- Cái gì!
Hai mắt lão gia tử trợn to, chuyện này xảy ra khi nào? Thạch
Trung Ngọc gần như luôn ở dưới mí mắt của mình? Lúc nào lại làm nổ
tung binh doanh?
Thạch Trung Ngọc cũng tỏ vẻ kinh ngạc, chuyện này, hắn cũng
không hề có chút ấn tượng nào.
Thấy hai người đều có vẻ ngây người, Tạ Chính Cương cảm thấy có
chút không đúng, chẳng lẽ bên trên đã nói sai rồi sao? Không thể
nào.
- Ta làm nổ binh doanh khi nào? Ta vẫn luôn ở nhà kia mà, ta? Bị
nổ khi nào? - Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Đêm qua? Gần rạng sáng - Tạ Chính Cương nói.
Đêm qua, rạng sáng, hình như là lúc trở về từ chỗ Trương Vô Kỵ,
sau đó chạm mặt mấy tên râu ria muốn trộm xe. Sau đó….
Lão gia tử nhìn Thạch Trung Ngọc đầy vẻ kì quái.
- Tiểu tử ngươi đá ra mấy quả bóng sắt kia à….
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi.
- Không thể nào, nếu có đá mấy thứ đó thật cũng chưa chắc có thể
vừa lúc đá trúng binh doanh. Xem như có trúng cũng không thể nào có
chuyện gây nổ? Chẳng lẽ vừa vặn đá trúng kho vũ khí?
Đầu óc Tạ Chính Cương như bị phủ sương mù, cái gì mà đá bóng
sắt, cái gì mà đá trúng vào binh doanh.
Vào lúc đó vừa đúng lúc có ghi chép thông tin xuất nhập cảnh của
thành phố chỉ có mỗi xe Ferrari của Thạch Trung Ngọc, sau đó dựa
vào lời khai của Hoàng Mao, biết được rằng Thạch Trung Ngọc đã lấy
ra thứ gì đó. Về chuyện lấy thứ đó ra thế nào, trực tiếp không quan
tâm đến lời của Hoàng Mao, đá ra… biến cốt thép thành quả bóng sắt
rồi đá, chuyện này…? Đầu óc chắc là hỏng dữ lắm rồi.
Chỉ là nghe Thạch Trung Ngọc nói thế này, chẳng lẽ lại là
thật?
Tạ Chính Cương hơi do dự, nếu là thật thì có vẻ như cũng là Tiên
Thiên? Còn trẻ như thế mà đã là Tiên Thiên?
- Vậy có thể là có chút hiểu lầm rồi!
Chuyện này nói tới nói lui cũng là do Thạch Trung Ngọc không
đúng lý, lão gia tử cũng không thể nào không biết ngượng.
Ai bảo ngươi đặt chân đá không biết lựa chỗ lại đá vào thẳng kho
vũ khí của người ta.
- Ha ha, đúng thế, có thể là hiểu lầm thôi. Thật ra cũng không
phải chuyện gì lớn, vậy chỉ là hiểu lầm thôi, chúng tôi đã làm
phiền rồi.
Tạ Chính Cương vội vàng tìm lý do muốn rời đi.
Đối mặt với một cao thủ Tiên Thiên, áp lực của hắn vô cùng lớn.
Huống chi có lẽ có tận hai người, tình huống thế này. Xem như mình
có đưa hai người này đi, xem chừng bên trên sẽ trực tiếp nổi giận
lôi đình, “thỉnh thần thì dễ, tiễn thần thì khó”.
- Ha ha, thế thì tốt rồi, có thời gian ta sẽ đến hàn huyên với
tư lệnh của các cậu, uống miếng trà. - Cừu lão gia tử vội vàng nói,
Tạ Chính Cương thế này là đã nể mặt mũi lắm rồi.
Tạ Chính Cương cười ha ha mấy tiếng, vội vàng gọi các binh sĩ
thu binh.
Mặc dù có chút khó hiểu, nhưng làm một binh sĩ, phục tùng mệnh
lệnh là thiên chức. Bọn họ chuẩn bị mọi thứ không chút do dự, nhảy
lên xe vận binh.
Nhìn năm chiếc xe lái đi, Thạch Trung Ngọc có hơi không hiểu
được.
Lão gia tử lại nhìn Thạch Trung Ngọc một cách cổ quá.
- Ngươi đấy, ta chưa từng nhắc nhở ngươi thế nào sao, tại sao
lại làm binh doanh của người ta ra như thế! Một cú kia của ngươi đá
chuẩn quá nhỉ!
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ sờ sờ mũi.
- Ta cũng không biết! Ai bảo binh doanh bọn họ phong thủy không
tốt.
Lão gia tử liếc trắng mắt, ngươi không đá thì chẳng phải đã
chẳng có chuyện à.
Thật ra ban đầu Thạch Trung Ngọc vẫn luôn chờ đợi đám sát thủ
hai người kia thuê đến, chưa kịp nghĩ tới chuyện này. Chỉ là năm
mươi mấy binh sĩ mặc quần áo của binh sĩ, đội hình cỡ này cũng hơi
phô trương quá rồi.
Nhưng bây giờ Thạch Trung Ngọc vẫn còn chút chờ mong những sát
thủ kia sẽ đến chỗ này, có người đến làm bao cát hình người, không
dùng thì phí. Huống chi nhớ đến vẻ mặt buồn nôn của tên Hạ Nguyệt
Cô Lang kia , trong lòng Thạch Trung Ngọc cười mệt xỉu.
