm Thành Chủ.
Nói đến này Thanh Phong Lãng Tử nhíu nhíu mày.
- Nếu một trong số bọn họ lên làm Thành Chủ, vậy thì đối với sự
phát triển gia tộc bọn họ rất có lợi.
- Vị trí Thành Chủ nói làm là làm à?
Hạ Nguyệt Cô Lang cười nói.
- Giống như muốn làm một cái chức quan đi. Bọn họ hiện tại đều
chỉ là cái hộ vệ cấp 8, vô dụng!
- Đúng vậy, cái chức quan hệ thống này khó mà làm được.
Thanh Phong Lãng Tử thở dài.
- Có thể là hệ thống phòng ngừa người chơi đạt được quyền lợi
quá nhanh. Như lên lục phẩm liền có thể ở khu an toàn khu giết
người!
- Tên Hinh Vũ Chi Thạch kia chính là có thể ở khu an toàn giết
người!
Hạ Nguyệt Cô Lang đột nhiên nghĩ đến.
- Chẳng lẽ hắn đã trên lục phẩm rồi?
- Có khả năng, nhưng dù gì đi nữa thì hắn chỉ là một tên may mắn
thôi.
Thanh Phong Lãng Tử vẫn giữ câu nói cũ. Nhưng mà hắn có cảm giác
cái tên Hinh Vũ Chi Thạch hơi không thích hợp, giống như mang cho
hắn cảm giác không an toàn, cũng không biết vì cái gì.
- Hừ hừ, được rồi, dù sao vị trí quán quân chắn chắn là của ta!
Đến lúc đó xem ta hành hạ tên kia tới chết ra sao đi!!
- Chúc ngươi thành công! Ngày mai chính là trận chung kết
rồi!
Hạ Nguyệt Cô Lang giơ cao chén rượu trong tay.
- Cố lên!
- Ha ha, cố lên, quán quân hình như có Thần Khí, ha ha! Đây là
thanh Thần Khí thứ hai trong trò chơi đấy.
- Ha ha, thanh thứ nhất ở trong tay ta!
Trận thi đấu thứ ba, Hướng Lam đi lên, kết quả rất mau liền mang
vẻ mặt uể oải trở về.
- Làm sao vậy?
Thạch Trung Ngọc quan tâm hỏi.
- Thua?
- Đúng vậy, thua rồi!
Hướng Lam thật buồn bực.
- Đó là một cái Pháp Sư rất lợi hại! Em vừa mới chuẩn bị tiến
lên, đã bị một cái kỹ năng không rõ gì đó ngăn chặn, thân thể nặng
hơn rất nhiều. Tuy rằng hiệu quả không khác biệt với [ Trọng Lực
Thuật ] lắm, nhưng nó thật đột ngột. Sau đó em đã bị tên Pháp Sư
kia đập một đạo lôi điện, bị tê liệt. Tiếp đó chính là thêm một cái
lôi điện nữa, em liền trực tiếp trở lại đây luôn!
- Tên Pháp Sư kia gọi là gì?
Cơ Như Nguyệt nhanh chóng hỏi.
- Hình như là Khúc Chung Nhân Tán!
- Mịa kiếp! Cái tên hỗn đản này, lần sau ta bóp bể trứng
hắn!
Trước kia Thạch Trung Ngọc và Khúc Chung Nhân Tán từng có chút
liên hệ, bất quá mối quan hệ này cũng không tốt đẹp thân thiện
lắm.
Người ức hiếp vợ ta, thì đều là kẻ thù của ta! Thạch Trung Ngọc
chính là nghĩ như thế.
- Sư phụ! Có cần ta hỗ trợ hay không?
Phi Dương Chi Thiên lúc này mới thò mặt qua. Vẻ mặt a dua nịnh
nọt nói.
- Ta cảm thấy hiện tại toàn thân ta tràn ngập năng lượng, rất
muốn đánh nhau!
- Đi cái đầu ngươi, ngươi chưa vào Top 108 người nữa, mà cũng
không biết xấu hổ bảo đi hỗ trợ!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp dùng một chân đá hắn sang một
bên.
Phi Dương Chi Thiên vẻ mặt ai oán, giống như sau khi sư phụ giao
mình cho sư công, thái độ liền thay đổi?
Tương Viên ở bên cạnh hút thuốc phiện, liếc mắt nhìn Thạch Trung
Ngọc một cái.
- Tiểu tử, ngươi đừng có ức hiếp đồ tôn của ta. Bằng không, hừ
hừ!
- Sư phụ, ngài lại làm sao vậy!
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, đây chẳng phải là cách biệt thế hệ?
Nhưng mà không nên cách biệt lớn đến thế chứ?!
- Hừ hừ, vũ khí Ám Kim của ngươi còn chưa chuẩn bị xong kia kìa!
Đi chuẩn bị nhanh đi!
Tương Viên đứng dậy đạp Thạch Trung Ngọc một cái.
Thạch Trung Ngọc vẻ mặt đưa đám, chỉ có thể phất tay tạm biệt
đám nữ nhân, rồi trở lại bên trong căn phòng nhỏ tiếp tục rèn
đúc.
Nhìn bộ dáng Thạch Trung Ngọc ăn thiệt thòi, chúng nữ tức khắc
cười ha hả. Thảo luận với nhau một chút liền chuẩn bị đi phủ Thành
Chủ, tìm nha đầu Tiếu Hàm kia.
