- Đáng tiếc, không có số liệu, nếu không sẽ có thể
biết rõ ràng hiệu quả của thanh kiếm này. Chỉ xem thôi cũng
đã có thể thấy rõ, quá không thoải mái rồi!
Thạch Trung Ngọc nắm chuôi kiếm, thanh kiếm này vừa mới
chế tạo xong, phía trên còn lưu lại chút hơi ấm.
Đồng thời, thuật chế tạo của Thạch Trung Ngọc cũng
cũng thăng đến cấp đại sư. Như vậy hiệu quả chế tạo khá
hơn dùng cái loại hệ thống tự động đó nhiều, chỉ cần
ngươi có thể chế tạo ra tranng bị cấp bậc cao hơn, như vậy
thuật chế tạo cũng sẽ tự động thăng cấp, mà không giống
những thứ kia, phải khổ cực lắm mới thông thạo.
Bái được một sư phụ tốt thật là sảng khoái, trong lòng
Thạch Trung Ngọc hớn hở đặt tên cho thanh trường kiếm vô
danh, gọi là: Đoạn Kim. Mặc dù rất thô tục.
Hắn chuẩn bị cầm đến phòng đấu giá xem môt chút, không
phải là vì bán đấu giá sẽ lòi ra tiền, mà là vì đây sẽ
là cơ hội để được người khác công nhận. Tuy rằng sức mạnh
bên trên được công nhận, nhưng mà hắn còn có rất nhiều
phương diện.
- Hinh Vũ Chi Thạch, cuộc so tài của hai ngươi một phút
sau bắt đầu, 30 giây sau ngươi sẽ bị truyền tống đến nơi so
tài.
Ngay lúc này gợi ý của hệ thống đột nhiên vang
lên. Thạch Trung Ngọc nhanh chóng thông báo với Tương Viên, nghe
được Thạch Trung Ngọc thật sự chế tạo ra Ám Kim, Tương Viên rất
kinh ngạc nhìn Đoạn Kim Thạch Trung Ngọc đưa tới.
Vừa đến 30 giây, Thạch Trung Ngọc đã bị truyền tống ra
ngoài.
- Thạch Đầu ca, lại phải kề vai tác chiến rồi!
Hướng Lâm ở sau lưng Thạch Trung Ngọc cười hì hì nói,
áo bào mục sư thanh khiết cũng không che được vóc dáng lả
lướt của cô. Thạch Trung Ngọc cười khà khà:
- Vợ chồng đồng lòng!"
Hướng Lâm hờn dỗi liếc Thạch Trung Ngọc một cái.
Hai người ồn ào cười đùa một hồi, cho đến khi hệ thống
nhắc nhở bắt đầu thi đấu, Thạch Trung Ngọc mới quay đầu
chú ý đối thủ. Hai kỵ sĩ giống nhau như đúc?
Mặt, trang bị, vũ khí hoàn toàn giống nhau như đúc! Đây
là làm cái gì?
- Hinh Vũ Chi Thạch!
- Mặc dù ngươi là đệ nhất cao thủ!
- Nhưng mà!
- Ngươi cũng không nên coi thường bọn ta như vậy!
- Đây là không tôn trọng đối với chúng ta!
- Ta muốn đại diện Thánh Quang trừng phạt ngươi!
- Ta muốn đại diện mỹ nữ tới tiêu diệt ngươi!
- Nộp mạng đi!
Hai kỵ sĩ một trái một phải giống như hát song ca vậy,
sau đó hét lớn một tiếng vọt tới Thạch Trung Ngọc.
- Thạch Đầu ca, hai người này cũng quá tức cười
rồi!
Hướng Lâm nhìn thấy động tác và biểu cảm của của hai người
mà cười sằng sặc.
Thạch Trung Ngọc thế nhưng rất cẩn thận, hắn cảm nhận
hơi thở của người luyện võ từ trên người hai người này,
hơn nữa có thể lọt vào top 8, sẽ là những người đần độn,
não úng nước sao?
Hai người kỵ sĩ vọt tới, bởi vì hệ thống đổi mới, tên
người chơi sẽ không hiện ở trên đầu, Thạch Trung Ngọc cũng
không nhận ra hai người kỵ sĩ là ai.
Chẳng qua Thạch Trung Ngọc không quen biết sẽ không có
nghĩa là hắn không biết.
Trước đó, hắn đã nhìn qua tư liệu của hai người kỵ sĩ
này trên trang web chính thức.
Hai người kỵ sĩ, một người tên là Thiên Không Chi Vũ,
một người tên là Thiên Không Chi Dực, là một cặp sinh đôi.
Hai người đều là nghề nghiệp ẩn thánh kỵ sĩ. Lúc công
kích phối hợp vô cùng ăn ý, được người chơi gọi là: "song
tử thánh kỵ."
Thánh kỵ sĩ là một nghề công kích ẩn núp nửa phép
nửa vật lý, có thể chữa trị cho bản thân và đồng đội, có
thể phóng thích pháp thuật hệ thần thánh, đồng thời công
kích cũng không tệ, rất là khó đối phó.
Bởi vì sở trường cả hai là kết hợp tác chiến, cho nên
không có tham gia thi đấu cá nhân.
Song tử thánh kỵ lao tới bên cạnh Thạch Trung Ngọc, thánh
kỵ sĩ bên trái theo thói quen bổ một cái tới.
Thăm dò tính công kích? Thạch Trung Ngọc cười khẽ một
tiếng, trực tiếp lấy kiếm ngăn cản, sau đó chuyển mũi
kiếm, bổ ngang về bên cạnh một thánh kỵ sĩ khác.
