Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 908: CHƯƠNG 907. LÀM NỔ NHÀ ĂN.

Lúc này lão gia tử từ khu vườn nhỏ đi đến.

Toàn thân lão gia tử mồ hôi nhễ nhại, dường như vừa làm một loại

vận động rất mãnh liệt. Có thể làm một tên tiên thiên cao thủ ra

nhiều mồ hôi như thế, đúng là hiếm thấy.

- Lão gia tử, ngươi làm sao vậy?

Thạch Trung Ngọc kỳ quái hỏi.

Lão gia tử vẫy vẫy tay.

- Không có việc gì đâu, ta chỉ rèn luyện một chút thôi. Cái bộ

xương già này rất lâu không nhúc nhích gì, sắp mục hết rồi!

"Trời, ngày đó ngươi còn đánh với ta một trận kia kìa." Thạch

Trung Ngọc nghĩ nói như thế, nhưng mà hắn không dám nói ra. Tâm

trạng hiện tại của lão gia tử không tốt, đoán chừng nguyên nhân là

do Thái Lâm. Cũng không rõ cái gia tộc nào phái một bác gái tới làm

việc này, mỹ nhân kế. Bác gái cấp mỹ nhân kế, mịa kiếp nó, thật lợi

hại!

Hắn không thể không bội phục cao nhân ra kế sách này.

- Lão gia tử, hình như có người muốn gây bất lợi cho chúng ta

đó!

Dù sao lão gia tử tâm trạng không tốt, hắn liền lấy việc này làm

hắn ta hết giận đi. Khà khà.

- Ai?!

Quả nhiên trong ánh mắt lão gia tử hiện lên một tia hưng phấn,

người có tâm trạng không tốt thì đương nhiên vô cùng bạo lực.

- Một tên gọi là Vương Tử Long, một tên còn lại thì gọi là Tạ

Đồng.

Thạch Trung Ngọc nói nhanh.

- Nhà họ Tạ và nhà họ Vương?

Trong ánh mắt lão gia tử chợt lóe hàn quang.

- Xem ra mấy năm nay lão nhân không có động tĩnh gì, chúng đều

cho rằng ta không được hả!

- Đúng đúng, có khả năng lắm!

Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói

- Họ còn muốn phái sát thủ tới đây đấy!

Lão gia tử trợn trắng mắt.

- Ta nói nói này Tiểu Thạch, nguơi đang xem ta như vũ khí để sử

dụng hả?!

- Sao có thể chứ! Đây không phải là vì muốn nhìn bộ dáng lão gia

tử khi phát uy ư?! Ngươi uy phong lẫm lẫm như thế cơ mà!

Thạch Trung Ngọc vẻ mặt sùng bái, tuy rằng trong lòng không

ngừng muốn nôn.

- Ngươi, gia hỏa này!

Lão gia tử bất đắc dĩ cười cười.

- Được rồi, để cho bọn họ nhận thức lại một chút sự lợi hại của

Vô Địch Chiến Thần năm đó là như thế nào đi!

Vô Địch Chiến Thần? Tên này thật oách. Thạch Trung Ngọc đột

nhiên nhớ tới chính mình hình như cũng cần có cái danh hiệu, giống

như mỗi cái tiên thiên cao thủ đều có danh hiệu riêng.

- Lão gia tử, ngươi nói xem ta gọi danh hiệu gì mới tốt?

Thạch Trung Ngọc hỏi.

- Ngươi?

Lão gia tử nhìn một lượt Thạch Trung Ngọc từ trên xuống

dưới.

- Chờ ngươi có tiếng tăm đã, bằng không chẳng ai tán thành thì

cũng vô dụng.

Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái mũi, hình như chính mình không có

danh tiếng mấy. Tuy rằng trong trò chơi hắn là đệ nhất cao thủ,

nhưng mà những người già xương cốt không tốt đó, ai còn sẽ chơi trò

chơi?

