Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 907: CHƯƠNG 906. SÁT THỦ?

Nhìn thấy đám đặc tính kia, trong miệng Thạch Trung Ngọc lập tức

chảy ra một dòng dịch thể trong suốt.

- Nhìn bộ dáng không có chút tiền đồ nào của ngươi kìa!

Tương Viên nhìn bộ dáng ghê tởm của Thạch Trung Ngọc, trực tiếp

mắng chửi:

- Còn không phải chỉ là một đặc tính thôi sao! Mục tiêu cuối

cùng của thợ rèn chính là trở thành Thần Thợ, chế tạo ra được Thần

Khí!

- Ha ha, sư phụ, không phải nói trang bị đặc tính có thể so với

Thần Khí sao?

Thạch Trung Ngọc cười ha ha nói:

- Vậy không phải là được rồi còn gì!

- Tiểu tử thối, đó là loại Thần Khí giả tạo thấp kém! Ngươi đúng

là không có tiền đồ mà!

Tương Viên mắng:

- Thần Khí cao cấp, ví dụ như Chiến Thần Chi Nhận của ngươi, cho

dù là trang bị đặc tính cũng không thể nào so sánh được!

- Độ trưởng thành của trang bị đặc tính thấp hơn Thần Khí rất

nhiều! Có thể nói, độ trưởng thành của nó đã được thiết lập là

ngang bằng với Thần Khí cấp thấp, ngươi hiểu chứ?”

- Hiểu sương sương!

Thạch Trung Ngọc gật đầu:

- Chẳng qua nếu không chế tạo được Thần Khí, vẫn có thể dùng

trang bị đặc tính để chắp vá!

- Đương nhiên, trang bị đặc tính, nói thẳng thì chỉ là thứ để

dùng tạm thời. Chờ ngươi chế tạo ra được Thần Khí, ngươi sẽ

hiểu!

Tương Viên nói.

- Đến bây giờ ngay cả ngài còn chưa chế tạo ra được Thần Khí nữa

là!

Thạch Trung Ngọc lập tức tỏ vẻ xem thường.

- Ai nói lão tử không chế tạo được Thần Khí!

Tương Viên lập tức giận dữ:

- Ta chỉ là không chế tạo được Thần Khí cấp cao thôi!

- Vâng vâng, ngài có thể chế tạo, ngài chính là Thần Thợ!

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.

Tương Viên lúc này mới hết giận, sau đó lại thở dài:

- Tuy rằng ta có năng lực đó, nhưng lại không có tài liệu!

- Tài liệu, Thần Khí cấp cao cần tài liệu gì?

Thạch Trung Ngọc hỏi.

- Tinh huyết của Thần Thú cấp 80 trở lên!

Tương Viên nghĩ một lúc, sau đó chậm rãi nói.

Phốc, Thạch Trung Ngọc suýt chút nữa hộc máu, tinh huyết của

Thần Thú cấp 80 trở lên, ngài nghĩ dễ kiếm vậy hả.

Lúc ấy con rắn chín đầu kia mới chỉ là BOSS tử kim. Sau khi lên

cấp 80, từ BOSS tử kim trở lên chia thành hai loại BOSS Tiên Thú và

Thần Thú. Phải nói là bọn chúng vô cùng cường đại.

Nghe nói ở sever Trung Quốc cũng chỉ có bốn con Thần Thú, cũng

chính là thủ vệ bốn phương: Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền

Vũ. Tương Viên thế nhưng nói muốn chế tạo Thần Khí cấp cao thì phải

có một giọt tinh huyết của bốn con Thần Thú này, đây không phải là

đang nói mấy chuyện vớ vẩn sao? Tinh huyết dễ kiếm như vậy đó

hả?

- Đừng nói Thần Khí cấp thấp của ngài chính là dùng tinh huyết

của Tiên Thú để chế tạo!

Thạch Trung Ngọc hết chỗ nói rồi.

Tương Viên tất nhiên là gật đầu.

Cái lão chết tiệt này. Thôi, đúng là lão có loại năng lực này,

người có thể đánh nhau với Ma Vương chẳng lẽ không lợi hại sao?

- Đúng rồi, sư phụ, có phải chế tạo Tiên Khí cũng cần tài liệu

đặc thù đúng không?

Thạch Trung Ngọc đột nhiên hỏi.

- Tiên Khí Giả thì không cần, ngươi thích dùng tài liệu gì cũng

được, chỉ cần kỹ thuật đến nơi đến chốn thôi!

Tương Viên trả lời:

- Chẳng qua Tiên Khí chân chính thì phải dùng tài liệu tốt,

nhưng nó cũng không khoa trương giống như tinh huyết của Tiên Thú

và Thần Thú.

- À.

Thạch Trung Ngọc gật đầu, tiếp tục hỏi:

- Vậy cụ thể nó là cái gì?

- Giống tinh vẫn thiết, nhuyễn tinh thạch,...

Tương Viên nói.

- À, chưa nhìn thấy bao giờ!

Thạch Trung Ngọc gật đầu, nói.

Tương Viên cạn lời:

- Được rồi, nếu ngươi đã rèn ra vũ khí Ám Kim, ta cũng không còn

gì để nói! Lần sau đến đây, nếu ngươi không rèn ra được Tiên Khí

thì đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi đây!

- Không phải chứ!

Thạch Trung Ngọc lập tức vượt mặt:

- Sư phụ, ngài không thể vô tình như vậy, không thể tàn khốc và

không nói lý như thế được!

