- Ngươi muốn ta tiếp tục đi phá hoại trấn nhỏ của họ?
Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Đúng vậy.
Trần Thiên dùng sức gật gật đầu.
- Hiện tại cha ta toàn lực duy trì hắn, xem ra ta đã bị từ bỏ
rồi, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trần Thiên cười đầy chua xót.
Hào môn tranh quyền đoạt lợi, Thạch Trung Ngọc chỉ yên lặng hút
thuốc.
- Đến lúc đó lại tính đi, nhưng mà sau Đại hội Luận Võ, Quốc
chiến sẽ mở ra. Ngươi chuẩn bị làm gì chưa?
- Quốc chiến, chỉ sợ ta không có phần. Quyền lợi của ta ở hiệp
hội gần như bị chi phối hết, trừ bỏ mấy người thân cận, còn lại
không có ai nghe lời ta nói. Nhưng mà gần đây tài chính bị thắt
chặt, có không ít người rời khỏi hiệp hội.
Trần Thiên nói.
Công hội của Bạo Quân là dùng tiền tới xây dựng, có thể nói đó
chính là dùng tiền để giữ những người đó ở bên người. Nếu không có
tiền, chỉ sợ phần lớn người đều sẽ lựa chọn rời đi.
Hiện tại Trần gia bồi thường gần một nửa tài sản, số tiền rót
vào trong trò chơi đã giảm đáng kể, cho nên thành viên tại hiệp hội
rời đi khá nhiều.
Huống chi giờ đây Trần Hạo lại xây dựng trấn nhỏ, cũng không
biết hắn nghĩ như thế nào, vì thế tài chính càng thêm căng thẳng.
Chẳng lẽ họ chuẩn bị buông tay, muốn đánh cược một lần? Hay là có
con át chủ bài?
Trần Thiên không nói lời nào, im lặng hút thuốc.
Thạch Trung Ngọc nghĩ mấy chuyện cần vận dụng trí não, rất phiền
phức. Hắn thích dùng đao thật, kiếm thật cứng rắn mà mà làm. Loại
việc dùng đầu óc đi giải quyết là chuyến hắn không hiểu nhất, cũng
ghét nhất.
- Trần Hạo xây dựng trấn nhỏ ở đâu? Xây dựng xong hắn chuẩn bị
làm cái gì?
Thạch Trung Ngọc truy vấn hỏi.
- Ở Thanh Long Thành, trong sơn cốc Khôi Sắc.
Trần Thiên nói.
- Nhưng mà hắn có hành động gì thì ta không biết, vì hiện tại ta
gần như bị đẩy khỏi trung tâm. Rất nhiều chuyện đều không có quyền
lợi được biết.
Nói chuyện một hồi với Trần Thiên, Thạch Trung Ngọc cũng không
có manh mối gì. Nhà họ Trần cứu được Trần Hạo, tổn thất cũng quá
lớn. Là một cái gia tộc, việc không có lợi bọn họ sẽ không làm,
càng đừng nói dùng một nửa tài sản để cứu một tộc nhân ( người
trong gia tộc ) phạm phải sai lầm lớn.
Chắc chắn là đang bí mật tiến hành việc gì đó!
Thạch Trung Ngọc có chút buồn rầu nói lời tạm biệt với Trần
Thiên, sau đó đi lên lầu chào hỏi với Trần Mộc Sương rồi rời khỏi
biệt thự nhà họ Trần.
Đi trên đường cái trống trải, Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm
thấy có chút lạnh, không phải bởi vì cảnh vật xung quanh, mà là, từ
trong lòng dâng lên.
Giống như đang bị một con rắn độc theo dõi.
Sát thủ? Thạch Trung Ngọc tức thì hưng phấn, không nghĩ tới mấy
cái tên kìa nói mời sát thủ, nhanh như vậy liền tới rồi?
Làm một cái sát thủ cấp B - Ám Dạ. Hiện tại trong lòng hắn đột
nhiên có chút khẩn trương, đây dường như là việc mà từng ấy năm qua
hắn chưa từng gặp phải.
Nhìn người lôi thôi trên đường cái kia, vô cùng giống một tên
với lại. Người này chính đệ nhất cao thủ gì đó ư? Không phải vô
nghĩa chứ, ngươi nói hắn là ông chú bán đồ ăn vặt ở cách vách ta
còn tin, đệ nhất cao thủ? Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình
dong.
Hôm nay hắn vừa mới bước vào trang Web thu thập nhiệm vụ của sát
thủ, liền thấy được cái này, nhiệm vụ đánh chết 《 Thần Lâm 》 đệ
nhất cao thủ. Cũng không biết cái tên cao thủ này chọc ai trong trò
chơi, thế nhưng phát động loại nhiệm vụ này. Nhưng nhìn 3000 vạn
tiền thưởng, tức thì làm Ám Dạ động tâm. Huống chi cái tên đệ nhất
cao thủ này giống như ở cùng thành phố với hắn.
Ngồi xe tiến vào tiểu khu của tên đệ nhất cao thủ kia. Lúc chuẩn
bị nghiên cứu khu vực xung quanh, hắn liền gặp mục tiêu ngay giữa
đường.
Nếu không phải biết trước diện mạo của hắn, ai sẽ nghĩ tới cái
tên vừa lôi thôi vừa đánh khinh này là đệ nhất cao thủ chứ?! Lớp
ngụy trang này quá sắc sảo rồi.
Ám Dạ do dự, hiện tại trực tiếp giết hay là chờ tới khi điều tra
rõ tình huống của hắn rồi mới bắt đầu hành động?