Đúng rồi, sao hôm nay ngươi không chơi trò chơi? Không

phải còn chưa tới cơm à?

Lão gia tử đột nhiên hỏi.

Thạch Trung Ngọc cười khổ nói:

- Ta cũng không biết, chính là cảm thấy trong lòng thật nhàm

chán, trống rỗng. Có phải khi trở thành Tiên Thiên Cao Thủ rồi đều

sẽ như vậy không?

Lão gia tử cau mày.

- Ngươi đây là tâm cảnh không ổn định, cho nên cảm xúc dao động

sẽ rất lớn. Nếu tình trạng này không kiềm chế được, về sau chỉ sợ

ngươi sẽ biến thành ma đầu máu lạnh coi thường mạng người.

- Không nghiêm trọng tới thế chứ?

Thạch Trung Ngọc nghe xong, trong lòng luống cuống. Đó cũng quá

khủng bố, nếu lỡ như trên phố có ai làm mình khó chịu, có khi nào

hắn trực tiếp tàn sát người trong nguyên con phố đó không?

- Cho nên Trương Vô Kỵ tiền bối mới kêu ngươi chú ý tâm cảnh

a!

Lão gia tử nói.

Lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên.

- Ai đó?

Thạch Trung Ngọc kỳ quái hỏi.

Lão gia tử trực tiếp nhìn Thạch Trung Ngọc bĩu môi mọng, ý bảo

hắn đi mở cửa.

Thạch Trung Ngọc chỉ có thể ngoan ngoãn đi qua. Không có biện

pháp, hiện tại bối phận của lão gia tử lớn nên hắn chính là đại ca.

Có ai gặp qua đại ca đi ra mở cửa, đàn em nhàn nhã ngồi trên sô pha

xem TV chưa?

Máy giám sát không biết tại sao lại đột nhiên bị hư. Thạch Trung

Ngọc bất đắc dĩ, đành phải ra mở cửa.

Sau đó, cảnh tượng bên ngoài cửa tức khắc doạ Thạch Trung Ngọc

sợ ngây người, tự giác giang hai tay ta, cười khổ nói.

- Ta nói, các ngươi không cần thiết phải như vậy đi!

Bên ngoài cửa ít nhất dừng năm chiếc xe tải lớn, thuộc loại kiểu

dáng giải phóng. Tối thiểu có 50 người cầm súng chỉa vào hắn. Họng

súng tối om lập loè hàn quang rét lạnh, tuy rằng Thạch Trung Ngọc

hiện tại không sợ đạn, nhưng mà bộ dáng này, quả thật hơi khó

chịu.

Quân nhân dẫn đầu có chút bực bội nhìn Thạch Trung Ngọc, thằng

nhãi này chính là kẻ bắt cóc cực kỳ hung ác mà phía trên nói

đến?

Một bộ tây trang nhăn dúm không biết đã bao lâu không giặt. Một

đôi dép lê bằng mũ rẻ tiền, tóc tai lộn xộn. Bộ dáng này… Chính là

một kẻ vô lại a!

- Ngươi chính là Thạch Trung Ngọc?

Người nọ lớn tiếng hỏi.

- Là ta! Có chuyện gì? Có thể buông súng xuống trước hay

không?

Thạch Trung Ngọc cực kỳ chán ghét người khác chỉ vào mặt hắn.

Nhưng mà hiện tại mấy nữ sinh vẫn còn trong trò chơi, không muốn

quấy rầy các cô ấy, bằng không thì trực tiếp giải quyết mấy người

này rồi!

- Hừ, nếu là ngươi thì không sai! Mang đi!

Người nọ vừa hạ lệnh, mấy tên binh lính liền cất súng đi, trực

tiếp đá văng cánh cửa sắt. Đi tới chỗ Thạch Trung Ngọc.

Lão gia tử cũng hiếu kỳ đi tới, không biết vì sao Thạch

Trung Ngọc đứng ngốc tại cửa là có chuyện gì.