Hai người không nghĩ tới Thạch Trung Ngọc lại có phản
ứng nhanh như vậy, thánh kỵ sĩ bên phải đang chuẩn bị sử
dụng kỹ năng với Thạch Trung Ngọc, lại bị bổ ngang về
phía đầu, vội vàng ngừng động tác làm phép, giơ khiên đón
đỡ.
Dao Chiến Thần chém vào cái khiên tròn, bổ ra một chùm
tia lửa.
Cái khiên này, không tệ! Thạch Trung Ngọc trong lòng sáng
ngời, hắn biết dao Chiến Thần của bản thân sắc bén như
thế nào, lại có thể chặn được cú bổ của mình, hiển
nhiên cái khiên đó tối thiểu phải là cấp Ám Kim, thậm chí
là cấp Tiên Khí.
- Công kích của ngươi bị người chơi Thiên Không Chi Dực
đón đỡ thành công, thương tổn giảm tám mươi phần trăm.
Thương tổn giảm tám mươi phần trăm, phòng ngự của thánh
kỵ sĩ thật đúng là không phải để trưng. Nhân cơ hội, Thiên
Không Chi Vũ dùng khiên tấn công tới, muốn Thạch Trung Ngọc
choáng váng. Nhưng làm sao Thạch Trung Ngọc để hắn được như
ý muốn. Nếu lần này bị choáng váng, đoán chừng cũng
không còn chơi nữa.
Hắn dứt khoát nhảy về phía sau né tránh cái khiên tròn
đang đánh tới cực kì nhanh, cùng lúc xoay người một cái,
thừa dịp quán tính lúc xoay người của Thiên Không Chi Vũ
chưa có dừng lại, trực tiếp vòng qua sau lưng hắn. Muốn
giết Thánh kỵ sĩ, nhược điểm duy nhất chính là ở
sau lưng bọn họ. Dao Chiến Thần của Thạch Trung Ngọc chém
thẳng vào áo giáp của Thiên Không Chi Dực.
Áo giáp cứng rắn kia ngay lập tức bị chém rách một
vết.
Thế nhưng cùng lúc đó, Thiên Không Chi Vũ cũng quơ đao
chém qua, nhưng mà Thạch Trung Ngọc không có cách nào tạo
ra thương tổn lớn hơn, chỉ có thể lui ra.
Hiệp này, Thạch Trung Ngọc không tổn thương chút nào, mà
lượng máu của hai thánh kỵ sĩ lại giảm xuống một chút.
Nhưng đừng quên, Thạch Trung Ngọc cũng không phải là chiến
đấu một mình. Thấy Hướng Lâm bên cạnh ngâm nga mấy tiếng,
động tác trong tay không ngừng.
Chẳng qua nhìn dáng vẻ không lưu loát kia, rõ ràng là
tự chủ làm phép mà không phải do hệ thống khống chế.
Pháp thuât này cùng lắm chỉ mất ba giây để chuấn bị,
nhưng nếu dùng thì khoảng năm giây.
Cũng may pháp thuật này động tác ít, nếu không thì vấn
đề ở đây chính là việc Hướng Lâm có thể nhớ hay không.
Một đạo Thánh Viêm nện thẳng xuống từ bầu trời, lập
tức Thiên Không Chi Vũ dắm chìm trong Thánh Viêm, giống như
một thiên thần hạ phàm. Có điều là Thánh Viêm cũng không
phải dễ trêu, là một trong những kĩ năng công kích mạnh mẽ
của mục sư, chẳng những Thánh Viêm uy lực mạnh mẽ, hơn nữa
còn có thể tạo ra tổn thương kéo dài, đối với vong linh,
đối với sinh vật cấp hắc ám sẽ gây ra tổn thương nghiêm
trọng.
Mặc dù Thiên Không Chi Vũ là thánh kỵ sĩ, đều là hệ
thần thánh giống như Hướng Lâm, nhưng mà tổn thương tạo ra
cũng không yếu đi.
Thánh Viêm nện xuống, Thiên Không Chi Vũ lập tức đau đớn
rên một tiếng. Thánh Viêm chẳng khác gì đang cháy với nhiệt độ
mấy trăm độ, thậm chí là hơn một ngàn độ, hơn nữa cảm giác đau còn
là chín mươi phần trăm.
Lập tức thanh HP của Thiên Không Chi Vũ tụt hơn phân nửa.
Cơ thể bị Thánh Viêm đốt sưng đỏ một mảnh. Đau đớn đến
mức Thiên Không Chi Vũ trực tiếp nổi điên, bỏ qua Thạch
Trung Ngọc lao thẳng đến Hướng Lâm, Hướng Lâm dứt khoát mở
một cái khiên. Tiếp tục chuẩn bị pháp thuật.
Thạch Trung Ngọc xông về phía Thiên Không Chi Dực, hắn
rất tin tưởng Hướng Lâm. Hắn hoàn toàn có thể giết Thiên
Không Chi Dực trước, sau đó giải quyết Thiên Không Chi Vũ mà
Hướng Lâm lông tóc vẫn nguyên vẹn không chút hao tổn.
Khiên phòng ngự mạnh mẽ kia cũng không phải để trưng.
Song tử thánh kỵ sĩ vốn là kết hợp tác chiến, nhưng
lần này Thiên Không Chi Vũ lại đánh về phía Hướng Lâm, làm
cho Thiên Không Chi Dực hơi buồn bực.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp phát động nhiệt huyết Chiến
Thần, dao Chiến Thần kim quang hung hãn chém lên cái khiên
tròn của Thiên Không Chi Dực. Thiên Không Chi Dực đâu còn chỗ
nào để đứng vững, cái khiên lập tức bị Thạch Trung Ngọc
chẻ vỡ.