Tuy rằng tư liệu cố chủ cung cấp tư nói đệ nhất cao thủ, cũng
chính là cái tên Thạch Trung Ngọc này sau lưng không có chỗ dựa
cường đại nào, cũng không có sức mạnh gì hơn người. Hắn chính là
một người bình thường, nhiệm vụ kiểu này thật làm người động
tâm.
Đi theo Thạch Trung Ngọc tới trên đường cái, đột nhiên liền phát
hiện, người phía trước mặt không thấy đâu.
Ở trên đường cái trống trải, người liền đột nhiên không thấy
đâu? Đây là tình huống gì thế? Ám Dạ chưa từng gặp qua chuyện kỳ lạ
như vầy. Một đoạn này chính là một cái đại lộ thẳng tắp, xung quanh
không có trở ngại cũng không có ngõ nhỏ nào. Chỉ có chỗ ngoặt ở
phía trước, cách dây khoảng 100 mét.
Thời gian gần như chỉ trong nháy mắt chạy ra 100 mét, có thể
sao?
Phản ứng đầu tiên của Ám Dạ là cái tên Thạch Trung Ngọc kia phát
hiện chính mình, sau đó hắn cảnh giác nhìn xung quanh. Tuy rằng
không biết vì sao hắn ta phát hiện ra chính mình, nhưng mà kinh
nghiệm làm sát thủ nhiều năm, vẫn để hắn cho ra phản ứng chính
xác.
Ám Dạ thò bàn tay vào trong quần áo, thời điểm cầm đồ vật quen
thuộc kia. Phía sau lưng Ám Dạ truyền đến một tiếng cười khẽ.
- Ta nói này bạn học sát thủ, tùy tiện móc súng là không tốt
nha!
Thạch Trung Ngọc nhìn tên sát thủ vẻ mặt kinh hoảng xoay người
lại. Một người thật bình thường, dù ném trong biển người, cũng tìm
không ra. Loại người này thích hợp làm sát thủ nhất.
- Vị tiên sinh này, ngươi đang nói cái gì thế?
Ám Dạ vẻ mặt mơ hồ, tay từ trong lòng ngực móc ra một cái di
động xinh đẹp.
- Ta chuẩn bị gọi điện thoại.
Nhưng mà tuy rằng di động được lấy ra rồi, nhưng là gần nơi dưới
nách vẫn phình phình lên.
- Làm một sát thủ, ta cảm thấy các ngươi nên dùng súng ngắm thì
thích hợp hơn, không phải sao?
Thạch Trung Ngọc nghiêng đầu.
- Ám sát khoảng cách gần như thế, không sợ xảy ra chuyện à?
- Ngươi thật biết nói đùa!
Ám Dạ vẫn diễn như cũ, nhưng trong lòng rất là hoảng loạn. Không
biết vì sao, tên Thạch Trung Ngọc đứng trước mặt hắn, hắn cảm thấy
hắn ta như một ngọn núi đè ở trước mặt hắn vậy, làm hắn không cách
nào thở nổi.
Tên Thạch Trung Ngọc, chẳng lẽ là cái cao thủ gì? Tư liệu cố chủ
đưa tới là giả?
Đệ nhất cao thủ mà không có bản lĩnh gì thì sao có thể trở thành
đệ nhất cao thủ? Hình như là chính mình bị tiền tài mù mắt rồi,
Thật là bực mình.
- Phải không?
Thạch Trung Ngọc nhìn người này thế nhưng vẫn chưa động thủ, tức
thì cảm thấy có chút không thú vị. Nếu Ám Dạ biết được ý nghĩ của
Thạch Trung Ngọc chắc chắn chửi ầm lên, có ai rảnh mà đi làm bao
cát cho người khác đấm không?! Ngươi cho rằng ta ngu à!
- Được rồi tiên sinh, xin đừng cản đường ta, ta còn có chút
việc!
Vừa nói xong Ám Dạ liền muốn vòng qua người Thạch Trung Ngọc,
rời đi.
- Ngươi đi lệch hướng kìa!
Thạch Trung Ngọc nhìn Ám Dạ rời đi, đột nhiên kêu lên.
Ám Dạ lảo đảo một cái, mém xíu nữa té ngã.
Đậu má, từ khi nào sát thủ lại đáng thương như vậy! Thế nhưng,
ừm, hy vọng không ai nhìn thấy, bằng không thân phận sát thủ cấp B
này của ta sẽ bị hủy hoại mất.
Thạch Trung Ngọc, quả là một cái tên thú vị.
Ám Dạ chậm rãi biến mất trong tầm nhìn, Thạch Trung Ngọc nhàm
chán lắc lắc đầu, đoán chừng lần sau tên này sẽ dùng súng ngắm.
Nhưng mà, Hoa Hạ quản lý súng ống nghiêm như vậy, làm sao hắn có
súng được vậy ? Lý Uy thì dễ nói, một tên đầu lĩnh trà trộn vào hắc
đạo, có súng cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng giống như trong phim điện ảnh, những cái tổ chức sát thủ
đều sẽ cung cấp súng ống hay tình báo gì đó cho sát thủ. Hay là
chính mình cũng đi làm cái sát thủ chơi chơi xem thế nào? Hình như
rất có ý tứ.
Thạch Trung Ngọc nghĩ lung tung, chậm rãi trở về biệt thự. Lão
gia tử nằm trên sô pha nhìn những ngôi sao trên bầu trời, thấy
Thạch Trung Ngọc trở về, cũng liền liếc mắt một cái. Dường như sức
quyến rũ của chính mình không có lớn bằng mấy cái bong bóng
kia?