- Làm sao vậy?

Lão gia tử hỏi.

- Những người này không biết làm sao mà đột nhiên cầm súng chỉa

vào ta!

Thạch Trung Ngọc vẻ mặt cười khổ nói.

- Nếu không phải ta quan tâm mấy cô nàng bên trong, ta đều chuẩn

bị giải quyết hết bọn họ!

Lời Thạch Trung Ngọc nói truyền vào trong tai vị dẫn đầu kia,

trong lòng cười lạnh, giải quyết? Ngươi tưởng ngươi là Siêu Saiya

à? Năm mươi mấy người cầm súng, ta thật muốn xem ngươi giải quyết

như thế nào đấy!

- Được! Các ngươi thuộc bộ phận nào?

Lão gia tử nhìn người kia, cất tiếng hỏi.

- Cảnh vệ quân khu XX! Ta là Đại đội trưởng, Tạ Chính Cương!

Người nọ la lớn.

- Quân khu XX Trần Tư Lệnh của các ngươi, đồng ý hành động

này?!

Lão gia tử trừng đôi mắt.

- Không có sự đồng ý, chiến sĩ không thể cầm súng ra khỏi quân

doanh, không biết sao?!

- Bớt nói nhảm đi!

Tạ Chính Cương trực tiếp tàn nhẫn nói.

- Nếu ngươi muốn bảo vệ cho hắn, thì đi cùng nhau luôn đi!

- Hừ! Muốn mang ta đi?! Ta thật muốn nhìn các ngươi mang ta đi

như thế nào đấy!

Khí thế trên người lão gia tử trực tiếp bùng nổ.

Khí thế vài thập niên của Tiên Thiên Cao Thủ dưỡng thành không

phải là thứ mà mấy binh sĩ này có thể chống đỡ được. Liền tính bọn

họ từng trải qua chiến tranh, tâm như sắt thép, nhưng trước sau

cũng chỉ là người thường.

- Hừ!

Tạ Chính Cương cũng là người luyện võ, tức khắc cảm giác được

khí thế trên người lão gia tử rất cường đại. Loại khí thế kia, tựa

như một tòa núi lớn, gắt gao đè trên người hắn, làm hắn không thở

nổi.

Trong lòng hắn vang lên một ý nghĩ, Tiên Thiên Cao Thủ, người

này tuyệt đối là Tiên Thiên Cao Thủ.

Khốn kiếp, rốt cuộc là cái tên khốn kiếp nào hạ mệnh lệnh

này!

Tiên thiên cường giả rất khủng bố, hắn vô cùng hiểu rõ điều

này.

Đó chính là loại càng khủng bố hơn hạt nhân đạn hạt, Tiên thiên

cường giả, nếu muốn động thủ, chỉ sợ toàn binh lính nơi này, chưa

kịp phản ứng liền nằm xuống hết rồi.

- Cái kia, xin hỏi các hạ họ gì?

Tạ Chính Cương hành lễ của người luyện võ.

- Cơ Vân Thăng!

Lão gia tử nói thẳng.

Tạ Chính Cương thiếu chút nữa đặt mông ngồi xuống đất.

Cơ Vân Thăng, đây là một trong bốn cái Tiên thiên cường giả mạnh

nhất tại Hoa Hạ, là người bạo lực nhất, cũng là người làm người

khác lạnh cả người. Làm sao lại gặp được người này, hiện tại ta tự

đâm đầu chết được không?

- Cái kia, Cơ Vân Thăng tiền bối, chúng ta… Chúng ta chỉ là vô

tình, đây, đây mệnh lệnh của phía trên!

Tạ Chính Cương nhanh chóng nói.

- Mệnh lệnh của phía trên? Đồ đệ ta làm ra chuyện gì sao?

Cơ lão gia tử lạnh giọng hỏi.

- Cũng không có việc gì, chính là làm nổ tung một nhà ăn ở doanh

binh thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!