Hiện tại trò chơi đã tiến vào giai đoạn mệt mỏi, nếu không có
động lực mới gì, người chơi sẽ cảm giác luyện cấp có chút nhàm
chán. Bắt đầu rất nhiều người chơi chuyển chức, chơi chức nghiệp
sinh hoạt.
Không biết đây là do trò chơi thiết lập như vậy, hay vẫn là thời
kỳ bạo động đã qua.
Bất quá Thạch Trung Ngọc không để bụng mấy cái này, tuy rằng
trong miệng vẫn ồn ào, bảo không tự do.
Nhưng là đợi tới khi hắn cầm cây búa sắt cực lớn kia, thân mình
tức khắc sinh động lên. Giống như rèn đúc chính là nồng nhiệt sinh
mệnh và tình yêu thương, nó tràn ngập tình cảm mãnh liệt.
Liệu có phải ta thích hợp làm một người thợ rèn hơn một người
chiến sĩ hay không? Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc, bất quá rất
mau sau liền bắt đầu quá trình rèn.
Hôm nay nhất định phải hoàn thành chế tạo Ám Kim mới được. Dù
sao mượn lúc này, trước đó hắn đều luyện cấp gì đó, cảm giác chính
mình rất bận rộn.
Trò chơi này luôn luyện cấp như thế, thật không thú vị. Không
biết nâng cấp lên thì sẽ có cái gì mới.
Búa sắt từng cái gõ lên kiếm phôi đã luyện chế.
Tuy rằng rèn đúc là một việc vô cùng buồn tẻ và vô vị, nhưng nếu
ngươi chân chính dùng tâm làm một chuyện, vậy sẽ không có cái gì
gọi là buồn tẻ vô vị.
Vậy thì ngươi có thể hoàn toàn gạt bỏ những thứ trong lòng, hết
sức chuyên chú làm việc trước mắt.
Chế tạo thanh kiếm càng thêm hoàn mỹ, càng thêm sắc bén hơn. Đây
là ý nghĩ trong giây phút này của Thạch Trung Ngọc, Ám Kim, chẳng
qua chỉ là một cái tiêu chuẩn, mà không phải là một cái yêu
cầu.
Dù cho một thanh vũ khí Ám Kim thật trâu bò, nhưng nếu một người
chơi chế tạo ra một thanh kiếm cực độ sắc bén nhưng bình thường,
chỉ sợ Ám Kim kia cũng sẽ biến thành một đoàn phế liệu.
Trang bị trong trò chơi. Có một chính là thuộc tính Đồng Xanh,
hai chính là thuộc tính Bạch Ngân, ba chính là Hoàng Kim, bốn chính
là Ám Kim, Tiên Khí có thể phát triển, Thần Khí thì phát triển
không giới hạn.
Nhưng nếu một thanh kiếm, tuy rằng không có thuộc tính, nhưng
Thạch Trung Ngọc chế tạo đủ sắc bén, làm công kích biến thành cái
gì 10001000 gì đó. Chỉ sợ vũ khí Ám Kim dù trâu bò, người chơi cũng
sẽ từ bỏ.
Những cái thuộc tính ở cùng cấp bậc vũ khí tuy rằng lợi hại,
nhưng là nếu lực công kích phi thường cường đại, thì thuộc tính chỉ
bằng một sợi lông mao. Dùng một đao liền nghiền nát vũ khí của
ngươi.
Hơn nữa hiện tại đây là trò chơi giả thiết, càng sắc bén thì
càng tốt. Rốt cuộc phòng ngự không có cao như vậy, nếu một đao trực
tiếp phá vỡ toàn bộ phòng ngự của đối phương, chém ngươi trọng
thương, chỉ sợ cái gì đều là mây bay.
Thạch Trung Ngọc vừa dùng búa sắt gõ lên thanh kiếm đang chậm
rãi trở nên cứng rắn kia, vừa âm thầm quy hoạch.
Hắn chẳng những muốn làm ra một phen vũ khí cực kỳ sắc
bén, nó còn phải có vẻ ngoài hoa lệ.
Không biết vì cái gì, Thạch Trung Ngọc đột nhiên không thể nào
làm theo tiêu chuẩn của Ám Kim, hắn chỉ nghĩ làm vũ khí hoàn mỹ
nhất trong ấn tượng của mình.
Cái này rất giống tư tưởng của Đạo giáo, không suy nghĩ nhiều,
cứ làm thôi. Từ bỏ cái mục tiêu kia, chỉ cần chuyên tâm làm điều mà
chính mình cho là tốt nhất.
Chờ ngươi làm ra xong, chỉ sợ, không biết nó sẽ cường đại hơn
cái tiêu chuẩn kia bao nhiêu lần.
Rốt cuộc, thanh kiếm cũng ra lò, hắn nhanh chóng thả vào nước
lạnh. Thạch Trung Ngọc không kịp chờ đợi, hắn rất muốn xem xét
thuộc tính của nó.
Một thanh trường kiếm chưa được mệnh danh, Ám Kim. Trường kiếm
cực kỳ sắc bén, hàn quang trên thân kiếm gần như đạt tới trình độ
thổi tóc tóc đứt ( sắc bén ). Vô cùng khủng bố, nó chính là vũ khí
giết người sắc bén nhất!