- Cái gì!
Lão gia tử mở to hai mắt, đây là chuyện khi nào? Hình như Thạch
Trung Ngọc vẫn luôn thấp hèn dưới mí mắt mình mà? Khi nào làm nổ
doanh binh rồi?!
Thạch Trung Ngọc vẻ mặt kinh ngạc, việc này, sao hắn không có
một chút ấn tượng nào vậy!
Nhìn hai người đang ngây dại, Tạ Chính Cương cảm giác có chút
không đúng, chẳng lẽ phía trên nói sai rồi? Không thể nào.
- Ta làm nổ doanh binh khi nào? Ta vẫn luôn ở nhà, ta? Nổ khi
nào?
Thạch Trung Ngọc truy vấn hỏi.
- Tối hôm qua, lúc gần rạng sáng.
Tạ Chính Cương nói.
Tối hôm qua, rạng sáng, hình như là lần đó Trương Vô Kỵ tới, sau
đó gặp mấy tên nhãi muốn trộm xe. Rồi…
Lão gia tử cổ quái nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Tiểu tử, quả cầu sắt ngươi đá đi…
Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái mũi.
- Không thể nào a, ta đá ra, cũng không nhất định có thể đúng
lúc đá trúng binh doanh đi, liền tính trúng, cũng không có khả năng
nổ mạnh. Chẳng lẽ vừa lúc đá trúng kho vũ khí?
Tạ Chính Cương không hiểu ra sao, cái gì mà đá quả cầu sắt, cái
gì mà lại đá trúng binh doanh.
Đúng lúc đó ghi chép nhập cảnh thành phố chỉ có ghi chép Ferrari
của Thạch Trung Ngọc, sau đó dựa theo mấy cái tên tóc vàng cung
thuật kia, biết Thạch Trung Ngọc làm ra một số đồ vật. Về phần làm
sao đi ra ngoài, trực tiếp xem nhẹ lời nói của mấy tên tóc vàng đó,
đá đi, dùng thép tạo thành quả cầu sắt, cái này có khả năng không?
Thần kinh rối loạn rồi.
Nhưng mà nghe Thạch Trung Ngọc nói như thế, chẳng lẽ là sự
thật?
Tạ Chính Cương có chút do dự, nếu là sự thật, vậy thì, hắn cũng
là Tiên Thiên Cao Thủ? Còn là một Tiên thiên cường giả trẻ tuổi như
thế?
- Cái kia, có thể là có chút hiểu lầm!
Việc này nói đến nói lui cũng là Thạch Trung Ngọc không đúng,
lão gia tử cũng có chút ngượng ngùng.
Ai kêu ngươi đặt chân không tốt, trực tiếp đá tới bên trong kho
vũ khí của người khác làm gì.
- Ha ha, đúng vậy, có thể là hiểu lầm, thật ra cũng không có
nhiều việc lắm. Vậy, đã là hiểu lầm, chúng ta liền không quấy rầy
nữa.
Tạ Chính Cương nhanh chóng tìm cái lý do rời đi.
Đối mặt một cái Tiên Thiên Cao Thủ, áp lực của hắn chính là vô
cùng lớn. Huống chi đây có khả năng là hai cái, tình huống này.
Liền tính chính mình mang hai người họ đi, đoán chừng phía trên sẽ
nổi trận lôi đình mất, thỉnh thần thì dễ, tiễn thần thì khó.
- Ha hả, vậy là tốt rồi, có thời gian rảnh ta sẽ đi Trần tư lệnh
của các ngươi để tâm sự, uống trà.
Cơ lão gia tử nói, cái tên Tạ Chính Cương này thật nể mặt hắn
mà.
Tạ Chính Cương giả lã mấy cái ha ha, mau chóng kêu bọn bình linh
thu đội.
Tuy rằng có chút khó hiểu, nhưng là binh lính, phục tùng mệnh
lệnh chính là thiên chức. Bọn binh linh không chút do dự sửa sang
tốt mọi thứ, rồi nhảy lên xe vận binh .
Nhìn năm chiếc xe nổ máy rời đi, Thạch Trung Ngọc có điểm không
thể hiểu được.
Lão gia tử cổ quái nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Ngươi đó, ta cũng hết nói nổi ngươi rồi, ngươi vậy mà làm nổ
doanh binh của người ta! Một chân kia của ngươi cũng quá chuẩn
nhỉ!
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ sờ sờ cái mũi.
- Ta cũng không biết mà! Ai kêu doanh binh của họ phong thủy
không tốt…
Lão gia tử trợn trắng mắt, nếu một chân kia của ngươi không đá
thì không có việc gì rồi.
Thật ra lúc đầu Thạch Trung Ngọc cho rằng đây là hai người kia
mời sát thủ tới, chuyện vừa rồi vẫn chưa kịp phản ứng lại. Nhưng mà
hơn 50 sát thủ giả trang thành binh lính, đội hình chỉ sợ cũng quá
lớn đi.
Nhưng hiện tại Thạch Trung Ngọc có chút chờ mong những tên sát
thủ đó tới đây, có người đến làm bao cát thịt, ngu sao không cần.
Huống chi nhớ tới biểu cảm ghê tởm của Hạ Nguyệt Cô Lang kia, Thạch
Trung Ngọc trong lòng liền chán nản cười trừ.
Ra cửa mua bao thuốc lá, đi lòng vòng, bất tri bất giác lại đi
tới dưới lầu nhà Bạo Quân.