Ra khỏi cửa đi mua thuốc lá, đi lòng vòng, bất tri bất giác thế
nào lại đi đến dưới lầu chỗ bạo quân nhà hắn ở.
Hể? Sao lại đi đến chỗ này rồi? Thạch Trung Ngọc có hơi buồn
bực, hình như bản thân mù đường quá thể rồi?
Hơn nữa, có vài người, trời sinh không thích đi cửa chín. Ví dụ
như Thạch đại cao thủ đây, lộn vào tường, thuận theo vách tường
chầm chậm bò lên lầu hai.
Nhưng lần này đã xe nhẹ chạy đường quen, hắn vẫn còn nhớ vị trí
phòng Trần Mộc Sương, chậm rãi thò đầu vào trong cửa sổ.
Lúc này Trần Mộc Sương còn đang gác chân nằm trên giường, không
biết đang nghĩ đến cái gì.
- Hello!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa vẫy vẫy tay với Trần Mộc Sương ở
trong phòng.
Trần Mộc Sương bị tiếng “hello” này làm giật nảy mình, nhìn thấy
khuôn mặt quen thuộc bên cửa sổ của Thạch Trung Ngọc, lầm bầm
nói.
- Em đang nằm mơ?
- Vậy thì là em đang nằm mơ giữa ban ngày!
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng nhảy vào trong phòng.
- A!
Trần Mộc Sương vừa kinh ngạc vừa vui mừng hét lên, nhào thẳng
vào lồng ngực Thạch Trung Ngọc.
Cặp gò bồng đảo cọ cọ vào lồng ngực Thạch Trung Ngọc.
- Nhiệt tình vậy sao?
Tay Thạch Trung Ngọc không chút ý tốt chạm vào cặp mông nhỏ của
Trần Mộc Sương.
- Vì nhớ anh mà!
Trần Mộc Sương ngượng ngùng nói, chỉ là trong ánh mắt lại lóe
lên tình ý không chút e dè.
Nha đầu này, Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy long căn dựng
thẳng, hình như sức chống cự đối với tiểu nha đầu này ngày càng
thấp, chẳng lẽ mình lại thích Loli à? Loli khống?
Cảm nhận được sự thay đổi của Thạch Trung Ngọc, lòng Trần Mộc
Sương lập tức tràn đầy sự vui vẻ, cả gan vươn tay sờ vào quần Thạch
Trung Ngọc.
- Coi chừng lau súng cướp cò đấy.
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa sờ sờ cằm Trần Mộc Sương,
nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đang cúi xuống.
Trần Mộc Sương chủ động ngẩng đâu lên, hai bờ môi mím lại với
nhau.
Lửa tình Thạch Trung Ngọc lập tức bị nhen lên, hưng phấn nắm lấy
ngực Trần Mộc Sương, nhẹ nhàng vò nắn, niết một cái.
Trần Mộc Sương nào phải là đối thủ của Thạch Trung Ngọc, bị vò
nắn vuốt ve đến nỗi nhũn người, thở liên tục, ánh mắt đầy ý
xuân.
Thạch Trung Ngọc cởi sạch quần áo Trần Mộc Sương, một con cừu
nhỏ trắng nõn lập tức xuất hiện ngay trên giường, hắn gầm lên một
tiếng rồi nhào lên giường.
Đúng vào lúc này, một giọng nói truyền đến từ phía cửa.
- Ta nói này muội phu (em rể), các ngươi không cần phải kịch
liệt như thế đâu!
Lửa tình trong người Thạch Trung Ngọc lập tức vơi đi hơn nửa,
tên gia hỏa Trần Thiên này!
Trần Mộc Sương nhanh chóng chui vào trong chăn, Thạch Trung Ngọc
bất đắc dĩ đi đến mở cửa.
Trần Thiên trưng khuôn mặt cười xấu xa đứng bên cửa.
- Làm sao hả? Vào cửa mà còn chẳng chào ta một tiếng đại cữu tử
(anh vợ) à?
- Quen biết nhau cả mà, có cần phải thế không!
Thạch Trung Ngọc lôi bao thuốc lá ra, đưa cho Trần Thiên một
điếu.
- Hút không?
Trần Thiên nhìn Trần Mộc Sương đã trốn vào chăn một chút, lôi
Thạch Trung Ngọc thẳng xuống lầu.
- Làm sao? - Thạch Trung Ngọc châm thuốc, kỳ quái hỏi.
- Còn thế nào nữa, là cái tên Bạo Hạo kia! - Trần Thiên buồn bực
nói.
- Gần đây lại tạo một cái bang hội, không biết làm thế nào còn
dựng được một cái trấn nhỏ. Hôm qua vốn dĩ định gọi ngươi đến giúp,
quái vật bọn họ công thành nhưng không ngờ ngươi không online! Đau
lòng chết mất!
Thạch Trung Ngọc nhả khói, ngồi xuống ghế sô pha.
- Chuyện này có hơi kì lạ, không phải bảo là hắn chết rồi à?
- Sao mà chết được! - Trần Thiên lại bực bội nói/
- Hắn là đứa con trai cha ta yêu thương nhất, bỏ ra không ít lợi
ích mới chuộc được từ tay Cơ Như Liệt! Nhưng mà gia sản bị hao hụt
hơn nửa! Cho nên Bạo Hạo mới nghĩ đến chuyện phát triển trong
game!
- Tên gia hỏa này, thế mà vẫn chưa chết….Có điều, có nhiều đối
thủ thật ra cũng không tệ. - Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ trong
lòng.