- Hừ hừ, nếu ngươi không thể chế tạo ra Tiên Khí, ta làm sao có

thể không biết xấu hổ mang ngươi đi ra ngoài chứ?

Tương Viên cười lạnh một tiếng.

- Đi đâu? Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.

- Hiệp hội thợ rèn ở Hoàng Thành!

Tương Viên nói, trong mắt hiện lên một tia thống khổ.

Hiệp hội thợ rèn? Cái tên này rất lớn luôn đó.

Tương Viên nói:

- Tiểu tử thối, mặt mũi của ta phải dựa vào ngươi đi tranh giành

đó! Đừng khiến lão tử mất mặt!

Thạch Trung Ngọc vội vàng gật đầu nói:

- Vâng! Sư phụ!

Hắn trò chuyện với Tương Viên một lúc, sau đó dặn dò Phi Dương

Chi Thiên phải ngoan ngoãn nghe lời Tương Viên.

Phi Dương Chi Thiên cũng là vẻ mặt đau khổ, vị sư công này thật

sự quá khủng bố. Khó trách có thể dạy dỗ một người biến thái như sư

phụ.

Thạch Trung Ngọc offline. Hắn đột nhiên cảm thấy ngột ngạc đến

phát cuồng, muốn ra ngoài đi dạo một chút. Đám con gái vẫn đang

chơi game, Thạch Trung Ngọc cũng không quấy rầy bọn họ.

Không biết mấy ngày nay làm sao nữa, trong lòng lúc nào cũng có

mấy loại cảm xúc khó nói, như thể làm chuyện gì cũng không có tinh

thần.

- Cứ thấy cuộc sống này chán chán thế nào ấy nhỉ! Chẳng lẽ sau

khi trở thành tiên thiên là sẽ biến thành như vậy?

Thạch Trung Ngọc có chút khó hiểu.

Khó trách Trương Vô Kỵ sẽ trốn đi ẩn cư, chắc hẳn là bất lực với

thế giới này rồi, có lẽ ông ấy cũng cảm thấy không thú vị

chăng.

Vừa mới xuống lầu, điện thoại của Thạch Trung Ngọc vang lên.

Giờ này còn ai gọi điện nữa?

Nhảy lên sô pha, cầm lấy điện thoại.

- Alo? Ai đấy?

- Hì hì, Thạch Đầu ca, em là Amy đây!

Một giọng nói quen thuộc truyền tới từ đầu dây bên kia.

- Trời má, sao em có thể gọi điện cho anh được vậy?

Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy rối rắm. Cô nhóc này cũng quá

thần thông quảng đại rồi đó!

- Hì hì, gọi qua mạng đó, ngốc chết đi được!

- Ừ ừ, Amy lợi hại nhất!

- Hì hì!

Nữ sinh nào cũng thích được khen ngợi, trí tuệ nhân tạo cũng

không ngoại lệ.

- Amy tìm anh có chuyện gì thế?

- À, suýt chút nữa thì quên mất, Thạch Đầu ca phải cẩn thận nhé.

Amy phát hiện có hai người muốn gây bất lợi cho Thạch Đầu ca

đấy.

- Ha? Ai nhỉ?

Bạo Hạo? Lý Uy? Còn ai nữa? Hình như hết rồi.

- Không phải, chính là người chơi trong game. Một người là Hạ

Nguyệt Cô Lang, tên thật là Tạ Đồng. Người còn lại là Thanh Phong

Lãng Tử, tên thật là Vương Tử Long. Hai người bọn họ nói muốn thuê

cao thủ để giết anh!

Hạ Nguyệt Cô Lang? Tại sao tên này lại có thù hằn lớn như vậy,

còn thuê sát thủ? Với lại Thanh Phong Lãng Tử nhảy ra từ đâu không

biết?

Thạch Trung Ngọc khó hiểu:

- Amy, em biết lý do vì sao bọn họ muốn giết anh không?

- Hình như là bởi vì Thạch Đầu ca thu hút sự chú ý của rất nhiều

người. Bọn họ nhìn không vừa mắt, thật sự rất khó hiểu!

Não bộ của Amy cũng không hiểu những cảm xúc của con người.

Thạch Trung Ngọc cạn lời. Loại người gì đây, bụng dạ hẹp hòi như

vậy? Chỉ vì thu hút sự chú ý của quá nhiều người thôi sao?

- Được, anh sẽ chú ý. Cảm ơn Amy rất nhiều!

- Dạ vâng, hì hì, lần sau em sẽ đến chơi với Thạch Đầu ca nhé.

Lúc trước Amy còn chưa hiểu biết gì nhiều!

Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy lạnh lẽo, chuyện nam nữ “lếu

lều” đã trở thành đề tài nghiên cứu của Amy.

Cúp điện thoại, Thạch Trung Ngọc nhàm chán mở TV lên.

Còn hai kẻ thuê sát thủ để giết hắn, trực tiếp đi tìm đường chết

đi. Cứ tên sát thủ nào tới đây hắn sẽ giết chết tên đó, chẳng cần

quan tâm bọn họ là người nào.

Nhưng điều đấy cũng không được, chỉ sợ tên của lão già vừa xuất

hiện, sẽ không có tên sát thủ nào dám hành động nữa.

Là kẻ thù của cao thủ Tiên Thiên thì có khác gì đi tìm đường

chết đâu. Càng đừng nói người đó là mình, ha ha. Đã bước nửa bước

vào con đường nhập ma, cao thủ siêu cấp. Tuy rằng sức chiến đấu

thực tế không kém lão già là bao, nhưng chuyện về sau ai có thể

đoán trước được chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!