Ý? Sao ta lại đi tới nơi này? Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực,
giống như chính mình là kẻ mù đường thế?
Có một số người, trời sinh không thích đi cửa chính, như Thạch
đại cao thủ, trực tiếp leo tường vào trong, theo vách tường chậm
rãi bò tới lầu hai.
Lần này chính là ngựa quen đường cũ, phòng của Trần Mộc Sương
hắn vẫn còn nhớ rõ, hắn chầm chậm thò đầu ra.
Lúc này Trần Mộc Sương đang nghiêng chân, nằm bò trên giường
không biết nghĩ cái gì.
- Hello!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, vẫy vẫy tay với Trần Mộc
Sương.
Trần Mộc Sương bị thanh âm này hoảng sợ, nhìn thấy gương mặt
quen thuộc của Thạch Trung Ngọc đang đứng bên cửa sổ, lầm bầm lầu
bầu tự hỏi.
- Mình đang nằm mơ ư?
- Vậy em chính là đang mơ mộng viễn vong!
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng nhảy vào trong phòng.
- A!
Trần Mộc Sương vui sướng hoan hô một tiếng, trực tiếp nhào vào
lòng ngực Thạch Trung Ngọc.
Hai đôi thỏ trắng đang tuổi phát dục cọ cọ lên ngực Thạch Trung
Ngọc.
- Nhiệt tình như vậy sao?
Thạch Trung Ngọc đưa tay ra không chút ý tốt bóp bóp mông nhỏ
của Trần Mộc Sương.
- Nhớ anh đó!
Trần Mộc Sương ngượng ngùng nói, nhưng mà trong mắt lại là tình
yêu lập loè, tràn đầy nồng nhiệt.
Nha đầu này, Thạch Trung Ngọc tức khắc cảm thấy cự long ngẩng
cao đầu, hình như sức chống cự của chính mình đối với tiểu nha đầu
càng ngày càng thấp, chẳng lẽ mình thích loli? Loli khống?
Nhận thấy Thạch Trung Ngọc biến hóa, Trần Mộc Sương lòng
tràn đầy vui mừng, lớn mật duỗi tay sờ lên quần Thạch Trung
Ngọc.
- Cẩn thận lau súng cướp cò a.
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nâng cằm Trần Mộc Sương lên, nhìn
tinh xảo khuôn mặt nhỏ, cúi xuống đầu xuống.
Trần Mộc Sương chủ động ngẩng đầu, hai cái môi cùng lúc chạm vào
nhau.
Tình dục trong người Thạch Trung Ngọc bị bén lửa, hưng phấn ấn
đầu nhũ tiêm của Trần Mộc Sương, chậm rãi xoa, nhéo một cái.
Trần Mộc Sương sao có thể là đối thủ của Thạch Trung Ngọc, trực
tiếp bị ấn xoa tới nỗi thở gấp liên tục, trong ánh mắt toàn là ý
xuân nở rộ.
Thạch Trung Ngọc lột sạch Trần Mộc Sương, một con cừu non trắng
tinh liền xuất hiện trên khăn trải giường, gầm nhẹ một tiếng, hắn
sắp nhào lên.
Đúng lúc này bên ngoài cửa truyền đến một giọng nói.
Ta nói này em rể, các ngươi không cần làm kịch liệt như thế
đi!
Dục hỏa trong người Thạch Trung Ngọc tức thì bị dập tắt hơn phân
nửa. Cái tên Trần Thiên này!
Trần Mộc Sương nhanh chóng chửi vào trong ổ chăn, Thạch Trung
Ngọc bất đắc dĩ mở cửa phòng đi ra ngoài.
Trần Thiên vẻ mặt tươi cười xấu xa đứng ở cửa.
- Như thế nào, tới cũng không gọi anh vợ là ta đây một tiếng
sao?
- Quen thuộc như thế rồi, cần thiết sao!
Thạch Trung Ngọc móc bao thuốc lá ra. Đưa cho Trần Thiên một
điếu.
- Hút không?
Trần Thiên nhìn Trần Mộc Sương trốn trong ổ chăn, trực tiếp kéo
Thạch Trung Ngọc xuống dưới lầu.
- Làm sao vậy?
Thạch Trung Ngọc châm thuốc, kỳ quái hỏi.
- Còn có thể thế nào, chính là cái tên Bạo Hạo kia!
Trần Thiên buồn bực nói:
- Gần đây lại thành lập một cái bang hội, không biết như thế nào
còn xây dựng một cái trấn nhỏ. Ngày hôm qua vốn dĩ chuẩn bị kêu
ngươi hỗ trợ, quái vật của họ công thành, không nghĩ tới ngươi
không có mặt! Làm ta buồn bực muốn chết!
Thạch Trung Ngọc nhả khói, tiến tới sô pha.
- Thật kỳ quái, không phải nói hắn đã chết sao?
- Làm sao có thể chết!
Trần Thiên thật bực bội.
- Hắn chính là đứa con trai mà ba ta đau nhất, trao đổi nhiều
chỗ tốt, mới mang về từ tay Cơ Như Liệt! Nhưng mà lần này gia sản
cũng ít đi một nửa! Cho nên Bạo Hạo mới có thể nghĩ tới phát triển
trong trò chơi!
- Cái tên này, như thế cũng chưa chết… Nhưng mà, càng nhiều đối
thủ, lại càng thú vị.
Thạch Trung Ngọc lẩm bẩm trong lòng.